Khương Ti lấy hết can đảm : "Bà thím ơi, cháu ăn ít lắm... Bà để phần ngon cho bố và ông nội cháu ạ? Cháu... cháu việc ạ!" Khương Tuế cũng vội : "Cháu cũng nhường phần cháu cho ông và bố ạ."
Diệp Thanh Vân cay sống mũi. Cái thế đạo c.h.ế.t tiệt ép những đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng. Bà gượng : "Ngoan lắm, yên tâm, bố và ông các cháu cũng phần. Giờ hai đứa giúp bà thím trông bếp nhé?" Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
Gia đình Khương Hà về đến nơi, thấy Khương Sơn thì xúc động thôi. Khương Hà vốn thật thà, cứ sợ phiền em út. "Đại Sơn, bọn qua đó... phiền các chú quá ?"
Khương Sơn xòa: "Anh em một nhà gì khách sáo thế. Có điều nhà xây xong, vật liệu còn thiếu, nhờ bác hai giúp một tay đấy." Khương Hà là thợ mộc lành nghề, chuyện xây dựng nhà cửa ông còn rành hơn cả kỹ sư Khương Sơn. "Chuyện nhỏ, chú cứ bảo là ngay."
Khương Văn thấy Khương Thụ và Khương Chi liền hỏi. Khương Sơn giải thích Khương Thụ đang chuyển đồ, còn Khương Chi đang dọn dẹp trong nhà. Khương Văn thở phào. Anh em họ lớn lên cùng , tình cảm .
Mọi cùng thu dọn. Mười hai nhưng đồ đạc chẳng bao nhiêu, vì chữa bệnh cho cha con Khương Hải mà bán gần hết . Trả phòng xong, cả đoàn hướng về khu tự xây dựng.
Khương Chi về suy nghĩ lời Liễu Nhứ. Bột răng thỏ còn mấy trăm gam, nếu 30g chữa khỏi bệnh nặng cho Liễu Nhứ thì với tình trạng của bác cả và họ, chắc chắn cũng chữa .
Về đến nhà, thấy đông đủ, Khương Chi vui mừng chào hỏi. "Anh Tiểu Văn!" "Ông, bà..."
Ông cụ Khương khép miệng: "Cháu gái ngoan, chịu khó ở chật chội với ông bà nhé." Khương Chi nghiêm túc: "Không chật ạ, cháu thích ở đông vui thế ." Bà cụ Khương xót xa sờ tay cháu gái: "Gầy quá, khổ con bé." Khương Chi nũng: "Thế bà tẩm bổ cho cháu béo lên ạ." "Được , tay nghề bà kém cháu ."
Khương Sơn vẫn lo lắng cho bệnh tình của trai và cháu trai. Diệp Thanh Vân bảo Khương Chi xem tình hình. Mọi Khương Chi t.h.u.ố.c thần, tưởng chỉ là lời động viên thăm hỏi bình thường.
Khương Hải mê man, gầy trơ xương. Khương Quân mất chân, mất hết ý chí sống, phản ứng chậm chạp. Khương Chi kiểm tra xong, thở phào. Tình trạng chủ yếu do độc tố phóng xạ, bột răng thỏ chữa . Tiếc là chân Khương Quân mọc .
Ông cụ Khương trầm giọng: "Chi , rảnh thì chuyện với con, nó tỉnh táo bao lâu ..." Là thầy t.h.u.ố.c, ông ngày chia ly còn xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-53.html.]
Khương Chi dậy, trịnh trọng : "Ông ơi... cháu t.h.u.ố.c thể cứu bác cả và Quân."
Ông cụ Khương bật dậy: "Cháu cái gì!?" Cả nhà sững sờ cô. "Cháu thật ạ."
Khương Sơn vợ, Diệp Thanh Vân gật đầu trấn an. Bà cụ Khương run run: "Chi, cháu lừa ông bà chứ?" "Thật ạ, nhưng t.h.u.ố.c cháu còn nhiều."
Ngô Tú như bừng tỉnh, môi run rẩy: "Chi... Chi ơi... bác..." Bà cầu xin nhưng thốt nên lời. Thuốc quý như , trong thời buổi chẳng khác nào thêm một mạng sống. Gia đình bà nợ nhà chú út quá nhiều .
Khương Chi hiểu ý bác dâu, chủ động : "Bác gái cần gì cả, cháu nhất định sẽ cứu bác cả và ." Ngô Tú òa nức nở: "Cảm... cảm ơn cháu... Chi ơi..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Thụ giục: "Chi, còn chờ gì nữa, mau cho bác uống t.h.u.ố.c ." "Vâng."
Khương Chi lấy bột t.h.u.ố.c , bón cho Khương Hải và Khương Quân. Khương Hải mê man nên bón khá vất vả. Xong xuôi, cô : "Chắc ngày mai là thấy hiệu quả."
Ông cụ Khương giải tán đám đông: "Được , t.h.u.ố.c thần cũng cần thời gian ngấm, việc , đừng vây ở đây nữa."
Diệp Thanh Vân sắp xếp chỗ ngủ trong lều trại. Nhà bốn Khương Sơn một gian, nhà bác cả một gian, nhà bác hai một gian. Ông bà nội ngủ ở phòng khách. Khương Sơn cùng cánh đàn ông gia cố giường chiếu. Đồ đạc nhà họ Khương tuy ít nhưng nồi niêu xoong chảo vẫn đủ dùng.
Diệp Thanh Vân cùng hai chị dâu nấu cơm tối. Bà hào phóng dùng 6 cân lúa mạch và ít kê đuôi ch.ó. Ngô Tú và Viên Anh (vợ bác hai) sợ tốn kém định can ngăn, nhưng Diệp Thanh Vân gạt : "Hôm nay đoàn tụ, ăn bữa trò chứ."