Ngô Binh huýt sáo: “Nhóc Khương, các cháu trâu bò quá! Chú gọi các cháu là đại ca đại tỷ mới đúng.”
Khương Chi: “...” Biết tuổi thật của chú mà gọi thế cứ thấy sai sai.
Một binh lính kiểm tra xác con khỉ đầu đàn báo cáo: “Thượng tá, đây chính là con khỉ khả năng điều khiển bầy đàn.”
Hoàng Hiển Minh xác con khỉ, tâm trạng phức tạp. Cứ tưởng bảo vệ họ, ai ngờ chiến lực của họ kinh khủng thế . Vừa vui vì tìm nhân tài, buồn vì do phát hiện .
Ông hỏi: “Khương Chi, là các cô ?”
Khương Chi cạnh Nhị Thuận cùng trai, như hai vị thần bảo hộ cho nó: “Là cháu và trai, cùng với Nhị Thuận ạ.”
Hoàng Hiển Minh và đều tò mò về con ch.ó .
“Con ch.ó là con chúng gặp ở trạm xăng ? Sao... nó cùng các cô ?”
Khương Chi cúi xuống xoa đầu Nhị Thuận. Thực cô mặt nhận công , một là để giảm thiểu tổn thất cho đoàn xe, hai là để hợp thức hóa sự hiện diện của Nhị Thuận.
Thấy Nhị Thuận thè lưỡi ngây ngô , Khương Chi : “Nhị Thuận là vì thích trai nên mới cứ theo mãi, chúng đuổi mấy cũng chịu .”
Khương Thụ cũng đây là một cơ hội, vội vàng : “Thượng tá Hoàng, Nhị Thuận ngoan lắm, chuyện là hiểu lầm.”
Nói , khoa tay múa chân kể tình huống của Nhị Thuận.
Nào là Nhị Thuận đang đợi chủ nhân, nào là trạm xăng dầu là địa bàn của Nhị Thuận, tóm cái gì cho Nhị Thuận là hết.
Đến lúc , đám La Vĩnh Huy còn lạ gì suy tính của hai em nữa?
Chờ Khương Thụ xong, với tư cách là đội trưởng, cũng hùa theo: “Cậu nhóc Khương sai, về Nhị Thuận theo chúng , cũng từng chạm mặt, quả thực nó hại ai, nó... lời nhóc Khương.”
Sắc mặt Hoàng Hiển Minh ôn hòa, ông về phía Khương Thụ: “Cậu là trai của đồng chí Khương Chi? Tên là Khương Thụ đúng ?”
Khương Thụ gật đầu.
“Cậu thể khiến con ch.ó Golden ... ngoan ngoãn lời ?”
Khương Thụ gãi đầu, suy nghĩ một chút vẫn quyết định thật: “Nhị Thuận thú cưng, nó là đồng đội, cho nên lúc nào nó cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-406.html.]
Giống như trận chiến , thực Nhị Thuận chủ kiến của riêng .
Khương Thụ chẳng thấy điều đó gì cả.
Hoàng Hiển Minh ngạc nhiên liếc Khương Thụ một cái, ngờ nhóc thành thật như .
Ông khỏi sang Nhị Thuận, áp lực tỏa từ ông khiến Nhị Thuận nhịn mà nhe răng chống đối. Trông nó chẳng khác nào một con sư t.ử đang xù lông.
Tim Khương Thụ thắt , vội vàng vỗ vỗ đầu nó: “Nhị Thuận, đây là lãnh đạo trong căn cứ của chúng , lễ phép một chút!”
Tai Nhị Thuận “phụp” một cái cụp , cái đuôi lập tức rủ xuống, rụt cổ , ủy khuất về phía : “Gâu gâu gâu!”
Khương Thụ lập tức mềm lòng: “Nhị Thuận ngoan, .”
Cậu với Hoàng Hiển Minh: “Thượng tá Hoàng, Nhị Thuận ngoan lắm, chỉ cần dọa nó, nó chắc chắn sẽ bậy.”
Thằng nhóc , đây chẳng rõ là ông đang dọa con ch.ó ?
Hoàng Hiển Minh : “Con ch.ó quả thực lời.”
Lúc Khương Chi lên tiếng: “Thượng tá Hoàng, chúng thể thuận lợi bao vây tiêu diệt đám khỉ , công lao của Nhị Thuận là thể bỏ qua.”
Khương Thụ ở bên cạnh liên tục gật đầu: “Nhiều khỉ như , phần lớn là do Nhị Thuận c.ắ.n c.h.ế.t đấy ạ.”
Hoàng Hiển Minh : “Cô nhóc , gì cứ thẳng . Hai em các cô hôm nay quả thực lập công, chỉ cần quá đáng, chúng sẽ cố gắng đáp ứng yêu cầu của các cô .”
Chờ chính là câu , Khương Chi hì hì: “Anh, .”
Trong lòng Khương Thụ chút thấp thỏm, nhưng liên quan đến Nhị Thuận, vẫn lấy hết can đảm : “ cho Nhị Thuận theo .”
Lời thốt , xung quanh lập tức yên tĩnh .
Những dị năng từng đối đầu với Nhị Thuận đây ít nhiều đều chút tán đồng, nhưng nể mặt Khương Chi nên lên tiếng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.