[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 593

Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:01:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Chi theo ánh mắt , chính là đàn ông trung niên một tay mà cô thấy quen mắt. Cô nhíu mày nghĩ ngợi, chợt nhớ : “Em nhớ , là cùng thôn Khương gia với chúng ngày , cách nhà mấy con ngõ.”

 

Cô dừng một chút, như nhớ điều gì bổ sung thêm: “Chính là nhà thuê thợ bật bông cho nhà .”

 

Trong ấn tượng, đó hình như là con trai ông Khương Quá Độ.

 

Khương Chi , Khương Thụ nhớ ngay: “Anh nhớ , hình như còn chút họ hàng với nhà ? Là con trai bà mợ họ của ông nội chúng thì ?”

 

Khương Chi: “……” Quan hệ cũng xa quá .

 

Khương Thụ dừng xe, chống chân xuống đất: “Nếu quen , A Chi, chúng nên giúp một tay ?”

 

Lúc chuyện, tiếng c.h.ử.i bới theo gió vọng càng rõ hơn, giọng ông Khương Vượng gấp khàn: “Đây là cá tao câu cả buổi mới , tụi bay dám cướp tao liều mạng với tụi bay!”

 

Khương Chi : “Chúng qua đó xem .”

 

Nói cô nhảy xuống khỏi gác baga xe, sải bước về hướng khúc sông. Khương Thụ thấy thế cũng luống cuống đầu xe theo.

 

Hai gã đàn ông cướp cá đang đè ông Khương Vượng xuống nền tuyết, một tên sờ đến cái giỏ tre lăn lóc bên cạnh. Khương Vượng tức đến đỏ ngầu mắt, giãy giụa gào thét: “Ông liều mạng với chúng mày!!”

 

Gã đàn ông đè ông đang định giáng cho ông một cú đ.ấ.m thì thấy tiếng quát lưng.

 

“Dừng tay!”

 

Hai gã giật , thấy một thanh niên vóc dáng trung bình, định mở miệng c.h.ử.i bới thì thấy Khương Thụ tiện tay nhặt một tảng bùn đông cứng to bằng miệng bát bên cạnh, ngón tay bóp nhẹ, tảng đất “bốp” một cái vỡ tan thành bột phấn.

 

“Cút.” Ánh mắt Khương Thụ lạnh lùng quét qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-593.html.]

 

Hai gã , khí thế hung hăng xẹp lép —— thể tay bóp nát đất đông cứng tuyệt đối dạng chúng thể chọc . Một tên định buông lời tàn nhẫn vớt vát thể diện thì tên kéo , hai đứa hậm hực trừng mắt ông Khương Vượng một cái xám xịt bỏ .

 

Chờ đám xa, Khương Thụ hạ giọng, đắc ý hỏi Khương Chi: “Thế nào? A Chi, trai em ngầu ?”

 

Khương Chi lườm một cái, đến bên ông Khương Vượng vẫn hồn: “Chú Khương, chú chứ?”

 

Khương Vượng môi tím tái vì lạnh, tay vẫn nắm c.h.ặ.t sợi dây câu đứt, thấy là họ, ngẩn một lúc mới lắp bắp : “Các... các cháu là nhà chú Hai Khương……” Chú Hai Khương trong miệng ông Khương Vượng chính là ông cụ nhà họ Khương.

 

Khương Thụ bước lên, đưa tay kéo ông Khương Vượng dậy, phủi tuyết ông: “Chú Khương, chú một đây? Nguy hiểm quá.”

 

Khương Vượng loạng choạng dậy, đôi chân tê cóng suýt khuỵu xuống, vội bám lấy cánh tay Khương Thụ. Nghe thấy hai tiếng “chú Khương”, mặt ông thoáng vẻ lúng túng, cúi đầu lí nhí: “Trong nhà…… trong nhà sắp hết lương thực, chú định thử vận may, câu vài con cá về nấu canh cho ông cụ.”

 

Ông , ánh mắt dừng mấy con cá vất vả lắm mới câu đang lăn lóc bên cạnh, giọng nghèn nghẹn: “Ai ngờ câu hai con thì hai thằng để ý……”

 

Hai em . Họ nhớ sức khỏe ông Khương Quá Độ cũng giống ông nội nhà , còn khá khỏe mạnh, chẳng lẽ cũng……

 

Hai tiện hỏi nhiều. Khương Chi thấy ông mặc quần áo rách rưới, chiếc áo bông mỏng dính gần như chẳng giữ ấm bao nhiêu.

 

Trên mặt Khương Vượng thoáng qua vẻ do dự, như đang cân nhắc trong lòng hồi lâu, cuối cùng đẩy cái giỏ tre về phía hai em, giọng chân thành pha chút lúng túng: “Cảm ơn các cháu, nếu các cháu, chú cũng giữ mấy con cá , còn đ.á.n.h một trận. Chú cũng chẳng gì quý giá, mấy con cá coi như quà cảm ơn các cháu.”

 

Khương Chi ngờ ông khó khăn đến mà vẫn sẵn lòng tặng cá cho họ. Cô bàn tay nứt nẻ rớm m.á.u của ông Khương Vượng, thầm thở dài trong lòng. Người dân tầng lớp đáy cùng cực quá. Cô nên lo chuyện bao đồng, nhưng rốt cuộc vẫn mềm lòng.

 

“Chú Khương, ông Quá Độ hiện giờ thế nào ạ? Có khỏe ?”

 

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

 

Loading...