[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:45:00
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng qua phía thực vật biến dị cấp 4 án ngữ. Bốn chỉ thể đường mòn thông sang Khu thu thập 10, vòng từ đầu bên sang.

 

May mà con đường do căn cứ khai phá cách bãi đầm lầy xa, Khương Thụ và Trương Cực phụ trách mở đường. Không bao lâu , họ thấy một bãi lau sậy lớn.

 

Trong lòng Khương Thụ vui vẻ. Nơi nào lau sậy, nơi đó chính là rìa đầm lầy.

 

Không ngờ vui quá hóa buồn, còn kịp để gần, Khương Thụ tuốt đằng một chân đạp trúng đầm lầy.

 

Chân trái Khương Thụ lập tức sụt xuống bùn lầy, bùn đen nhanh sôi ùng ục, tràn qua mắt cá chân. Tốc độ sụt lún hoảng sợ, lập tức hét lên: "A Chi, mau kéo lên!"

 

Khương Thụ giãy giụa chân rút lên, vốn chỉ là phản ứng bản năng, ngờ càng giãy càng lún sâu.

 

Khương Chi vội vàng tiến lên giữ c.h.ặ.t lấy . bãi đầm lầy dường như ma lực, với sức lực của Khương Chi mà sém chút nữa cũng kéo lên.

 

Trương Cực ở phía cũng cảnh dọa cho giật , chút suy nghĩ liền vươn tay luồn qua nách Khương Thụ: "Mau xuống, đừng lộn xộn! A Tình, tìm một cái gậy ."

 

Doãn Tình ở bên cạnh phân phó, vội vàng chạy sang một bên tìm gậy, do quá gấp gáp nên còn ngã vồ ếch một cái, cô cũng chẳng buồn lau bùn đất mặt, tay chân luống cuống bò dậy tìm kiếm.

 

xung quanh ngoại trừ một cây du to bằng vòng eo thì chỉ cỏ dại, cành khô của cây du cô dùng hết sức bình sinh cũng bẻ gãy .

 

Khương Chi thấy khi xuống, Khương Thụ còn tiếp tục lún nữa, bèn dặn dò Trương Cực một câu "Anh Cực, giúp giữ c.h.ặ.t trai em", đó cô trực tiếp lao lên, nhảy lên cây bẻ "rắc" một tiếng gãy lìa cành cây khô to bằng bắp đùi.

 

Cảnh tượng khiến Doãn Tình trố mắt há hốc mồm.

 

Lấy cành khô, Khương Chi lao trở : "Anh Cực, giờ thế nào?"

 

Trương Cực toát cả mồ hôi hột: "Ném , để Khương Thụ tự bám khúc gỗ mà dùng sức."

 

Khương Chi lập tức theo.

 

"Khương Thụ, thả lỏng cơ thể , tuyệt đối đừng dùng sức trâu, chờ cảm thấy tốc độ lún chậm hãy dùng lực."

 

Khương Thụ theo chỉ huy của Trương Cực, từ từ leo lên cành cây khô bên cạnh. Không ngờ rằng, dễ dàng rút cái chân trái sa lầy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-322.html.]

 

Chính Khương Thụ cũng dám tin: "Sao thế nhỉ? Tự nhiên ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Làm như chỉ đang diễn kịch .

 

Trương Cực thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán. Chờ Khương Thụ bò lên cành cây khô nhảy qua, mới : "Đầm lầy là như đấy, càng giãy giụa thì càng dễ lún xuống, hơn nữa bãi đầm lầy độ ẩm cao, mật độ bùn cũng cao, dễ xảy chuyện."

 

Đạo lý hai em cũng hiểu, nhưng khi thực sự gặp thì vẫn đ.á.n.h cho trở tay kịp.

 

Khương Thụ hồn , vội vàng trở bờ: "Anh Cực, hình như rành vụ lắm nhỉ."

 

Trương Cực chút ngượng ngùng: "Trước thích câu cá, cũng thường xuyên qua mấy vùng đầm lầy nên chút kinh nghiệm."

 

Hai em lập tức Trương Cực với con mắt khác xưa. Không ngờ đây là một "cần thủ" thâm niên.

 

Khương Thụ : "Bất kể thế nào, quả thực mạo hiểm, cảm ơn Cực nhé!"

 

Nơi hoang dã quả nhiên khó lòng phòng , nhiều khu thu thập quá khiến cảnh giác của hai em giảm xuống ít. Tuy rằng tay họ vẫn còn át chủ bài dùng tới, cũng đến mức chỉ thể chờ c.h.ế.t, nhưng coi như là một bài học nhắc nhở cho họ.

 

Trương Cực Khương Chi một cái, nhỏ giọng hỏi: "Vậy chúng còn bắt tôm hùm đất ?"

 

Doãn Tình bên cạnh cũng mong chờ bọn họ.

 

Hai em . —— Sao cứ cảm thấy hai vợ chồng chút "tâm hồn ăn uống" quá nhỉ...

 

Khương Thụ chút khó xử : "Bọn em cũng bắt, nhưng mấy con tôm hùm đất biến dị đó ở xa bờ quá, với tới ."

 

Trương Cực vội : "Làm chút công cụ là chúng thể đó ."

 

Lần thì hai em xác nhận, hai vợ chồng đúng là thèm ăn thật.

 

 

 

 

Loading...