A Tùng hỏi: "Đại ca, em nhầm ? Hình như tiếng động?"
Mọi đầy hy vọng. Chẳng lẽ... A Vũ bọn họ cũng ở đó?
A Tùng nhảy phắt xuống hầm. Chỉ thấy cửa tủ đông lạnh rung nhẹ vài cái, một giọng yếu ớt vang lên: "Có ai ? Cứu chúng với..."
A Tùng mừng đến phát ! Là giọng của A Vũ!
Cậu lao tới, dùng khuỷu tay đập vỡ lớp băng mỏng phủ ngoài tủ, kéo cửa . Bên trong quả nhiên là hai em A Vũ! Họ vẫn còn sống!!!
"Đại ca ơi! A Vũ ca bọn họ còn sống!!!"
Hàn Lỗi trừng lớn mắt, tảng đá trong lòng ầm ầm rơi xuống. Hắn cũng nhảy xuống hầm, thấy em A Vũ kéo , mắt đỏ hoe.
A Vũ cứng đờ nhưng kỳ tích là thương tổn do lạnh quá nặng, chỉ mặt mày tím tái vì thiếu oxy.
"Đại ca, các đến kịp quá." Giọng còn chút chột . "Em và A Vân cứ tưởng sẽ c.h.ế.t ngạt ở đây ."
Bị nhốt suốt chín tiếng trong gian chật hẹp, dưỡng khí cạn kiệt. Nếu cứu viện chậm chút nữa là họ c.h.ế.t ngạt thật.
A Vân thêm: "Chắc là nhờ nước gừng ngải cứu của bác Khương. Uống xong cứ ấm ran, da lạnh một chút là tự hồi phục ngay."
Diệp Thanh Vân liền nghĩ ngay đến loại t.h.u.ố.c đ.á.n.h răng đặc biệt của con gái.
Hàn Lỗi xúc động: "Chuyện đó để , giờ về hầm trú ẩn !"
Dù thì đều còn sống, thế là hơn tất cả !
Diệp Thanh Vân gật đầu mạnh mẽ: "! Chúng về thôi!!"
Sáu hợp lực khiêng bốn cứu lên tấm chăn đông cứng, dùng áo bông và chăn quấn c.h.ặ.t tầng tầng lớp lớp, đảm bảo một khe hở nào để gió lùa , bắt đầu chạy như điên về phía quảng trường lớn.
Ngưu Đại Lực và Khương Hà kéo phía , Hàn Lỗi và A Tùng đẩy phía , Diệp Thanh Vân cùng Ngô Tú ở giữa che chắn.
Sáu chân bước như bay. Nhóm Hàn Lỗi phía vài vấp ngã vì tốc độ quá nhanh nhưng lồm cồm bò dậy đuổi theo ngay. Ai cũng , với Khương lão gia t.ử và Khương Hải lúc , họ đang chạy đua với t.ử thần!
Lúc mất gần một tiếng, lúc về chỉ tốn hai mươi phút.
Về đến lối thoát hiểm, khe cửa đóng băng. Ngưu Đại Lực dùng thanh thép cạy trong nháy mắt. May là về kịp, lối chỉ phủ một lớp băng mỏng. cầu thang dốc và trơn trượt, nếu cứ thế đưa xuống chắc chắn sẽ ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-459.html.]
Khương Hà vội hô: "Không thể thế ! Lối hẹp quá, ai giữ là trượt ngay!"
Ngô Tú lo lắng: "Nhị , giờ ?"
"Cánh đàn ông mỗi cõng một ! Em dâu, các cô mở đường!"
Mọi lập tức theo. Diệp Thanh Vân và Ngô Tú dậm chân thật mạnh lên từng bậc thang để tạo độ bám. Năm phút , họ xuống đến cửa trong.
Hàn Lỗi đập cửa: "A Thủy! Mở cửa mau!!!"
Mấy em bên trong mừng rỡ mở cửa. Nhìn thấy thêm bốn mang về, mắt ai nấy đều sáng rực.
"Anh em ơi! Về ! Các thím cứu !!"
Diệp Thanh Vân phân phó ngay: "Mau! Một ủ ấm chăn! A Lỗi, các đun sôi ấm nước gừng của ông cụ bón từ từ cho họ! tìm Vạn trưởng quan mời bác sĩ!"
Mọi răm rắp theo, phối hợp nhịp nhàng.
Hàn Lỗi mở đường, hét: "Nhường đường! Làm ơn nhường đường! Tình huống khẩn cấp!!"
Anh em A Vũ thì đỡ hơn chút, nhưng cha con Khương lão gia t.ử sắc mặt cực tệ. Người xung quanh xì xào bàn tán đầy kinh ngạc.
"Cái gì? Họ ngoài tìm thật ?" "Tìm kìa, nhưng xem chừng c.h.ế.t ?" "C.h.ế.t thì mang về gì, thất đức lắm!"
Không ai dám tin thể sống sót đợt hàn triều đáng sợ như . Chuyện đúng là kỳ tích. Khu vực 1 náo loạn cả lên.
"Họ trụ nhỉ? Hay là dị năng giả?" "Nhìn giống... Ông cụ bảy tám mươi , gì dị năng giả già thế?"
Đám đông tự động tách nhường đường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cụ nội! Bà nội đưa ông nội về !" Bé Khương Ti kiễng chân reo lên.
Khương lão thái thái bật dậy, thấy chồng con, tay bà run bần bật, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Mau, Tuế Tuế, đỡ bà qua đó xem nào!"
Bà chằm chằm những bóng lưng đám Khương Văn, môi run rẩy hỏi hỏi : "Còn sống ? Các cháu ơi, ông các cháu còn sống ?"