Ho sù sụ mấy tiếng mới hồn: “Khụ khụ, cái cũng cay quá!”
Nhan Lương im lặng ăn một lúc, liền : “Anh ăn hết thì đưa , đổi bánh mì cho.”
Ngô Binh hít hà: “Đừng hòng, còn ăn nghiện.” Nói và liền ba miếng cơm nắm tôm hùm đất xào cay miệng.
Trần Thiếu Đình trợn trắng mắt, lầm bầm: “Phí của giời.”
Ngô Binh ngây ngô đáp .
Mấy đang nhỏ to thì thấy Hoàng Hiển Minh tới. Hồ Dương bên cạnh giật , vội vàng dậy, lắp bắp: “Thượng tá Hoàng...”
Hoàng Hiển Minh hiệu cho cần căng thẳng: “ tới tìm đồng chí Khương Chi.”
Khương Chi sững sờ, chẳng màng đến hộp cơm ăn xong, vội dậy hỏi: “Thượng tá Hoàng, ngài tìm việc gì ạ?”
Biểu cảm của Hoàng Hiển Minh ôn hòa: “Xin quấy rầy, tới mặt lính của lời cảm ơn. Hôm nay nếu cô, lẽ thể trở về.”
Khương Chi ngờ là chuyện , chuyện nhỏ nhặt cô cũng sắp quên mất , bèn : “Thượng tá Hoàng ngài quá lời , chuyện nhỏ thôi mà.”
Hoàng Hiển Minh lắc đầu, nghiêm túc : “Đối với cô là chuyện nhỏ, nhưng đối với là chuyện liên quan đến tính mạng. Mỗi lính đối với căn cứ đều là nhân tài vô cùng quý giá. Nếu họ hy sinh, chỉ một gia đình tan vỡ, mà còn lãng phí bao công sức đào tạo của căn cứ, sự ăn ý khi chiến đấu cùng đồng đội cũng tan thành mây khói.”
“Cho nên, đại diện Tiểu đoàn 2 của căn cứ cảm ơn cô, đồng chí Khương Chi.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Chi lúc thật sự ngại ngùng: “Thật sự chỉ là thuận tay thôi, Thượng tá Hoàng ngài đừng cảm ơn nữa, ngài cảm ơn nữa là ngại dám ăn cơm .”
Hoàng Hiển Minh nhạt: “Vậy quấy rầy các cô nghỉ ngơi nữa.” Dứt lời, ông gật đầu chào nhóm Ngô Binh rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-367.html.]
Hồ Dương sùng bái theo bóng lưng Hoàng Hiển Minh: “Thượng tá Hoàng hiền lành thật đấy.”
Ngô Binh hắc hắc: “Hiền lành á? Chờ ổng huấn luyện thế nào là hiền lành.”
Nói xong giơ ngón cái với Khương Chi: “Nhóc Khương, cháu khá lắm. Thượng tá Hoàng của chúng ít khi cho ai sắc mặt , cháu là đầu tiên đấy.”
Khương Chi c.ắ.n một miếng cơm nắm, khóe môi cong lên . Giúp khác, cô cũng thấy vui.
Ăn uống no nê xong, Trần Thiếu Đình kéo Khương Chi giải quyết nỗi buồn.
Cửa nhà vệ sinh trong khu dịch vụ khép hờ, mặt đất đầy vệt nước và cỏ dại, giấy vệ sinh quấn đám dương xỉ trông như vải bó chân mốc meo. Bệ xí xổm còn mọc đám cỏ sắc nhọn, nhưng hai ai than phiền, chỉ dọn dẹp qua loa dùng tạm. Ở dã ngoại chỗ che chắn thế là lắm .
Xong xuôi, nhóm La Vĩnh Huy cũng cửa hàng tiện lợi lục soát một lượt.
Đẩy cửa , bản lề rỉ sét kêu kẽo kẹt rợn , mùi ẩm mốc lẫn mùi đồ ăn vặt quá hạn xộc thẳng mũi. Kệ hàng đổ nghiêng ngả. Tủ đông vì mất điện nên vách trong đóng đầy mốc đen, trong góc còn nửa chai Coca dính nhớp, miệng chai bò đầy kiến biến dị.
Nhan Lương xổm xuống bới thùng giấy, một con gián biến dị to bằng quả bóng rổ bất ngờ lao , mặt đổi sắc đập c.h.ế.t tươi. Cảnh tượng khiến Khương Chi và Trần Thiếu Đình bên cạnh rùng ớn lạnh. Quả nhiên dù ở thời đại nào thì sức sát thương của loài gián đối với phụ nữ vẫn đổi.
Khương Chi căng cảnh giác, quét mắt một vòng nhưng thấy thứ gì dùng . Đang định tiếp tục càn quét phòng trong thì chân cô dẫm một vật cứng ngắc. Nhặt lên phủi bụi, hóa là một gói tăm cay bóc. Đồ ăn vặt đóng gói chân , qua bao bì nilon trong suốt thì bên trong vẻ biến chất.
Trên mặt Khương Chi thoáng qua tia hoài niệm, cuối cùng vẫn tùy tay ném sang một bên. Cũng chẳng đời còn cơ hội ăn mấy món đồ ăn vặt .
Mọi cẩn thận một gian phòng khác, vẻ là khu ký túc xá nhân viên. Có lẽ do tường bao còn chắc chắn nên đồ đạc bên trong vẫn khá nguyên vẹn. Dù , căn phòng vẫn hỗn độn với dấu vết lục lọi của động vật biến dị. Giường sắt xiêu vẹo chất đống góc tường, rỉ sét bám đầy lên những tấm ga trải giường hoa nhí phai màu. Trên tủ đầu giường chỉ còn vài cây b.út nước.