[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:56:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Hà giật thon thót, cái b.úa trong tay suýt nữa rơi xuống chân.

 

Trong nhà, Diệp Thanh Vân và Ngô Tú đang ở đại sảnh dùng nhựa cây mao cao do căn cứ phát để vá cái chum nước nứt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nghe thấy tiếng Khương Thụ, Diệp Thanh Vân bật dậy: "Chị cả, em ảo giác ? Sao em thấy tiếng thằng Đại Thụ nhà em thế nhỉ?"

 

Ngô Tú cũng mơ hồ thấy tiếng cháu trai, nhưng trong lòng thấp thỏm, sợ là nhầm thật, gieo thêm hy vọng cho em dâu thất vọng thì càng khó chịu hơn.

 

chút chắc chắn : "Có thể là nhà khác..."

 

Lời Ngô Tú còn dứt, bé Khương Ti chạy từ trong phòng : "Bà thím ơi!! Con thấy tiếng chú út! Có chú út cô út về ?!"

 

Diệp Thanh Vân liền chạy thẳng cửa, thấy Khương Hà đang vẫy tay ngoài, giọng bà run run: "Anh hai, bọn Đại Thụ về ?"

 

Khương Hà gật đầu liên tục, nụ mặt giấu : "Thím ba, mau xem , là A Chi với Đại Thụ về !"

 

Diệp Thanh Vân vững ở ngạch cửa thì Khương Thụ đang lao tới ôm chầm lấy.

 

"Mẹ ơi!! Con nhớ c.h.ế.t mất!!!!"

 

Cái ôm rắn chắc trong nháy mắt Diệp Thanh Vân trào nước mắt. Mấy ngày nay, chính bà cũng vượt qua thế nào.

 

Ba ngày khi hàn triều qua, các chiến sĩ căn cứ mới lục tục ngoài triển khai công tác dọn dẹp. Nhà bà đông , việc chăm sóc bệnh tạm thời cần đến tay, Diệp Thanh Vân sợ ở mãi trong hầm trú ẩn sẽ suy nghĩ lung tung, nên mấy ngày nay đều theo Liễu Nhứ ngoài, giúp các chiến sĩ một tay những việc trong khả năng.

 

Mãi đến ngày thứ bảy, nhiệt độ khí rốt cuộc cũng dấu hiệu tăng trở , hàng chục, hàng trăm ngàn hầm trú ẩn mới phép chia đợt trở mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-505.html.]

 

Khi họ về đến khu nhà tự xây, thấy khắp nơi đều là dấu vết băng giá tàn phá, lòng ai nấy đều lạnh buốt. Mặt đường nứt toác, hỗn hợp bùn băng lồi lõm gồ ghề. Ống nước vỡ vài chỗ, mặt đất kết đầy băng vụn. Tường nhà của ít hộ dân ngấm nước bong tróc từng mảng.

 

Nghe mái tôn sắt của nhà kho lớn nhất căn cứ cũng lạnh cong vênh, đồ đạc chất bên trong hỏng hết cả. Còn dây thường xuân và bụi gai giấu bên nhà họ thì đông cứng giòn tan, chạm là vỡ vụn.

 

Một nơi địa thế thấp, nhiệt độ ấm lên là tích nước ngập úng, nếu xử lý kịp thời, cả căn cứ lẫn gia sản dân sẽ còn tổn thất nhiều hơn.

 

Giống như cái hầm nhà họ Khương . Băng tan xong, nước thối rữa hết khoai tây còn sót kịp mang lên. Chuyện cả nhà xót xa vô cùng. cũng đây là chuyện bất khả kháng.

 

Nhà họ Khương thế là thiệt hại nhẹ . Không ít hàng xóm còn chẳng thời gian thu dọn gia sản, cứ thế vội vàng trốn xuống hầm trú ẩn. Nhà họ Trương là một trong đó. Những đồ đạc tích cóp từng chút một, lương thực vất vả lắm mới trữ đủ, tất cả đều hỏng trong cái lạnh thấu xương.

 

Mấy ngày nay tiếng kêu vang lên dứt, mà lòng thắt . Cũng sống qua mùa đông thế nào đây.

 

Người nhà họ Khương hiểu rõ, nếu lúc mượn túi gian của ông Lận, e rằng họ cũng chẳng tránh khỏi cảnh ngộ . Dù hiện tại nhờ túi gian mà bảo vệ ít đồ, nhưng những thứ còn trong nhà vẫn đông đến nứt nẻ.

 

Cả nhà họ từ hầm trú ẩn lên là lao dọn dẹp nhà cửa ngơi tay. Ai cũng tranh thủ thời tiết ấm lên ngắn ngủi hiếm hoi để sửa sang nhà cửa cho xong, nếu đợi mùa đông thực sự ập đến, gì cũng khó.

 

Trong thời gian đó, Diệp Thanh Vân cũng tìm nhân viên viện nghiên cứu hỏi thăm, nhưng nhận đều là câu trả lời "thông tin bảo mật". Điều khiến bà vô cùng dày vò. Cũng nhờ bận rộn nên mấy ngày nay Diệp Thanh Vân mới rảnh nghĩ đến chuyện khác. mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, nghĩ đến chồng và hai con còn ở xa ngoài căn cứ, trái tim bà lúc nào buông xuống .

 

Và giờ phút .

 

Cảm nhận nhiệt độ cơ thể chân thực của con trai trong lòng, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của Diệp Thanh Vân rốt cuộc cũng trở về chỗ cũ. Bà vòng tay ôm c.h.ặ.t con trai, cổ họng nghẹn , chỉ thấp giọng đáp: "Thằng nhóc thối, gầy ..."

 

 

 

 

Loading...