Chỗ vùi hạt giống lúc giờ mọc lên một dây leo to bằng thùng nước, cao gần hai mét. Mấy dây màu xanh thẫm xoắn c.h.ặ.t , sần sùi vươn lên cao, dù giàn đỡ vẫn vững vàng. Lá cây màu tím đen, quái dị. Trên đỉnh còn quấn vài vòng tơ mỏng nửa trong suốt.
Không Khương Chi cứ thấy dây leo giống cây đậu thần trong truyện cổ tích "Jack và hạt đậu thần". Với sự đặc biệt của hạt giống , khéo nó mọc lên tận trời xanh giống cây khổng lồ Vân Sào mất thôi?
Khương Thụ chạy theo thấy cũng kinh ngạc thốt lên: “Vãi chưởng, đây là hạt giống sáng nay trồng á?! Mới bao lâu mà lớn thế ?”
Khương Chi bĩu môi thầm nghĩ, hạt giống nuốt cả sinh vật biến dị cấp 9, lớn nhanh mới là lạ.
“Ái chà, nó còn dài hơn lúc sáng chúng xem đấy.” Bà cụ Khương tấm tắc lạ lùng, “Lúc mới thấy cả nhà giật , hỏi mấy đứa Hàn Lỗi cũng bảo cây gì. Theo bà thấy thì, chắc quả .”
Khương Chi định xem kỹ, phát hiện chỗ đất độc tố thấp vốn phì nhiêu giờ khô cứng , như rút hết tinh khí —— lớp bề mặt trắng bệch xí, bóp nhẹ là vỡ vụn thành bột, rõ ràng là dây leo hút sạch dưỡng chất trong đất.
Khương Chi nhíu mày, tới xổm xuống vê lớp đất trắng bệch, lạnh lẽo khô khốc, khác hẳn cảm giác dính dớp ẩm ướt trong ký ức.
Cô dùng máy đo thử.
“Tít ——”
Âm thanh quen thuộc tiếp theo vang lên.
Khương Chi ngơ ngác. Máy đo hỏng ?
Khương Thụ: “A Chi, máy đo của em hỏng , tiếng?”
Nói cũng thử một .
“Tít ——”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vẫn bất kỳ thông báo nào.
Hai em há hốc mồm. Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ máy đo của họ ngâm nước hỏng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-599.html.]
Khương Hà theo phía thấy thế liền : “Chắc do máy đo , dây leo bác cũng thử , cũng đo độc tố gì cả.”
Khương Chi ngẩn , trong lòng càng thêm tò mò, hạt giống rốt cuộc là thứ quái quỷ gì.
Khương Thụ tiến lên sờ sờ dây leo, thấy gì đặc biệt, thừa dịp nhà đang bận rộn chuyển nấm t.h.ả.m thịt, ghé tai Khương Chi thì thầm: “A Chi, là tìm lúc nào hỏi giáo sư Thẩm xem?”
Khương Chi gật đầu, trong lòng cũng ghi nhớ việc . Hạt giống quá tà môn. Lớn nhanh như thổi, bên trong còn ẩn chứa cả một thế giới độc lập…… Hiện tại hút khô đống đất độc tố thấp , ngày nào đó đổi khẩu vị hút thứ khác thì , thế chẳng b.o.m hẹn giờ ? Hơn nữa giờ đến máy đo cũng bó tay, đúng là tìm trong nghề hỏi cho nhẽ.
“Được, mai em tìm giáo sư Thẩm.”
Trong lúc hai chuyện, nhóm Khương Hà và Ngô Tú mang mấy bao tải nấm t.h.ả.m thịt , định trồng chỗ đất cày xới.
Khương Chi ngờ nhà hành động nhanh thế: “Bác hai, cách trồng thứ ạ?”
Khương Hà : “Các loại nấm trồng giống cả thôi, khó .”
Khương Hà và nhóm Viên Anh dùng cuốc rạch vài rãnh nông. Sau đó dùng cái xẻng nhỏ lưỡi rộng cẩn thận cắm dọc theo mép nấm t.h.ả.m thịt, từ từ thọc sâu xuống, sợ hỏng rễ nấm.
“Cạy từ từ thôi, đừng vỡ đất ở rễ.” Khương Hà nhắc nhở Khương Văn bên cạnh, đưa tay đỡ lấy vành mép mềm nhũn của nấm. Khương Văn nương theo lực xẻng, bẩy nhẹ một cái, cả tảng nấm cùng đống đất bên bong . Hai một trái một , dùng tay nâng đáy đống đất như bưng đồ quý, cẩn thận đặt rãnh nông mới đào. Lại dùng đất vụn bên cạnh lấp đầy xung quanh, cuối cùng dùng lòng bàn tay ấn nhẹ mặt đất, thế là trồng xong một gốc. Mấy cứ thế lượt di chuyển, chẳng mấy chốc trồng một mảng nấm t.h.ả.m thịt đất trống.
Khương Thụ thấy lạ, cũng chạy tới học theo: “Bác hai, thấy hôi ?”
Khương Hà : “Bác quen , hôi hơn thế cũng gặp , quen cả mà.”
Khương Thụ cũng tiện phàn nàn gì, cùng bắt tay .
50 mét vuông đất, trừ cây dây leo ở chính giữa, trồng kín mít ba bao tải nấm t.h.ả.m thịt. Bao còn chỗ trồng, mai Khương Chi thể mang đến viện nghiên cứu.