Mãi đến mười lăm phút , Pi Pi bỗng giảm tốc độ. Sau đó Khương Chi thấy hàng loạt tiếng thông báo.
"Tít —— Phát hiện 4 con voi biến dị cấp 5." "Tít —— Phát hiện 1 con báo săn biến dị cấp 6." "Tít —— Phát hiện 7 con linh dương biến dị cấp 5." "Tít —— Phát hiện..."
Tiếng thông báo dồn dập Khương Chi ong cả đầu. Cuối cùng:
"Tít —— Phát hiện tê giác biến dị cấp 7."
Tim Khương Chi đập mạnh. Đám thú biến dị cư nhiên tụ tập hết ở phía .
Cô nắm c.h.ặ.t lông Pi Pi, thì thầm: "Pi Pi, bay cao lên chút."
Pi Pi lệnh lập tức thu cánh, ngẩng đầu mang theo Khương Chi như mũi tên rời dây cung lao v.út lên trời cao cả ngàn mét. Khi Pi Pi định hình lượn vòng đầu đàn thú, Khương Chi cúi xuống , lập tức cảnh tượng mắt cho chấn động.
Bên là một hồ nước xanh biếc như ngọc, giữa hồ nổi lên một hòn đảo tròn bao quanh một đầm nước nhỏ hơn. Trông như chiếc gương khảm lòng đất, phản chiếu bầu trời mênh m.ô.n.g.
Mà những con thú biến dị ngày thường hung hãn, giờ khắc đều buông bỏ sự phòng . Mười mấy con hươu biến dị đang cúi đầu uống nước, sừng hươu phản chiếu ánh sáng ôn nhuận. Cách đó xa, mấy con gấu xám to lớn đến thái quá đang lười biếng phơi nắng bên hồ, móng vuốt thỉnh thoảng khều nước b.ắ.n tung tóe. Thậm chí cả sói hoang và linh dương vốn là thiên địch cũng nghỉ cách vài bước chân mà hề quấy nhiễu .
Còn con tê giác biến dị cấp 7 hình thể lớn nhất thì đang ngâm trong nước. Cơ thể khổng lồ của nó chiếm gần nửa vịnh hồ, lớp da dày màu than chì bóng loáng ướt nước ánh sáng. Cái đầu to tướng cúi thấp, lỗ mũi thỉnh thoảng phun hai luồng trắng kèm theo bọt nước, tạo thành những vòng sóng lan .
Các con thú biến dị khác dường như trời sinh kiêng kỵ, từ xa thấy con tê giác ngâm trong nước đều tự giác tránh xa khu vực quanh nó.
Khương Chi ngỡ ngàng. Sao cô cảm giác như đang xem vườn thú hoang dã Châu Phi phiên bản thực tế thế ? Đám thú ... hòa thuận đến mức quá đáng đấy? Số lượng thú ở đây nhiều hơn hẳn lúc thấy ở bên ngoài thiên hố. Quanh hồ ít nhất cũng hàng ngàn con, kể những con ở xa hồ hơn.
Từ từ!
Ánh mắt Khương Chi bỗng thu hút bởi một bóng dáng phía xa hồ nước – ở đó một con hổ biến dị cụt đuôi đang !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-488.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tim cô thót . Cô nhớ con hổ . Ba năm , cái đêm gia đình cô trốn đến trấn Ngô Khư, chính con hổ biến dị từ núi Ô Ngọc truy đuổi họ đến mất mật. Cuối cùng cả nhà lăn lộn chật vật mới trốn thoát căn nhà đó. Sự t.h.ả.m hại lúc giờ nghĩ Khương Chi vẫn còn thấy sợ. Kỳ lạ là ngày hôm đó thấy tung tích con hổ nữa. Không ngờ gặp ở đây.
Cô chợt một suy đoán. Cô rạp lưng Pi Pi, quan sát kỹ lưỡng đám thú bên một lượt. Cuối cùng xác nhận: Những con thú từng qua núi Ô Ngọc hầu như đều mặt ở đây.
nghĩ kỹ , núi Ô Ngọc cách Sa Thị ít nhất cũng ngàn cây , đám thú bỏ địa bàn yên giữ, lặn lội đường xa chạy đến đây... Khương Chi càng nghĩ càng thấy . Tư thế của chúng giống lang thang vô định, mà giống như thứ gì đó lôi kéo, dẫn dụ đến đây .
Ý nghĩ xuất hiện, tim Khương Chi "thịch" một cái đập nhanh hơn. Chẳng lẽ... thật sự liên quan đến "thứ " mà La thúc từng nhắc tới?
Khương Chi vội hỏi: "Pi Pi, lúc đó mày đến đây?"
Đầu to của Bạch Điêu nghiêng nghiêng ngơ ngác: "Pi?"
Khương Chi: "..." Thôi . Câu hỏi quá phức tạp với một đứa bé.
Cũng con gặp đám thú ở đây tấn công ... Khương Chi vốn chỉ nghĩ vẩn vơ, để trong lòng. ngờ Pi Pi bắt sóng ý nghĩ của cô cực chuẩn.
Nó kêu "Pi" một tiếng, đợi cô phản ứng, chở cô "vù" một cái lao thẳng xuống đất.
Khương Chi cú thao tác dọa cho suýt bay cả hồn vía.
"Từ từ —— Pi Pi ——"
Muộn . Pi Pi vỗ cánh giảm tốc, đáp chuẩn xác xuống cái lưng rộng lớn của con tê giác biến dị. Móng vuốt nó nhẹ nhàng bám lớp da dày ướt nước. Thân hình còn nhỏ bé của Pi Pi lưng con tê giác cấp 7 trông chẳng khác nào con chim sẻ đậu lưng con tê giác thường. Cơ thể khổng lồ của con tê giác đối với nó như một bãi đáp thể lý tưởng hơn.