[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-01-05 01:15:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Chi ăn xong một xiên, thấy ông cụ như liền hỏi: "Ông ơi, ông ăn? Không ngon ạ?"

Ông cụ Khương lắc đầu: "Trước ông cứ nghĩ thế giới Đại Tai Biến sống chẳng còn ý nghĩa gì, ăn bữa nay lo bữa mai. Giờ ăn miếng ngon mới thấy kiên trì đến tận bây giờ cũng đáng."

Khương Chi ngờ ông nội vốn kiên cường như núi Thái Sơn cũng lúc suy nghĩ tiêu cực như . Cô mím môi: "Ông yên tâm, chúng còn ăn nhiều món ngon hơn nữa." Ông cụ Khương gật đầu, nuốt miếng rệp trong miệng xuống, ăn nốt chỗ còn : "Cái Chi thì ông tin!"

Lúc Khương Thụ mang xiên nướng cho nhà bác cả , thấy thế liền hỏi: "Ông tin gì thế ạ?" Ông cụ Khương : "Tin cháu còn lấy vợ."

Khương Thụ suýt vấp ngã: "Ông ơi thôi , ông sợ cháu lấy cô vợ ăn thùng uống chậu sạt nghiệp nhà ?" Diệp Thanh Vân ép rệp hừ mũi: "Mày mà lấy vợ thì nó ăn bao nhiêu cũng nuôi."

Khương Thụ hề hề đưa xiên nướng tận miệng để lảng chuyện: "Mẹ , việc mãi hết , ăn miếng lấy sức ." Mùi thơm nức mũi, Diệp Thanh Vân nỡ từ chối, c.ắ.n một miếng, cảm giác hạnh phúc ngập tràn.

Khương Chi sang lều bác cả, ăn hỏi ông nội: "Ông ơi, bác cả còn tĩnh dưỡng bao lâu ạ?" Cô đang cân nhắc xem nên cho bác uống thêm bột răng thỏ .

Ông cụ Khương như thấu suy nghĩ của cô: "Thuốc bột của cháu cứ giữ phòng . Ông bắt mạch cho bác , tuy còn yếu nhưng cứ tẩm bổ từ từ là thôi."

Khương Chi suy nghĩ: "Nếu cho bác ăn thực phẩm độc tố thấp thì nhanh khỏi hơn ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-71.html.]

Ông cụ Khương gật đầu: "Thực phẩm độc tố thấp chỉ giải độc phóng xạ mà ăn nhiều còn cho cơ thể."

Khương Chi trong lòng khấp khởi, hôm nay họ bắt mấy cân rệp độc tố thấp, chuyện họ vẫn với lớn. Cô đang định mở miệng thì Diệp Thanh Vân : "Chi , hôm nay vợ chồng Ngưu Đại Thành qua đấy, nhưng lúc đó nhà đang bận nên bảo họ về. Đôi vợ chồng thật thà, bảo về mà họ còn đổ đầy lu nước với cuốc cho một khoảnh đất mới chịu về."

Khương Chi gật đầu. Xem vợ chồng Ngưu Đại Thành tri ân báo đáp. Bà cụ Khương thêm: "Bà thấy thanh niên đó khỏe thật đấy, Chi , đột biến ?"

"Cháu cũng ạ." Thực ban đầu Khương Chi cũng tưởng Ngưu Đại Thành là đột biến. Cư dân căn cứ cứ ba tháng kiểm tra một , nếu là đột biến sẽ đăng ký và gia nhập tổ chức chính phủ. Liễu Nhứ bệnh nặng thế mà Ngưu Đại Thành cầu cứu chính phủ thì chắc chỉ là sức khỏe trời phú thôi.

Mọi đang chuyện thì vợ chồng Khương Sơn và Khương Hà trở về. Diệp Thanh Vân vội buông việc: "Đại Sơn, hai, tình hình thế nào?"

Khương Sơn kéo cái ghế đẩu xuống: "Trần Lập do dự, trong căn cứ ai ăn con rệp bao giờ, sợ ăn chuyện. cũng đồng ý mua thử hai ba mươi cân, giá chừng ." Khương Sơn giơ 7 ngón tay.

Diệp Thanh Vân thất vọng nhưng cũng trong dự tính: "Hai ba mươi cân, ít quá." Khương Sơn an ủi: "Thực cũng ít , nếu ăn thấy ngon, chắc chắn sẽ mua tiếp. Đừng quên lưng còn đội trưởng La."

Diệp Thanh Vân ý kiến gì, sang hỏi vợ chồng hai: "Anh chị thì ạ?" "Bọn chạy hai cửa hàng của căn cứ, họ trả lời na ná , bảo nếm thử mới định giá, nhưng giá sẽ cao hơn thịt thường ." Giá thịt thường là 90 điểm một cân, vẫn thua xa giá đường.

Khương Thụ nghênh ngang tới, miệng ngậm xiên nướng: "Hầy, lo cái gì. Họ mà rệp nhà đường thì đừng 70, 200 điểm một cân họ cũng tranh mua!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Khương Sơn ngẩn : "Cái gì đường?" Khương Thụ nhét ngay một xiên rệp nướng miệng bố. Đầu lưỡi chạm vị rệp, mắt Khương Sơn sáng rực lên: "Cái... cái là..."

Khương Thụ đắc ý chia cho vợ chồng bác hai mỗi hai xiên: "Bố, bác hai, nếm thử tay nghề của con , đảm bảo ăn là nghiền."

Loading...