Cho nên Khương Chi sai. Đường sống của họ ở núi Khải Linh. Nếu giờ mạo hiểm, những ngày tiếp theo e rằng mạo hiểm cũng còn cơ hội.
Hắn lấy từ trong túi một tờ giấy. Bên trong vẽ vị trí căn cứ và bộ dãy núi Khải Linh. Núi Khải Linh ở hướng khu thu thập 8, ngọn núi gần căn cứ nhất dân địa phương gọi là núi Dương Quỳ. Nếu xuất phát từ căn cứ, bộ chỉ mất hơn một giờ là tới.
Hàn Lỗi : "Chúng thể xuất phát lúc 10 giờ, giờ đó nhiệt độ cao hơn một chút, đường cũng đỡ khó khăn hơn. Ngày đầu tiên chúng thể thám thính bên ngoài , nhất thiết sâu trong."
Khương Hải nãy giờ vẫn sửa mái ngói ít khi lên tiếng, bèn góp ý: "Hơn một giờ bộ thì xa, nhưng tình hình trong núi mùa đông biến lớn lắm. Các cứ chuẩn kỹ thêm một hai ngày hẵng ."
Hồi nhỏ Khương Hải núi nhiều, ông kiến nghị: " khuyên các nên tìm ít đồ vật thể phát sáng mang theo , lỡ ai lạc, cách một cánh rừng cũng dễ thấy. Còn nữa, A Lỗi bảo thám thính bên ngoài, phạm vi cụ thể vạch rõ , đến đó là dừng nghỉ chân tập thể, đừng để vượt qua giới hạn mà ."
Khương Hải quả hổ là tay lão luyện kinh nghiệm phong phú. Mấy kiến nghị đều thực tế.
A Khoan tán thành: " đúng, bên trong chướng khí nhiều, thường xuyên xám xịt, dễ lạc đường."
Khương Thụ xoa cằm: "Vấn đề là lấy đồ phát sáng?"
Nếu là thì còn thể mặc áo gió màu quang. giờ thì chẳng gì.
Hứa Na lúc lên tiếng: "Em thể hỏi cửa hàng dệt may xem, hồi chủ tiệm quần áo dễ bán hơn, thường dùng nước ép cây hoàng liên bôi lên quần áo, chỗ tối nó sẽ phát sáng."
Mọi đều vui mừng.
Khương Văn liền : "Để hỏi cho, Tiểu Na giờ tiện, lát nữa một chuyến."
Giải quyết xong vấn đề , Hàn Lỗi : "Bên còn kiếm mấy cái bộ đàm, đến lúc đó chúng giữ liên lạc khi kéo giãn cách. Ngoài đường chú ý để dấu hiệu dễ thấy, ví dụ như cây lệch tán, tảng đá lớn, nhớ kỹ để lúc về dễ nhận đường, tránh lòng vòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-527.html.]
"Các con còn chú ý mang nước và bổ sung thể lực," Diệp Thanh Vân bổ sung, "Tuy đường dài lắm nhưng trời lạnh tiêu hao năng lượng nhanh, đến lúc đó chuẩn sẵn cho, các con đừng tiết kiệm."
"Ngoài , A Lỗi, quần áo các mỏng quá, thím nhớ từng nhiệt độ núi Khải Linh thấp hơn bên ngoài, các mặc thế , núi mất nhiệt thì ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hàn Lỗi trúng tim đen, mặt đỏ bừng, theo bản năng kéo kéo chiếc áo khoác mỏng : "Chúng cháu chịu mà..."
Trong lòng đều rõ như ban ngày. Ai chẳng là do họ đồ chống rét hơn?
Khương Chi thở dài, vạch trần sự thật phũ phàng , cô sang bảo Khương Thụ: "Anh, đó ở Sa Thị tìm mấy cái áo lông vũ ? Hình như size lắm nhỉ? Lấy cho Lỗi bọn họ thử xem?"
Trong lòng Hàn Lỗi nóng lên, sự bối rối mặt tan quá nửa, vội dậy xua tay: "Thế thì ngại quá... A Chi, Đại Thụ, phiền hai đủ nhiều ."
Khương Chi đẩy Hàn Lỗi một cái: "Bảo thử thì cứ thử , lằng nhằng cái gì? Lạnh quá xảy chuyện gì, bọn em còn khiêng các về, thế mới gọi là phiền phức. Hơn nữa chỉ là cho các mượn mặc thôi, đừng gánh nặng tâm lý."
Đã đến nước , Hàn Lỗi cũng kiêu nữa, đồng ý gọi A Khoan mấy thử áo lông vũ. Thân hình nhóm Hàn Lỗi cũng sàn sàn , mặc chật một chút nhưng miễn cưỡng vẫn .
A Khoan kéo khóa lên, mắt sáng rực: "Mẹ ơi, ấm quá mất! Cứ như đang ôm cái lò sưởi nhỏ !"
Khương Thụ: "Đương nhiên , đống áo lông vũ là hàng hiệu đấy, đặt ở , một cái cũng hơn vạn tệ."
A Khoan hít hà một : "Hơn vạn á!?"
đắt xắt miếng. Áo lông vũ lên , mấy còn thấy lạnh nữa. A Tùng còn chạy sân thử, trừ những chỗ hở thì lạnh, còn gió như chặn bên ngoài, lọt tí nào.