[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:57:10
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời Diệp Thanh Vân khựng khi thấy đứa bé lưng Khương Chi. Bà kinh ngạc: "Chi, con nhặt ở đứa bé thế?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Thụ thấy cuối cùng cũng để ý đến Khương Tuế liền : "Mẹ đoán xem bọn con nhặt ?"

 

Diệp Thanh Vân mắng: "Xê chỗ khác, lớn đầu mà chẳng đắn gì cả." Bà thương con gái cõng nặng, trực tiếp tiến lên đỡ Khương Tuế xuống. Lúc định đặt xuống đất thì đứa bé trong lòng lí nhí gọi: "Bà thím..."

 

Diệp Thanh Vân tưởng nhầm, kinh ngạc đứa bé: "Cháu gọi ?"

 

Khương Tuế mím môi, bà thím nhận , hốc mắt đỏ lên. Khương Chi : "Mẹ kỹ xem nó là ai?"

 

Khương Sơn đang dỡ hàng cũng tò mò sang. Diệp Thanh Vân kỹ đứa bé, một lúc bà run lên, thành tiếng: "Đại... Đại Sơn!! Mình mau đây xem , hoa mắt , thấy đứa bé giống thằng Tuế Tuế thế nhỉ?!"

 

Khương Sơn giật , bước nhanh tới. Nhìn thấy những đường nét giống hệt trai , ông kích động thôi: " là Tuế Tuế !?"

 

Khương Tuế rụt rè gọi nữa: "Ông chú, bà thím..."

 

Diệp Thanh Vân Khương Tuế gầy gò bé nhỏ mặt, mắt đỏ hoe: "Tuế Tuế của bà, gầy thế ?"

 

Nhìn bộ dạng Khương Tuế là sống khổ sở thế nào, Diệp Thanh Vân đau lòng như cắt. Trước Đại Tai Biến, năm nào họ cũng về quê ăn tết, khi đó Khương Tuế là một bé mập mạp, gặp bà là tíu tít gọi "bà thím bà thím". Vì thế Diệp Thanh Vân luôn cưng chiều Khương Tuế. Giờ đứa bé nông nỗi , nước mắt bà trào .

 

Khương Thụ kể những gì nhà họ Khương trải qua cho bố . Khương Sơn càng mặt càng đen . Đến khi tin tình trạng cha con Khương Hải tệ, Khương Sơn yên nữa.

 

Ông dậy, vẻ mặt nghiêm trọng với Diệp Thanh Vân: "Thanh Vân, đón về đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-47.html.]

Ông rõ gánh thêm cả một đại gia đình sẽ là gánh nặng lớn thế nào với gia đình nhỏ của , nhưng đó là m.á.u mủ ruột thịt của ông. Bảo ông ngơ như chuyện gì xảy , Khương Sơn tự hỏi .

 

Diệp Thanh Vân gật đầu, dù chồng bà cũng định . Không ai rõ hơn bà tầm quan trọng của trong cái thời loạn lạc . Huống chi phẩm hạnh nhà họ Khương đều . Cứ gia đình hai Khương Hà là . Nếu thực sự ích kỷ thì lúc cả Khương Hải và con trai gặp chuyện, cái gia đình đó tan đàn xẻ nghé từ lâu . vợ chồng Khương Hà những chê bai mà còn lén thêm để gồng gánh gia đình, dù kết quả như ý.

 

Diệp Thanh Vân với hai con: "Hai đứa hồi nhỏ sống ở quê, bác cả bác hai là thế nào chắc các con cũng ấn tượng. Trước các bác đối xử với các con , lúc bố nhà, họ đều coi các con như con đẻ. Giờ họ gặp nạn, chúng thể bỏ mặc."

 

Thực tế, năm 12 tuổi, hai em Khương Thụ đều lớn lên ở quê. Khi đó vợ chồng Khương Sơn mải mê kiếm chỗ thành phố, chẳng thời gian lo cho con cái. Hai bác chăm sóc họ chẳng kém gì cha ruột.

 

Khương Thụ: "Mẹ cần mấy chuyện đó , vốn dĩ mục đích từ nơi trú ẩn đến căn cứ cũng là để tìm ông bà nội mà. Không lý gì thấy họ sống khổ mà ngơ."

 

Khương Chi gật đầu: "Mẹ, con đúng đấy."

 

Diệp Thanh Vân vui mừng hai con: "Các con hiểu đạo lý là ." Bà sang bảo Khương Sơn: "Đại Sơn, gì thì , đưa cả thằng Thụ cùng. với cái Chi ở nhà dọn dẹp chỗ ở."

 

Hiện tại lều trại của họ cộng cũng 180 mét vuông, kiểu gì cũng tiện nghi hơn cái phòng trọ 50 mét vuông . Khương Sơn thấy vợ con đều ủng hộ, trong lòng trào dâng niềm cảm động chua xót. "Cảm ơn , A Vân."

 

Thấy hai con trêu chọc, Diệp Thanh Vân hổ mắng: "Bọn trẻ đang ở đây, đừng sến súa thế."

 

Khương Sơn , bế Khương Tuế lên: "Tuế Tuế, giờ đưa ông chú qua đó, chúng đón về đây."

 

Khương Tuế ngẩn ngơ. Chín tuổi đầu, trải qua mấy năm biến cố, nó sớm tự lập, nhưng mặt gia đình ông chú, nó đối xử như một đứa trẻ. Nhìn căn lều mặt, Khương Tuế chút lo sợ bất an. Nó còn nhỏ, lớn lên ở quê, ngay cả tai biến cũng thấy thứ gì cao cấp thế .

 

 

 

 

Loading...