Khương Tư và Khương Thụ mắt trông mong theo.
Khương Chi dùng tay cầm lấy, nóng đến mức chuyển qua chuyển hai tay, thổi tro bẻ đôi .
Củ khoai mật biến dị mang về từ khu thu thập 15 mới tách , một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng mũi liền bừng lên. Không kiểu ngọt nhàn nhạt của khoai lang thường, mà giống như mật nấu cô đặc quấy lên mùi tiêu hương, lẫn chút mùi khói lửa than nướng, thơm đến mức chỉ ngửi thôi cũng thấy dính cả mũi mật ngọt.
Khương Thụ cố gắng mà nuốt một ngụm nước miếng, nháy mắt cảm thấy cái bánh bao trong tay còn thơm nữa.
Khương Chi chia củ khoai mấy phần, hai đứa nhỏ một phần, bà cụ Khương một phần, bảo Khương Tư mang phòng cho ông cụ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vốn định chia cho những khác nếm thử một miếng nhưng từ chối.
“Con tự ăn , khoai lang nhà thiếu, ăn tự nướng là .”
Khương Chi cũng khách khí nữa. Trực tiếp ánh mắt thèm thuồng của Khương Thụ, c.ắ.n một miếng.
Hơi nóng hôi hổi bọc lấy vị ngọt ngào, từ đầu lưỡi lan tràn xuống tận cổ họng. Trong mắt Khương Thụ, giờ phút củ khoai mật , ngay cả chút mùi khét của vỏ cháy cũng lộ vẻ quyến rũ c.h.ế.t .
“A Chi, cho thử một miếng .”
Khương Chi: “Không, ăn tự nướng .”
Bộ dạng thèm đến chép miệng của thằng cháu trai, bà cụ Khương mà buồn nhưng cố ý xụ mặt, tức giận nhét phần khoai bóc xong lòng nó: “Cầm lấy! Đồ mèo tham ăn!”
Khương Thụ hì hì, lớn tiếng : “Cảm ơn bà nội!!”
Ruột khoai vàng óng bốc nóng tới tay, mùi ngọt xộc thẳng mũi, Khương Thụ cũng chẳng màng thổi nguội liền c.ắ.n ngay một miếng. Đầu lưỡi chạm , Khương Thụ kinh ngạc trố mắt: “Cái …… Sao giống như ăn mật thế !?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-545.html.]
Khương Thụ miêu tả nổi hương vị đó. Ruột khoai mềm mịn mím môi tan, đầy miệng đều là vị ngọt ấm áp, ngọt đơn bạc, mà bọc chút hương cháy, mang theo chút thuần hậu của than lửa. Nuốt xuống nửa ngày, cổ họng vẫn còn lưu dư vị ngọt ngào.
Khương Hải : “Khoai mật chính là giống , nướng lên là ngon nhất. Khoai biến dị xong ước chừng độ ngọt càng cao hơn, cũng càng đậm đà hơn.”
Khương Thụ liên tục gật đầu, chứ còn gì nữa!
Lúc Khương Sơn cũng dậy.
“Ái chà, dậy sớm thế?”
Bà cụ Khương : “Núi lớn, con dậy đúng lúc lắm, chuẩn khoai nướng ăn đấy!”
Nhìn thấy đồ ăn chất đống trong phòng khách, ông chút giật : “Nhà khách ? Sao nhiều đồ ăn thế?”
Lời bà cụ Khương mà ngại ngùng. Bà cả đời tiết kiệm quen , lương thực trong tay xưa nay đều tính toán chi li mà ăn. Lúc đột nhiên thả cửa cho ăn uống thỏa thích, trong lòng bà vẫn chút lấn cấn, cứ như cục đá đè nặng, yên . Vẫn là Diệp Thanh Vân chủ, lúc mới đem lương thực dự trữ một ít.
Mấy ngày nay, Diệp Thanh Vân cũng nghĩ thông suốt. Mùa hè bọn họ nỗ lực việc tích trữ hàng hóa như , cũng là để mùa đông thể sống hơn, chẳng lý do gì nhà điều kiện mà sống khổ sở. Cho nên ở phương diện ăn uống, bà cụ Khương và Diệp Thanh Vân kiểm soát lượng chứ kiểm soát tổng sản lượng, những ngày giá rét thế , thế nào cũng để nhà trong lòng hy vọng mới .
Chờ hai em ăn uống no nê, cũng đến 8 giờ sáng.
Bên ngoài bầu trời vẫn sương mù mênh m.ô.n.g, giống như tuyết thể rơi bất cứ lúc nào.
Ngưu Đại Lực 8 giờ điểm là tới. Khương Chi bộ dạng của , rõ ràng là Liễu Nhứ cũng tốn ít tâm tư. Bên ngoài khoác chiếc áo bông vải thô màu xanh biển, bông nhồi căng phồng, tôn lên hình vốn chắc nịch của như một tòa núi nhỏ. Khuỷu tay, đầu vai những chỗ dễ lùa gió còn cố ý may thêm lớp vá dày. Thân mặc quần bông màu xám đậm, ống quần dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t, bên ngoài tròng thêm cái quần gai chịu mài mòn, đến mắt cá chân cũng bọc kín mít. Trên đầu còn đội cái mũ quân đội cũ, tuy bộ dạng chút chẳng , nhưng là cực kỳ ấm.
Bà cụ Khương còn : “Bộ của thằng Lực đấy.”