Không dầu ăn, Diệp Thanh Vân món canh cá viên nấu rau tề. Tôm sông và thịt trai băm nhuyễn, vo viên nấu canh, thả rau tề , thơm nức mũi. Cả nhà họ Khương lâu ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn thế , ai nấy đều nuốt nước miếng.
Bé Khương Ti thèm thuồng hỏi bà cố: "Bà ơi, bà thím nấu gì thơm thế ạ?" Bà cụ : "Chắc là hải sản đấy." "Hải sản là gì ạ?" "Là sinh vật sống biển con ạ."
Khương Tuế dẫn em gái xem. Diệp Thanh Vân thấy hai đứa trẻ đáng yêu liền gọi , múc cho mỗi đứa một viên cá nếm thử. Vị ngọt mềm của tôm thịt khiến hai đứa trẻ ngất ngây. Khương Thụ thấy thế cũng chạy xin ăn, còn kéo cả Khương Văn cuộc. Khương Văn ban đầu từ chối nhưng khi miếng cá viên miệng, vị ngon lan tỏa khiến thể cưỡng .
Diệp Thanh Vân chia cho mỗi một viên lót . Sau đó bà nướng vảy cá trong giấy bạc. Vảy cá trắm cỏ nướng lên giòn bên ngoài, dẻo bên trong như bánh nếp, rắc thêm bột vỏ trai trộn muối, ngon tuyệt cú mèo.
Viên Anh tấm tắc khen: "Trước bố cứ khen thím nấu ăn ngon, giờ chị mới mở mang tầm mắt." Ngô Tú cũng : "Nhà chỉ là so với Thanh Vân thôi."
Bữa tối thịnh soạn với nộm khoai gai rau tề, trứng ốc kho nước tương, canh cá viên và cháo rễ thủy xương bồ. Bốn món một canh, chay mặn đủ cả.
Diệp Thanh Vân múc ba bát canh cá viên nhỏ đưa cho Khương Thụ: "Mang biếu hàng xóm con." Khương Thụ lầm bầm: "Có ba bát thì biếu nhà nào ạ?" "Thấy ai thuận mắt thì biếu."
Khương Thụ biếu nhà bà Mã và nhà Trương, đáp lễ rau dại và bắp ngô. Bát còn , đang do dự thì thấy Lận Viễn . Khương Thụ khí thế của cho khớp, ấp úng: "Cái đó... nhà liên hoan, biếu chút..."
Ông cụ Lận từ trong nhà , vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn nhé, thơm quá. Tiểu Viễn, lấy ít thịt chuột đồng biếu ."
Khương Thụ thấy thịt chuột đồng thì mắt sáng rực, ngoan ngoãn: "Cháu chào ông Lận ạ." Ông cụ Lận ha hả: "Tốt lắm, gì ngon cứ mang sang đổi nhé."
Lận Viễn lời ông, lấy một miếng thịt chuột đồng 2 cân đưa cho Khương Thụ. Khương Thụ giả vờ khách sáo: "Ôi quý hóa quá, thịt giờ đắt lắm ạ!" tay thì nhận lấy chút do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-54.html.]
Ông cụ Lận tủm tỉm: "Cầm , để cũng phí." Khương Thụ hiểu ý: "Vâng ạ, cảm ơn ông. Mẹ cháu chế biến xong cháu mang sang mời ông nếm thử."
Chờ Khương Thụ khuất, Lận Viễn càu nhàu: "Ông ăn thịt cháu cho ông là mà..." Ông cụ Lận lườm cháu trai: "Mày mà ăn ?" Ông húp một ngụm canh cá viên, thỏa mãn: "Mày nấu vị ."
Khương Thụ hí hửng mang thịt về khoe công với . Diệp Thanh Vân ngạc nhiên khi là nhà ông Lận cho. "Con giỏi lắm, việc đáng tin đấy." Khương Thụ tít mắt: "Ăn cơm thôi cả nhà ơi!"
Bữa cơm dọn ngay trong chiếc lều đường hầm, nơi tạm thời dùng phòng khách. Bàn ăn là một chiếc bàn gỗ thấp ghép từ những mảnh ván thừa, cả nhà cũng câu nệ, trực tiếp quây quần mặt đất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vì đông nên Diệp Thanh Vân nấu lượng thức ăn hào phóng, cơm lúa mạch (thanh khoa) cũng là cơm khô chứ cháo, mỗi một bát tô đầy, qua là tốn bao nhiêu lương thực.
Bà cụ Khương lượng thức ăn mà xót ruột: "Thanh Vân, con nấu nhiều thế ?!"
Khương Sơn đỡ lời cho vợ: "Mẹ, hôm nay đón về là chuyện đại hỷ, chúng cứ xa xỉ một bữa , coi như ăn mừng đoàn tụ."
Bà cụ Khương: "Ôi dào, cũng trách Thanh Vân, chỉ là... chỉ là..."
Diệp Thanh Vân sống chung với chồng lâu, hiểu ý bà. Bà cụ ác ý, chỉ đơn thuần là tiếc lương thực thôi. Bà : "Mẹ yên tâm , chỉ bữa nay thôi. Từ mai cả nhà sẽ thắt lưng buộc bụng, lo ăn để cuộc sống khá hơn."
Ông cụ Khương gật đầu, nghiêm mặt với những khác: "Lời hôm nay chỉ một thôi. Chúng thể chuyển về khu tự xây là nhờ ơn chú ba các chị. Sau năng lực cũng quên chuyện hôm nay."
Khương Sơn vội : "Bố, một nhà chuyện gì..."