[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 536

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:57:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi thấy lương thực, sôi nổi chen lên nữa mà chạy thẳng xếp hàng.

 

Thực tế, ban đầu căn cứ cũng sắp xếp phát lương thực cho quần chúng thời gian thiết gian truyền tống hoạt động, ngờ kịp bắt đầu thì loạn.

 

Đám đông còn chen lấn về phía , áp lực bên lập tức giảm đáng kể. Mấy kẻ cầm đầu gây rối thấy thì bắt đầu sốt ruột. Nếu loạn lên , bọn họ nhân cơ hội cướp lương thực?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Vừa thấy của đội tuần tra vác lương thực phía , bọn chúng vội vàng hô hoán: “Bọn họ định phát lương thực cho chúng ! Mau! Ngăn bọn họ !”

 

Lời giống như ném nắm muối chảo dầu đang sôi, đám đông vốn lộn xộn lập tức bùng nổ. Trong chốc lát, tình trạng xô đẩy phía càng trở nên nghiêm trọng.

 

Giáo sư Dương vài đội viên tuần tra bảo vệ phía , thấy thế tim thắt . Mắt thấy thời gian mới trôi qua mười lăm phút, còn mười lăm phút nữa mới kết thúc quá trình truyền tống.

 

Phải nhanh ch.óng dời sự chú ý của mới ! Giáo sư Dương nhất thời nghĩ cách , gấp đến độ mặt đỏ bừng.

 

“Đoàng!”

 

b.ắ.n chỉ thiên một phát s.ú.n.g.

 

Tiếng s.ú.n.g như tiếng sét đ.á.n.h toạc đám đông hỗn loạn, lập tức át tiếng ồn ào.

 

Toàn bộ quảng trường bỗng chốc yên tĩnh . Phảng phất như ai đó ấn nút tạm dừng.

 

Tiếng c.h.ử.i bới, tiếng xô đẩy, tiếng lóc…… Mọi âm thanh ồn ào đều im bặt tiếng s.ú.n.g!

 

Chỉ thấy Lý bộ trưởng - phụ trách phân phối vật tư của căn cứ - mặt đen sì đối diện với , họng s.ú.n.g trong tay còn bốc khói.

 

“Các định cái gì!?”

 

“Muốn cướp lương thực bức c.h.ế.t !?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-536.html.]

Giọng Lý bộ trưởng lạnh như băng, vang lên sang sảng giữa sân quảng trường chợt tĩnh lặng.

 

“Các , hai vị giáo sư già mặt các hôm nay cống hiến bao nhiêu cho căn cứ !?”

 

Ông chỉ tay về phía giáo sư Dương: “Vị là giáo sư Dương. Năm đó, năm đầu tiên Đại Tai Biến, vì sớm giải quyết vấn đề thiếu hụt năng lượng điện cho căn cứ, ông quản ngày đêm đẩy nhanh tốc độ nghiên cứu, thậm chí vài xuất huyết dày trạm y tế! Không ông , các bây giờ thể dùng điện !?”

 

Ông chỉ về phía giáo sư Ninh đài: “Còn vị là giáo sư Ninh! Hai năm khi nhiệt độ lên cao nhất, bệnh sốc nhiệt g.i.ế.c c.h.ế.t hàng trăm hàng ngàn ! Còn mấy vạn chờ c.h.ế.t vì nóng, là ai nghiên cứu thiết hạ nhiệt cho trạm y tế để cứu sống!? Là ông !”

 

“Bây giờ các gì!? Muốn cho những nhân tài cống hiến vì căn cứ thất vọng đau lòng !?”

 

Mọi trầm mặc. Không ít nên trả lời thế nào, chỉ thể cúi đầu, dám thẳng mắt vị bộ trưởng .

 

Ngay khi giáo sư Dương tưởng rằng sự việc kiểm soát, gã đàn ông cầm đầu gây rối phía bỗng nhiên mở miệng: “Chúng định gì cả! Chúng chỉ lĩnh một phần ăn thôi? Không đói c.h.ế.t mà thôi ——”

 

Hắn dứt lời, Lý bộ trưởng chuyển họng s.ú.n.g, nhắm thẳng tai đối phương b.ắ.n một phát.

 

“Đoàng!”

 

Mọi hét lên thất thanh.

 

Lý bộ trưởng lạnh lùng : “Chuyện hôm nay, ai còn dám càn, đừng trách việc theo quy củ!”

 

Sở dĩ căn cứ tổ chức nghi thức triển lãm thiết truyền tống gian thời điểm cũng là biện pháp bất đắc dĩ. Trải qua đợt hàn triều đó, các sự kiện cực đoan trong căn cứ diễn thường xuyên. Nhân viên đăng ký dân gần như ngày nào cũng phát hiện cư dân tự sát trong nhà. Đau lòng hơn là trường hợp cả nhà cùng tìm đến cái c.h.ế.t. Nạn cướp bóc càng xảy như cơm bữa.

 

Khuyên can, trừng phạt là biện pháp giải quyết tận gốc vấn đề. Thượng tầng căn cứ chỉ thể mượn triển lãm , hy vọng giúp dân lấy niềm tin cuộc sống. Nếu thật sự điều động nổi nhân lực giữ gìn an ninh, cũng sẽ để chuyện hôm nay xảy .

 

Mọi nữa im lặng, đều sợ hãi Lý bộ trưởng. Trong ánh mắt họ, chỉ sợ hãi và cam lòng.

 

 

 

 

Loading...