Viên quan chỉ huy Diệp Thanh Vân , nhen nhóm một tia hy vọng. Ông rút tay , phóng một ngọn lửa bao trùm lên những lính đóng băng. Dưới sức nóng, lớp băng tan chảy nhanh ch.óng. Viên Anh sợ lửa các chiến sĩ bỏng, canh đúng thời cơ liền cởi áo khoác dập tắt lửa.
"Mau mau, khiêng đến bên đống lửa."
Là y tá, Diệp Thanh Vân cách xử lý vết thương do lạnh, vội ngăn : "Không để sát đống lửa, sẽ tổn thương nặng hơn!"
Ngưu Đại Lực liền bế đặt xa một chút. Người lính cứng như tảng băng, tím tái, còn hô hấp. Sau khi đặt phẳng, Diệp Thanh Vân quỳ xuống bên cạnh, hai tay đan bắt đầu ép tim hồi sức.
Cô phân phó: "A Tùng, cháu mượn cái nồi to nhất, lấy nước của nhà nấu lên, bỏ thật nhiều gừng sống , đừng sợ lãng phí! Càng nhiều càng !"
A Tùng run rẩy theo. Cậu mặc quá mong manh nên lạnh, nhưng giờ phút ai còn tâm trí lo chuyện đó.
Diệp Thanh Vân với nhóm Ngô Tú: "Mọi đừng , theo em , cấp cứu cho mấy ! Mau lên! Thời gian đợi !"
Liễu Nhứ màng động tác chuẩn , cứ bắt chước Diệp Thanh Vân ấn lên n.g.ự.c lính. Viên Anh và Ngô Tú cũng theo. Lúc Diệp Thanh Vân chỉ một ý niệm: Dù cứu , ít nhất họ cũng khoanh tay !
Cư dân xung quanh thấy nhà họ Khương dốc hết sức giúp đỡ thì vô cùng cảm động. Một chần chừ bước tới: "Chúng... chúng cũng phụ một tay..."
Diệp Thanh Vân thấy là gia đình ở ngay vách bên cạnh, cô khách sáo, chỉ huy luôn: "Các vị xem những chiến sĩ đang ở bức tường , ai chịu nổi thì đắp chăn, khoác áo cho họ, nếu rảnh thì mang nước gừng nấu xong cho mỗi uống một bát."
Nhóm vội vàng theo. Có đầu, chẳng mấy chốc nhà thứ hai, thứ ba cũng lục tục tham gia. Mọi ùa về phía bức tường xây bằng m.á.u thịt để "góp một viên gạch".
Đến gần, họ mới hoảng sợ khi thấy rõ cảnh tượng mắt. Mặt mũi các chiến sĩ đều tím tái vì lạnh. Phần lưng về phía ngoài ngưng tụ một lớp sương trắng, ngay cả vành mũ cũng đóng băng li ti.
"Mau, lấy cái chăn bông dày nhất trong nhà đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-451.html.]
Cư dân tự giác đắp chăn bông, áo bông lên lưng các chiến sĩ. Hai cánh tay đan lưng họ đông cứng thể gỡ , nhúc nhích . Người dân bèn dùng bát nhà múc nước gừng, từng chút một bón cho họ.
Vị cay nồng của gừng khiến ấm lan tỏa trong cơ thể. Gương mặt cứng đờ của những lính trẻ dần giãn đôi chút. Cư dân khu 1 đầu, nhanh kéo theo dân chúng các khu khác cùng hành động. Người lãnh đạo cao thấy cảnh , trong lòng trào dâng ấm.
lúc đó, lính tay Diệp Thanh Vân đột nhiên sặc ho một tiếng, thể cứng ngắc khẽ run lên, ánh mắt tan rã dần dần lấy tiêu cự.
Ngay đó, những lính do Liễu Nhứ và phụ trách cũng lục tục phản ứng. Một lính môi tím tái mấp máy, mí mắt nặng nề hé mở: "... đây là... khụ khụ, chuyện gì ?"
Ngô Tú mừng rỡ gì: "Sống ! Sống ! Thanh Vân ơi, mấy nhóc sống !!"
Người lính tên Trình Hào sực nhớ : " ! Hàn triều tới, thủ..."
Diệp Thanh Vân buồn vỗ tay : "Cậu nhóc, nghỉ ngơi chút , vết thương do lạnh xử lý nhanh thì còn khổ dài dài."
Trình Hào ngơ ngác về phía doanh trưởng. Vị sĩ quan trung niên Vạn Trường Long tay vẫn ngừng phóng dị năng, nhưng vẻ mặt nhẹ nhõm hơn nhiều. Có lẽ còn chiến đấu đơn độc, ý chí của các binh lính bùng lên mạnh mẽ. Cơ thể vốn mệt mỏi rã rời bỗng tràn đầy động lực.
Vạn Trường Long : "Chuột, cái mạng của mấy là do các thím cứu đấy, đừng quên."
Nhóm Trình Hào , vội vàng bò dậy chào Diệp Thanh Vân và theo kiểu quân đội.
Ngô Tú và Viên Anh từng thấy qua cảnh , luống cuống tay chân: "Ôi dào, gì thế? Các sống sót là hơn tất cả !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.