lời Khương Thụ cũng đúng. Diệp Thanh Vân nồi rệp luộc nửa tiếng, nước đường đặc quánh . Luộc thêm nữa chắc khuấy nổi. Bà cũng lo: "Cứ đun thế tốn bao nhiêu củi..."
Củi hiện tại là cành du hôm qua hai em mang về. Vốn Khương Chi định dùng gia cố lều, giờ đông nên Diệp Thanh Vân lấy đun luôn. May là gỗ du cứng, cháy đượm, đun hơn tiếng mới hết một phần ba.
Bà cụ Khương cũng thấy lạ: "Không ngờ con rệp bé tí mà chứa lắm đường thế. Kể mà sợ bẩn thì dùng tay vắt cho nhanh."
Lời bà cụ Khương Chi nảy ý tưởng. Cô chạy nhà lục lọi một hồi mang mấy cái kẹp nướng thịt. "Bà ơi, bà xem cái dùng ?"
Bà cụ Khương vỗ đùi đen đét: "Được quá chứ! Cái là hữu dụng ." Tổng cộng bốn cái kẹp cỡ trung, giống kẹp gắp thức ăn ở tiệc buffet. Bà cụ dùng thử kẹp rệp ép đường, thấy thuận tay. Dùng sức một chút là rệp phun đầy nước đường.
Mọi hợp sức ép đường, chẳng mấy chốc nước đường đầy nồi. Diệp Thanh Vân vui vẻ: "Cách , nhanh hơn bao nhiêu mà đỡ tốn củi."
Bà vớt rệp , vui mừng phát hiện dù ép hết đường thì rệp cũng chỉ teo một nửa, nhưng độ đàn hồi giảm nhiều, sờ cứng cứng như mực khô. Lần luộc nửa túi rệp c.h.ế.t hơn hai mươi cân mà đầy một nồi nước đường đặc như mạch nha.
Bà cụ Khương: "Sản lượng cao quá! Nếu bán hết chỗ thì lương thực mấy tháng tới lo nữa ." Đó là trừ khoản trả nợ và xây nhà.
Đầu , Khương Thụ nhanh tay nướng rệp ép xong. Trên vỉ nướng khói bay nghi ngút, tiếng mỡ rệp xèo xèo vui tai, mùi thơm lan tỏa. Khác với mùi caramel lúc nãy, là mùi thơm nồng nàn của protein thịt nướng, quyện với chút hương mía thoang thoảng. Từng xiên rệp vàng ruộm, sém cạnh xếp hàng ngay ngắn vỉ than hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-70.html.]
Hai đứa trẻ gần nhất, kìm rướn hít hà. Khương Thụ thấy chín tới, cầm một xiên lên: "Luật cũ nhé, chú nếm ."
Hắn c.ắ.n một miếng. "Rộp" một tiếng, lớp vỏ giòn tan vỡ . Tiếp đó là phần thịt bên trong mềm mại, đàn hồi, chút nước đường còn sót tan chảy ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Vị thịt béo ngậy hòa quyện với vị ngọt thanh của mía tạo nên hương vị bùng nổ. Nhai kỹ còn thấy chút hương cháy sém đặc trưng của đồ nướng than hoa.
Miếng ngon Khương Thụ thèm thuồng bao lâu nay. Chỉ tiếc là gia vị. Mọi biểu cảm hưởng thụ của là ngon cỡ nào.
Diệp Thanh Vân: "Rệp xử lý xong còn ngọt con?" Khương Thụ nuốt xuống, chép miệng dư vị: "Ngọt, nhưng nhạt, thêm tí muối gia vị nữa là hảo." Thường thì đồ ngọt thêm chút muối sẽ càng tôn vị ngọt lên. Khương Thụ chỉ tưởng tượng thôi thấy thèm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Diệp Thanh Vân lườm: "Thằng ranh, sành ăn gớm. Nướng tiếp , ông bà còn ăn ." "Tuân lệnh!" Khương Thụ chào kiểu quân đội cắm cúi nướng.
Rất nhanh, mười mấy xiên rệp chín vàng. Khương Thụ gọi với: "Mẹ ơi, chín , gia vị ?" Diệp Thanh Vân mắng: "Nướng hết một thể ?" "Không ! Tuế Tuế với Tư Tư đợi nổi !!"
Hai đứa trẻ điểm danh sợ quá lắc đầu nguầy nguậy: "Không ạ! Cháu !" Khương Thụ khoác vai hai đứa hì hì: "Thôi nào, chú thấy hai đứa lau nước miếng . Tuế Tuế, Tư Tư, thành thật, ?"
Diệp Thanh Vân bực buồn : "Lớn đầu còn bắt nạt trẻ con, lấy chúng nó bia đỡ đạn, mày giỏi thật!" Nói thì nhưng bà vẫn đưa lọ gia vị cho con trai: "Dùng tiết kiệm thôi, kẻo bố mày về còn gì mà ăn."
Lọ gia vị là Diệp Thanh Vân tự chế. Trộn mấy gói gia vị mì tôm còn sót với muối và bột vỏ trai nghiền, hương vị cũng gì phết. Khương Thụ rắc lên, mùi thơm càng thêm dậy. Hắn chia cho mỗi một xiên.
Hai ông bà cụ cầm xiên rệp nướng, c.ắ.n một miếng, vị giác ngủ quên bấy lâu như đ.á.n.h thức. Ông cụ Khương nhai ngay. như Khương Thụ , vị mặn của muối tôn lên vị ngọt thanh của rệp. Bao nhiêu năm ăn món ngon thế ? Ông cụ ngậm trong miệng, nỡ nhai, cũng chẳng nỡ nuốt.