[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:47:59
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giáo sư Ninh “Trình Giảo Kim” mới xuất hiện, mặt đen : “Đội trưởng La, hỏi đồng chí Khương Chi chứ hỏi ? Với , tối muộn thế dẫn đội tuần tra mà chạy sang đây gì?”

 

Không sang ngay thì đội viên của cuỗm mất ! La Vĩnh Huy sắc mặt còn đen hơn ông. Ông như : “Giáo sư Ninh, đến đón Khương Chi về, tiểu đội chúng cần họp.”

 

Giáo sư Ninh thì chịu. Lần cướp thì gì còn cơ hội. “Tiểu đội các thì họp hành cái gì?”

 

La Vĩnh Huy ngờ mấy vị giáo sư ngày thường thanh cao là thế, giờ vì tranh mà mặt mũi cũng chẳng cần.

 

Thấy tình hình căng thẳng, Khương Chi vội vàng hòa giải: “Các vị giáo sư, hiện tại vẫn đang trong thời gian nhiệm vụ, cháu tạm thời thể . Đợi lúc nào rảnh rỗi cháu sẽ qua thăm các bác ạ.”

 

Mấy vị giáo sư chút thất vọng nhưng vẫn : “Được , chúng đợi cháu. Lúc nghỉ ngơi cháu qua trò chuyện cũng mà.”

 

Dù Giáo sư Ninh cam lòng nhưng giờ nghỉ ngơi sắp hết, đành để La Vĩnh Huy đưa .

 

Trước khi , Khương Thụ nháy mắt hiệu với bố: “Lát nữa bố tha hồ mà sầu nhé.”

 

Khương Sơn: “...” Nghĩ đến cảnh sắp mấy ông bạn già “thẩm vấn”, Khương Sơn đau cả đầu.

 

Trên đường về, La Vĩnh Huy thi thoảng liếc cô đội viên quý giá của .

 

Khương Chi: “...Chú La, gì chú cứ thẳng ạ.”

 

La Vĩnh Huy thẳng lắm chứ, nhưng sợ dọa cô bé. Thời gian ngắn ngủi mà ông tranh mấy , trong lòng nghẹn khuất vô cùng. Chuyến mà về căn cứ, liệu Khương Chi còn là của đội ông ?

 

Nghĩ , La Vĩnh Huy thấy , tìm đối sách mới . Ông dặn hai em: “Hai đứa về . Nhớ kỹ, ai rủ cũng đừng ! Toàn bọn ý cả đấy!”

 

Nói xong, ông vội vàng chạy về phía khu đóng quân của binh lính.

 

Hai em . Khương Thụ hả hê: “A Chi, em ‘’ sắp thành nổi tiếng nhé ~~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-394.html.]

 

Năm xưa Khương Chi là Thủ khoa tỉnh trong kỳ thi đại học, chuyện từng xảy một . Lúc đó ngày nào phóng viên cũng đến nhà phỏng vấn, Khương Thụ nhớ rõ em gái phiền não thế nào. Khương Chi trợn mắt trai.

 

Bên , La Vĩnh Huy tìm thẳng đến Hoàng Hiển Minh. Thấy Đổng Minh Ngọc cũng ở đó, ông kiêng dè gì: “Thượng tá Hoàng, chúng chuyện chút?”

 

Hoàng Hiển Minh cũng đang định tìm La Vĩnh Huy bàn chuyện về Khương Chi nên gật đầu: “Đi thôi.” Ông hiệu cho Đổng Minh Ngọc cùng.

 

Khi tránh xa , Hoàng Hiển Minh mở lời : “Lão La, tầm quan trọng của năng lực đồng chí Tiểu Khương chắc ông cũng rõ, chuyện báo cáo lên căn cứ. Cho nên trong nhiệm vụ , các ông chiếu cố đồng chí Tiểu Khương nhiều hơn mới .”

 

La Vĩnh Huy: “Cái đó là đương nhiên.” Điểm cần Hoàng Hiển Minh ông cũng sẽ . “ một điều, hy vọng đến lúc đó căn cứ đừng ép con bé điều nó .”

 

Hoàng Hiển Minh ngờ La Vĩnh Huy , liếc ông một cái, thấy đối phương thật lòng, bèn : “ sẽ cố gắng đỡ.” căn cứ sẽ quyết định thế nào thì chính ông cũng rõ. Đôi khi năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn. Hoàng Hiển Minh cảm thấy cô bé nhận vấn đề rõ ràng.

 

, ông tìm việc gì?”

 

La Vĩnh Huy hắng giọng: “ là, chờ về căn cứ ông báo cáo, nhớ rõ với cấp là Khương Chi thuộc tiểu đội chúng ...”

 

Hoàng Hiển Minh: “...” Ông liếc xéo La Vĩnh Huy: “Lão La, tâm tư ông hẹp hòi quá đấy. Tình huống của đồng chí Tiểu Khương, rõ ràng ở bên sẽ hơn, ông xem ——”

 

Lời dứt, La Vĩnh Huy sa sầm mặt lưng bỏ . Cái gã mặt dày , thế ông chẳng thèm tìm!

 

Hoàng Hiển Minh bóng lưng La Vĩnh Huy, nhịn .

 

Khi xa, Đổng Minh Ngọc mong chờ hỏi Hoàng Hiển Minh: “Thượng tá Hoàng, Khương Chi quân đội ạ?” Nếu thì cô thể việc cùng !

 

Hoàng Hiển Minh : “E là khó, lão La bao che cho nhà lắm.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

 

 

 

Loading...