[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 465

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:53:12
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"La thúc, quanh đây cháu xem , chẳng thấy gì đặc biệt cả."

 

La Vĩnh Huy nhíu mày. Lúc Trần Thiếu Đình đề nghị: "Không thì một vòng quanh thiên hố , chúng ba tiếng, thời gian cũng dư dả."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Mọi thấy cũng . Ngô Binh dứt khoát lái xe, miệng còn vui vẻ: "Được thôi~ Vừa đến Sa Thị, nhân cơ hội dạo một vòng coi như thỏa nguyện!"

 

Khương Chi khóe miệng giật giật. Thỏa nguyện trong cái thành phố c.h.ế.t ch.óc ? là chuyện lạnh gáy.

 

Xe chạy dọc theo mép thiên hố. Trời dần tối, cái hố trông càng âm u. Dọc đường Khương Thụ dùng dị năng quan sát nhưng vẫn thu hoạch gì. Bất đắc dĩ, La Vĩnh Huy đành bảo xuống hố.

 

Khương Chi : "La thúc, là chúng xuống một chuyến? Không cần xuống quá sâu, tầm 1000 mét là ."

 

La Vĩnh Huy: "..." Không hiểu ý tưởng của con bé nào cũng rợn tóc gáy.

 

Ngô Binh ho khan: "Cái đó, Khương nha đầu, cháu 1000 mét đất là khái niệm gì ?"

 

Nhan Lương khoanh tay nghiêm túc tính toán: "Tính 3 mét một tầng lầu, 1000 mét tương đương tòa nhà hơn 300 tầng, kể cả thang máy cũng mất mười mấy phút mới tới."

 

Khương Chi vẻ mặt vô tội: "Cây đại thụ mấy ngàn mét các chú còn leo , cái hố sâu 1000 mét thì gì ghê gớm?"

 

Mấy đàn ông cứng họng. cũng lý. Trần Thiếu Đình khúc khích: " thấy đấy." Muốn tìm đồ mạo hiểm ?

 

La Vĩnh Huy bất đắc dĩ: "Được , Khương tiểu t.ử, cháu quan sát xem đó chỗ nào tiện dừng chân ."

 

Khương Thụ hì hì: "Cứ giao cho cháu."

 

Ngô Binh cảm thán: "Xem chúng già , tinh thần mạo hiểm chẳng còn bao nhiêu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-465.html.]

Hồ Dương lí nhí: "Cũng hẳn... Cháu già nhưng cũng tinh thần mạo hiểm mấy..."

 

La Vĩnh Huy : "Dương t.ử, còn nhỏ quá, sợ hãi là bình thường." Họ thế là do trải đời nhiều, càng sợ c.h.ế.t.

 

Đoàn tán gẫu câu câu chăng, xe chạy chậm quanh hố. Khoảng hai mươi phút , Khương Thụ mới tìm một chỗ dừng chân thích hợp ở độ sâu 1000 mét vách hố tại một công viên nọ.

 

Đó là một bệ đá nhô từ vách hố, cách mặt đất gần ngàn mét. Bệ đá lớn, chỉ nhô hơn 1 mét, rộng tầm 1 mét rưỡi, tối đa chỉ hai song song, cũng chắc chắn .

 

La Vĩnh Huy định xuống một . Khương Chi : "La thúc, cháu cùng chú. Tinh thần lực của cháu hình như cảm ứng với phía ."

 

La Vĩnh Huy đồng ý. Có kinh nghiệm từ leo cây Vân Sào, Khương Chi bắt kịp nhịp điệu của La Vĩnh Huy nhanh. Hai đeo đèn đầu, buộc dây bảo hiểm đu dây xuống.

 

Ánh đèn chiếu xuống vực thẳm đen ngòm. Có lẽ do trời tối dần, Khương Chi cảm thấy màu đen trong hố như mực đặc, càng lúc càng u ám. Cô nắm c.h.ặ.t dây thừng, lòng bàn tay nóng rát, đèn chiếu vách đá đen sì, đá vụn thỉnh thoảng rơi xuống, tiếng gió từ đáy hố thốc lên ù ù.

 

"Xuống chậm thôi!" La Vĩnh Huy gọi với từ bên , "Vách hố lắm!"

 

Chân Khương Chi chạm lớp bùn mềm ở vách hố liền lún xuống nửa chiếc giày, mùi đất tanh nồng ập mặt. Cô kinh ngạc – vách hố mềm thế ?! Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Chẳng lẽ vì vách hố quá mềm nên cái hố mới ngừng mở rộng?

 

Chưa kịp nghĩ sâu, La Vĩnh Huy xuống thêm mười mấy mét. Khương Chi vội thu hồi suy nghĩ, đu theo xuống. Ánh đèn quét qua vách đá lồi lõm, tiếng gió rít bên tai phát đau. Càng xuống sâu, dây thừng càng dài, càng dễ chao đảo. Nếu bám chắc vách đá, dễ gió thổi bay qua bay .

 

Suốt đường xuống, đồng hồ đo hề bất kỳ thông báo nào. Ngay cả chấm xanh báo hiệu sinh vật bình thường cũng . Hố sâu cũng hoang vu đáng sợ như Sa Thị .

 

Kỳ lạ là, càng xuống sâu, càng ngửi thấy mùi cỏ xanh thoang thoảng, như đang giữa thảo nguyên bao la.

 

Mất 30 phút họ mới tìm chỗ dừng chân Khương Thụ . La Vĩnh Huy treo giữa trung dùng chân dò dẫm. Xác định chắc chắn, ông móc tay một mỏm đá nhô , từ từ hạ xuống. Đứng vững , ông dùng đèn pin kiểm tra kỹ lưỡng, thấy chân là một tảng đá lớn khảm vách hố, độ an khá cao, liền gọi vọng lên:

 

 

 

 

Loading...