[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 388

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:47:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Sơn đoán ngay ý định của hai con, gật đầu: “, các con đưa nó đến nơi trú ẩn cũ của chúng ?”

 

Khương Thụ gật đầu liên tục: “Nếu mùa đông tới thì Nhị Thuận ở cái trạm xăng nát đó chắc chắn sẽ khổ lắm.”

 

Khương Sơn gật đầu đồng ý. Nơi họ từng ở quả thực thích hợp. Chủ cũ của căn hầm rượu đó dùng vật liệu đặc biệt để giữ nhiệt độ định, lý tưởng để trú đông.

 

Khương Chi chợt : “Bố còn nhớ thú triều chúng trải qua ở đó ?”

 

“Sao thế?”

 

“Tuy lúc đó chúng phát hiện sớm và chuẩn kỹ, nhưng con cứ cảm thấy... nên thuận lợi như . Lần đó cả gấu nâu, mà gấu nâu nổi tiếng khứu giác nhạy bén, thể nào phát hiện bốn sống trong hầm. Hơn nữa nhiều thú biến dị như , chẳng lẽ con nào dị năng tinh thần lực ? Dù con vẫn thấy ngờ vực.”

 

Hai cha con ngẩn .

 

Khương Thụ ngây ngô: “Không do vận khí chúng ?”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Chi lắc đầu: “Sau con nghĩ , cảm thấy nơi đó chắc chắn thứ gì đó che chắn cho căn hầm, nên chúng mới thoát một kiếp.”

 

Khương Sơn trầm ngâm một lát : “Nếu đúng là thì núi Ô Ngọc đáng để một chuyến.”

 

Ngày mai họ sẽ ngang qua núi Ô Ngọc, đến lúc đó thể tìm cớ tìm hiểu ngọn ngành, tiện thể dẫn Nhị Thuận nhận nhà.

 

Bàn bạc xong xuôi, hai em trở về đội. Trước khi , Khương Chi hỏi: “Bố, tên Cố Khải Chi gì chứ ạ?”

 

Khương Sơn lắc đầu: “Không.”

 

“Vậy thì .”

 

Trở chỗ nhóm La Vĩnh Huy, tiếng Ngô Binh khoe khoang mấy viên quặng đặc thù.

 

“Này, các chuyến giá trị thế nào . Nhìn xem đây là cái gì?”

 

Hoàng Hiển Minh kinh ngạc: “Các tìm quặng đặc thù ở nơi như thế ?” Ông liếc đội La Vĩnh Huy, thấy ai thương thì càng ngạc nhiên. Quặng đặc thù thường sinh vật biến dị cấp cao canh giữ. Đội La Vĩnh Huy mạnh đến mức ?

 

Ngô Binh toe toét: “May mắn thôi, may mắn thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-388.html.]

Quặng đặc thù cần nộp cho căn cứ, một viên thể đổi 150 điểm công huân, đủ để đổi nhiều đồ ở viện nghiên cứu.

 

Cố Khải Chi : “Ngô phó đội, thực lực các ngày càng lợi hại, nhớ tìm nhiều đá năng lượng như mà các cũng chỉ thương nhẹ.”

 

Mọi sực nhớ , đúng là chuyện như .

 

Ngô Binh đắc ý: “Đó là nhờ thành viên mới gia nhập, họ thì chúng chẳng thu hoạch mấy thứ .” Nếu sợ bại lộ chuyện con Golden, lôi mấy con thú độc tố thấp khoe cho đám thèm c.h.ế.t .

 

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía em Khương Thụ.

 

Một đàn ông trung niên béo, vũ trang đầy đủ : “Là con trai con gái của Giáo sư Khương , đúng là danh sư xuất cao đồ.”

 

Các dị năng giả khác , ánh mắt ngưỡng mộ ban đầu chuyển sang dò xét. Ai cũng nghĩ hai em là "con ông cháu cha" cửa mới tham gia nhiệm vụ .

 

Hoàng Hiển Minh lên tiếng giải vây: “Quả thực khá, cô bé hôm nay còn cứu binh lính của chúng đấy.”

 

Khương Chi sang, thấy Hoàng Hiển Minh và các binh lính với ánh mắt thiện cảm, trong lòng ấm áp.

 

Người lính trẻ tên La Viễn đồng đội đẩy lên phía , mặt đỏ bừng nhưng vẫn tiến gần, đưa cho Khương Chi một thanh sô cô la: “Đồng chí Khương, cái ... cái cho cô, cảm ơn cô hôm nay cứu .”

 

Khương Chi ngẩn một giây. La Viễn hổ đến mức mặt sắp bốc khói, nhét vội đồ tay cô chạy biến về chỗ đồng đội.

 

Đó là một thanh sô cô la bình thường, lẽ do trời nóng hoặc để lâu nên chảy nước. Thứ Đại Tai Biến tầm thường, nhưng giờ vô cùng quý giá. Đây chắc là món quà cảm ơn nhất mà La Viễn thể lấy .

 

Khương Chi mỉm với họ: “Không gì, giúp đỡ là chuyện nên mà.”

 

La Viễn vọng : “Có cần giúp gì cứ gọi chúng nhé.”

 

Khương Chi đáp ứng.

 

Người đàn ông béo thấy hai em phớt lờ thì sắc mặt khó coi.

 

La Vĩnh Huy tinh ý giới thiệu: “Đây là Tổng trưởng Lưu Hải Ninh, phụ trách ăn ở cho các vị giáo sư.”

 

 

 

 

Loading...