Màu xám xịt của mái lều trại đưa Khương Chi trở về thực tại. Dù chiếc chăn vẫn còn ấm nhưng cái lạnh buốt giá từ hồ nước trong giấc mơ dường như vẫn bám lấy da thịt, khiến cô rùng .
Bên ngoài yên tĩnh lạ thường, tiếng gió rít, cũng chẳng tiếng côn trùng rả rích. Chỉ tiếng lính gác đổi ca vọng từ xa, trầm thấp nhưng rõ mồn một trong đêm thanh vắng.
"...Gần sáng trời lạnh lắm, quấn thêm áo ." "Biết , nghỉ , chỗ để lo."
Khương Chi cử động cánh tay, nhận lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác hoảng loạn, gấp gáp tìm lối trong giấc mơ vẫn tan hết. Nhớ những gì thấy, tim cô đập nhanh liên hồi.
Chẳng lẽ lối của gian đáy hồ thật?
Không rõ đây là lời nhắc nhở từ năng lực tiên tri chỉ là do cô suy nghĩ quá nhiều nên sinh ảo giác. Khương Chi cân nhắc một lúc quyết định tạm thời giữ kín chuyện . Tình hình bên ngoài Sa Thị vẫn mấy khả quan, họ còn chút thời gian để thăm dò nơi . Nếu thực sự tìm thấy lối nào khác, lúc đó xuống đáy hồ kiểm tra cũng muộn.
Nghĩ , Khương Chi xuống ngủ tiếp. Nửa đêm về sáng, cô ngủ say, mộng mị gì thêm. Vì đông nên hai em cô cũng gác đêm, Khương Chi một giấc ngủ ngon hiếm hoi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sáng hôm , sắc mặt trông hơn hẳn.
Theo kế hoạch, họ tiếp tục dành cả ngày để khám phá thảo nguyên rộng lớn . Lần , cuộc tìm kiếm tiến hành kỹ lưỡng hơn, gần như rà soát từng mét vuông đất.
Kết quả đo đạc sơ bộ cho thấy gian rộng tương đương một thành phố hạng ba. Tuy nhiên, nguồn nước duy nhất chỉ cái hồ ở trung tâm – nơi đàn thú đang chiếm giữ. May mắn là lương thực và nước uống dự trữ của họ vẫn đủ dùng thêm vài ngày nếu tiết kiệm.
Mọi cũng quá sốt ruột. Thứ nhất, hàn triều bên ngoài rút , ngoài lúc khi còn nguy hiểm hơn. Thứ hai, đồ ăn trong tay vẫn còn đủ.
Sau vài ngày chung đụng, biến dị giả của hai căn cứ trở nên thiết. Các vị giáo sư cũng nhân cơ hội tất việc trao đổi hàng hóa. Căn cứ An Thành dùng nho biến dị để đổi lấy v.ũ k.h.í năng lượng mới nhất và thịt khô từ thú biến dị nhiễm độc tố trung bình của Căn cứ Phương Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-495.html.]
Căn cứ Phương Nam vốn đau đầu vì sự bùng nổ lượng thú biến dị nhỏ và thực vật nguy hiểm, dẫn đến thiếu hụt nguồn thực phẩm thực vật định. Những loài thực vật biến dị mọc khắp nơi tuy xum xuê nhưng đa phần đều độc tố mạnh hoặc tính công kích, thể dùng thức ăn. Còn thực vật bình thường thì khó sống sót sự xâm lấn của thực vật biến dị, việc trồng trọt càng khó khăn hơn. Lâu ngày, nguồn thức ăn đơn điệu gây gánh nặng cho cơ thể Phương Nam. Vì thế, lô nho biến dị của An Thành trở thành món hàng hot.
Anh em Khương Chi xem cuộc giao dịch mà chặc lưỡi. Căn cứ Phương Nam vung tay hàng tấn thịt khô, đúng là quy mô giao dịch cấp căn cứ khác. Ngoài v.ũ k.h.í và thịt khô, danh sách trao đổi còn cả da thú.
Khương Chi đống da thú mà mắt sáng rực. Nhiều loại da thú nhỏ trông thích hợp để giày. Nhà cô giờ chỉ ưu tiên may quần áo, những món nhỏ như mũ, giày, găng tay thì thiếu da lông để .
Hoàng Hiển Minh phụ trách giao dịch thấy liền hỏi: "Sao thế? Có ưng cái nào ?"
Khương Chi mặt đỏ lên, nhẹ giọng giải thích: "Nhà cháu đang thiếu ít nguyên liệu giày ạ."
Hoàng Hiển Minh lớn, xua tay hào phóng: "Tưởng chuyện gì khó! Cháu cứ việc chọn, thích cái nào lấy cái đó, cần khách sáo."
Khương Chi ngại: "Được ạ?"
Hoàng Hiển Minh xua tay: "Ở đây nhiều thế , thiếu phần cháu ."
Được lời như cởi tấm lòng, Khương Chi cũng khách khí nữa, nhân lúc các chiến sĩ đang khuân vác, cô xổm xuống đống da thú chất cao như núi, bắt đầu lựa chọn tỉ mỉ. Cô cái lạnh âm chục độ đáng sợ thế nào nên dám qua loa.
Nhiều loại da thú quá khiến cô hoa cả mắt. Cô chọn đại một tấm da cáo biến dị, trông xám xịt mắt lắm, cầm lên còn ngửi thấy mùi hôi đặc trưng. May mà da xử lý khá chuyên nghiệp, nếu sẽ cứng và rụng lông, khả năng giữ ấm cũng kém .