Bà cụ Khương lườm ông: "Thôi ông tướng, dễ thế. Ông thấy đó bao nhiêu bắt chước tìm t.h.u.ố.c bỏ mạng ?" Dạo đó nhiều đổ xô tìm t.h.u.ố.c biến dị hòng đổi đời, kết quả t.h.u.ố.c chẳng thấy mà thì c.h.ế.t mấy mạng. Từ đó phong trào mới lắng xuống.
Khương Sơn : "Bố, nhà còn cần bố nhiều việc lắm." Ông cụ Khương tỉnh táo hẳn: "Bố gì nào?"
"Lúc nào rảnh bố đóng cho chúng con mấy cái tủ, nhất là mỗi phòng một cái. Trong nhà còn ít gỗ, mai bọn thằng Thụ về sẽ nhặt thêm." Ông cụ Khương hớn hở: "Được , chuyện nhỏ, hai ba ngày là bố đóng xong một cái."
Bà cụ Khương cũng hỏi: "Thế mấy bà già chúng gì?" "Mẹ ơi, gùi trong nhà đủ dùng, các rảnh rỗi đan thêm mấy cái nhé." Bà cụ Khương vui vẻ nhận lời.
Khương Sơn sợ Viên Anh lo lắng, bồi thêm vài câu: "Chị hai yên tâm, bọn thằng Thụ đáng tin cậy lắm, chúng nó chừng mực, sẽ chỗ nguy hiểm ." Viên Anh : "Chú ba, chị hiểu mà. Mọi yên tâm thì chị gì mà yên tâm."
Mọi việc quyết định xong xuôi. Ông cụ Khương, Diệp Thanh Vân và Viên Anh vẫn giữ công việc cũ. Ngô Tú ở nhà chăm sóc cha con Khương Hải và hai đứa bé. Khương Sơn và Khương Hà ở nhà xây dựng. Nhóm thanh niên Khương Thụ, Khương Chi, Khương Văn, Hứa Na phụ trách khu thu thập.
Bàn bạc xong cũng đến giờ cắt điện. Mọi chuẩn về lều nghỉ ngơi. Trước khi về phòng, Khương Chi hỏi Khương Văn: "Anh hai, cửa hàng đồ cũ chỗ bán pin ?"
Khương Văn ngạc nhiên: "Có, em cần loại nào?" "Pin tiểu (AA). Không cần mới , loại dùng vài phút cũng ." "Cần gấp ?" Khương Chi gật đầu: "Ngày mai em cần dùng."
Khương Văn hỏi nhiều, gật đầu ngay: "Được, sáng mai mua về cho em."
Khương Thụ hỏi thêm: "Món đó đắt ?" Khương Văn : "Yên tâm, đắt ."
Sau Đại Tai Biến, đồ công nghệ cao gần như biến mất. Những thứ còn sót trong căn cứ hoặc là cực hiếm và đắt đỏ, hoặc là chẳng khác gì phế liệu. Loại pin dùng một Khương Chi cần ở cửa hàng đồ cũ bán, nhưng đa phần là loại sắp hết điện nên rẻ bèo, vài điểm một vỉ.
Về đến phòng, Khương Thụ liền hỏi: "Chi, em cần pin gì?" Khương Chi lôi từ trong túi một cây gậy phòng kiêm đèn pin tích hợp phóng điện. "Đây, mai dùng cái ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-57.html.]
Khương Thụ hít hà, giật lấy xem xét thích thú: "Vãi chưởng, Chi ơi, em hàng nóng mà lôi sớm?" Khương Chi nhún vai: "Hết điện từ đời nào , mà nhặt pin ." Lần cô cũng chỉ định hỏi cầu may Khương Văn thôi, ngờ thật.
Mắt Khương Thụ sáng lên: "Chi, em định..." Nhớ đến con cá chép vàng kim sông, tim Khương Thụ đập thình thịch. Khương Chi gật đầu xác nhận.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vợ chồng Khương Sơn tắt đèn dầu , loáng thoáng liền hỏi: "Hai em thì thụt cái gì đấy?" Cả hai đồng thanh: "Không gì ạ."
Hôm nay quá nhiều việc, Khương Sơn cũng truy cứu, chỉ hỏi chuyện t.h.u.ố.c thang của Khương Chi. Cô hạ giọng kể chuyện răng nanh thỏ. Khương Sơn xong quá kích động nhưng dặn dò kỹ lưỡng: "Dù thế nào thì năng lực của con tạm thời chỉ nhà thôi. Sau nếu em thằng Văn thắc mắc thì cứ đổ tại năng lực của thằng Thụ."
Diệp Thanh Vân gật đầu tán thành. Không tin tưởng nhà họ Khương, mà chuyện càng ít càng an .
Hai em mai sớm nên Diệp Thanh Vân giục ngủ. Khương Chi sấp giường, lôi cuốn sổ tay ghi chép về những sinh vật biến dị gặp hôm nay. Đây là thói quen mấy năm nay của cô.
Tôm sông biến dị: phun tia nước, thời gian duy trì rõ, uy lực yếu.
Cá cóc biến dị: tấn công bằng sóng âm, gây ch.óng mặt hoa mắt.
Viết đến đây, Khương Chi nghĩ ngợi bổ sung: Ảnh hưởng tùy thuộc độ mạnh yếu của tinh thần lực.
Khương Thụ ngáp dài: "Chi, cuốn sổ của em mà nộp cho căn cứ chắc khối điểm đấy." Hắn từng lật xem qua, tuy chi tiết chính xác như sách của căn cứ nhưng chủng loại phong phú hơn nhiều, đặc biệt là thực vật.