[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:45:15
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hơn nữa nhà thím cũng còn một cái để phòng , cái lấy đổi đồ ăn, lỗ."

 

Khương Chi đến đây cũng khách sáo nữa, nhận lấy càng bọ ngựa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Vâng, cháu cảm ơn thím ạ."

 

Chờ hai em rời , Trương Cực chút thấp thỏm: "Mẹ, họ đưa nhiều thật đấy."

 

Năm củ năng cũng ba bốn trăm cân.

 

Vợ chồng Trương Cực mừng lo, từ khi căn cứ họ vẫn luôn dựa chính , từng tìm kiếm sự trợ giúp bên ngoài. Lần em Khương Chi tỏ ý kết giao khiến họ cho .

 

Thím Trương nhíu mày: "Đồ tiền đồ."

 

Bà kiểm tra hết đống củ năng và tôm hùm đất, đến khi kiểm tra tới củ năng độc tố thấp thì cả ngây .

 

Trương Cực kích động : "Mẹ! Là độc tố thấp!!"

 

Doãn Tình kìm nén tâm trạng kích động: "Anh Cực, khi nào Khương Chi họ lấy nhầm ?"

 

Trương Cực , vội : "Vậy để con mang trả ngay."

 

Thím Trương mắng: "Được , đừng vội vàng, đó là họ cố ý cho đấy."

 

Trương Cực ngơ ngác: "Mẹ, ?"

 

Thím Trương thở dài: "Con bé đó để riêng , chắc chắn là ."

 

Vốn tưởng cho cái càng bọ ngựa là nợ ân tình đối phương nữa, ngờ vẫn là nợ.

 

"Sau nhà họ Khương cần giúp đỡ gì, các con để tâm đấy, ?"

 

Vợ chồng Trương Cực gật đầu liên tục.

 

Thím Trương đám cháu chắt đang rón rén, : "Nào, các cục cưng, hôm nay chúng ăn đồ ngon."

 

Mấy đứa trẻ lập tức hoan hô: "Hoan hô, bà nội vạn tuế!"

 

Hai em về nhà ngay mà rẽ một cái, về phía nhà họ Lận.

 

Vừa gõ cửa, bên trong mở.

 

Lận Viễn thấy hai , nhướng mày: "Hai đây là... tắm bùn về ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-337.html.]

Khương Chi lúc mới nhớ hai bọn họ còn kịp rửa ráy, lập tức hổ độn thổ. Cô cố tỏ bình tĩnh.

 

"Ông Lận nhà ?"

 

Lận Viễn liếc cô một cái, : "Vào ."

 

Khương Thụ thì chẳng thấy gì, tùy tiện gọi vọng trong nhà: "Ông Lận ơi, bọn cháu đến đưa đồ ăn cho ông đây!"

 

Ông cụ Lận đồ ăn, lúc mới chậm rì rì . "Ăn cái gì?"

 

Khương Chi lấy từ thiết gian một củ năng.

 

Khương Thụ đắc ý : "Thế nào? Có lâu ăn ?"

 

Ông cụ Lận hứng thú: "Ái chà, đây là mã thầy đây mà, ngọt ?"

 

Vừa cách gọi của ông cụ Lận, Khương Thụ liền cảm thấy hai cùng một phe.

 

Cậu hì hì : "Bọn cháu còn nếm thử , là bây giờ chúng nếm thử xem ?"

 

Ông cụ Lận mắng: "Cái thằng ranh ma , tặng cho mà còn ăn chực một phần, hổ hả?"

 

Khương Thụ hì hì: "Mọi cùng ăn mới khí chứ ạ."

 

Khương Chi thấy họ còn dán mắt nữa, tâm trạng liền thả lỏng, nhớ tới mục đích tối nay qua đây, bèn hỏi: "Ông Lận, biến dị bình thường cách nào cảm nhận tình hình cụ thể của thiết gian ạ?"

 

Ông cụ Lận uống ngụm , hừ : "Biết ngay tâm tư con bé nhà cô thuần khiết mà, cố ý qua đây tặng đồ cho ."

 

Ông liếc thằng cháu trai nhà , ngờ thằng nhóc cũng ngày sức quyến rũ mất hiệu lực, cô gái nhỏ nhà xem, chẳng thèm liếc nó lấy một cái.

 

Khương Chi chút hổ, liền Lận Viễn : "Người biến dị bình thường độ hòa giữa tinh thần lực và thiết gian đủ, cho nên chỉ thể cảm nhận vật phẩm, cách nào cảm nhận tình trạng của thiết gian."

 

Ông cụ Lận nhịn liếc cháu trai . —— Cái thằng nhóc , cứ thế mà giải thích cho con gái nhà .

 

Khương Chi thì trong lòng hiểu. Anh cả Khương Quân quả thực lực tương tác với đá gian, thậm chí là thiết gian.

 

Cô cân nhắc câu từ hỏi: "Vậy thế nào mới lực tương tác với thiết gian ạ?"

 

Ông cụ Lận chậm rãi uống ngụm : "Người lực tương tác với đá gian đều thành chế tạo thiết gian , biến dị bình thường đừng mơ tưởng."

 

Khương Chi chút kích động. Điều chẳng nghĩa là cả cũng cơ hội trở thành chế tạo thiết gian ?

 

 

 

 

Loading...