Khương Chi cảm nhận chiếc hộp khả năng ngăn cách tinh thần lực, thấy lạ lẫm, ngoan ngoãn bỏ tò mò hỏi: “Chú La, đây là hộp gì ạ?”
La Vĩnh Huy đóng nắp : “Hộp thể ngăn cách tinh thần lực và dị năng, chuyên dùng để đựng những sinh vật biến dị đặc thù .”
Mắt Khương Chi sáng lên. Đồ đây !
“Chú La...”
La Vĩnh Huy thấy bật : “Đừng hỏi xin chú, thứ từ quặng đặc thù, hiếm như túi gian .”
Khương Chi thất vọng.
“Thế nào, gia nhập chính thức ? Vào đội thì mấy thứ cháu đều thể dùng.”
Khương Chi vẫn nghĩ đến gia đình: “Thôi ạ.”
La Vĩnh Huy từ chối nhiều cũng quen .
Ngô Binh chiếc hộp cảm thán: “Thứ cũng ghê gớm thật, may là gặp chúng nên mới xử lý, chứ để nó phát triển thêm thời gian nữa, khéo lan cả vùng mất.”
La Vĩnh Huy cất hộp túi gian, : “Thứ chắc là hạt giống dâu tây, cũng nhờ Khương Chi nhắc chú mới nhớ .”
Ngô Binh thắc mắc: “Đại ca, cái thứ ngoài việc lớn nhanh thì gì đặc biệt ? Có cần phí phạm một cái hộp đặc thù ?”
La Vĩnh Huy đáp: “Đừng coi thường nó. Hạt dâu tây chỉ cần gieo xuống là thể sinh sôi vô hạn, còn khả năng tấn công... Các nghĩ xem, nếu trồng nó bên ngoài căn cứ, sự an của chúng chẳng đảm bảo hơn ?”
“Tuy thứ khó kiểm soát nhưng giá trị nghiên cứu cao. Chú tin đám nghiên cứu sinh vật biến dị ở viện nghiên cứu sẽ thích thú. Hơn nữa...” Ông tạm dừng, về phía Khương Chi, “Hơn nữa, chú nghi ngờ thứ là vật phẩm đặc thù.”
Dù thì năng lực tấn công của quả bế vượt xa cấp độ của nó. Tuy thu hoạch dâu tây, nhưng chỉ riêng vật nhỏ bé giá trị hơn hàng ngàn hàng vạn quả dâu tây thường.
Nhóm Trần Thiếu Đình ngẩn , ánh mắt ai nấy đều ánh lên vẻ kích động. Để chuẩn cho mùa đông sắp tới và đối phó với sự tấn công của sinh vật biến dị, căn cứ vẫn luôn tìm kiếm những thứ thể gia tăng khả năng phòng thủ cho tường thành. Nếu lời La Vĩnh Huy là thật thì đây đúng là công lớn.
Khương Chi bên cạnh mà thầm bội phục. La Vĩnh Huy hổ là đội trưởng, thoáng qua là nhận ngay giá trị của quả bế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-378.html.]
La Vĩnh Huy tiếp: “Lần cũng nhờ em Khương Chi, nếu chúng cũng chẳng thể bắt nó nhanh thế.” Ông hai em: “Nếu hạt giống thực sự ích cho căn cứ, hai đứa sẽ lập công lớn đấy.”
Khương Thụ thấy lập công lớn thì tỉnh cả : “Lập công thì thưởng gì ạ?”
Ngô Binh: “Chẳng các cháu vẫn mua Bánh Tốc Nguyên và tài nguyên đặc thù ? Lập công sẽ điểm công huân, điểm công huân là mua .”
Hai em thất vọng mặt: “Chỉ thế thôi ạ?”
Trần Thiếu Đình : “Đừng coi thường điểm công huân. Nó thể dùng để giảm giá đấy, càng nhiều điểm thì mua càng nhiều đồ, giá càng rẻ. Món đồ vốn 1 vạn điểm tích lũy, dùng điểm công huân giảm giá khi chỉ còn một ngàn, thấy hời ?”
“Đương nhiên, nếu gia nhập tiểu đội dị năng giả thì tác dụng của điểm công huân còn lớn hơn nữa.”
Khương Thụ liếc cô đầy nghi ngờ: “Chị Thiếu Đình, em cứ cảm giác chị đang dụ dỗ bọn em thế nhỉ?”
Trần Thiếu Đình trừ.
La Vĩnh Huy đồng hồ: “Nhóc Khương, quét một vòng xem bỏ sót gì chúng về.”
Khương Thụ quét mắt, chợt “A” lên một tiếng khi thấy những cây bắt ruồi chui lên từ lòng đất do dâu tây héo rũ.
Hồ Dương thót tim: “Anh Đại Thụ, chuyện gì thế?”
“Chú La, trong miệng mấy cây bắt ruồi nhiều hòn đá hình thù kỳ quái...”
Nghe thấy “đá”, mắt Ngô Binh sáng rực như thấy vàng: “Ở ?”
Khương Thụ trao đổi ánh mắt với Khương Chi chỉ về một hướng.
Mọi tới, thấy miệng đầy răng cưa của cây bắt ruồi đang hé mở. Cũng may là họ đeo kính đêm, nếu dù ở gần thế cũng khó mà nhận đó là đá như lời Khương Thụ . Không còn dâu tây biến dị cung cấp năng lượng, đám bắt ruồi thảo chỉ là sinh vật biến dị cấp 2 bình thường, giờ yếu ớt đến mức thường cũng thể xử lý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.