"Vậy , chú sẽ báo cáo gửi lên ngay bây giờ."
Khương Chi vội : "Khoan chú La, cháu cũng theo. Anh cháu bảo một thì sợ, cháu cùng."
Khương Thụ: ... Cái cớ của em gái cũng "bá đạo" thật.
La Vĩnh Huy tức : "Nó là trẻ con ? Có bọn chú ở đó mà còn sợ. Nhóc Khương, cái cớ cháu tìm chẳng tâm chút nào!"
Khương Chi chậm rãi : "Chú La, với cái tính cách của cháu, chú cảm thấy đáng tin ? Chỉ để cháu , cháu sẽ yên tâm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Thụ: ... Cứ cảm thấy sai sai ở đó mà nên lời. lý do thì cũng tạm chấp nhận .
La Vĩnh Huy do dự trong giây lát, nghĩ đến mấy cảnh báo đều là do Khương Chi phát hiện, cuối cùng vẫn đồng ý. Dù danh ngạch cũng khéo hai cái.
"Được , chú cứ báo tên hai đứa lên . Nói nhé, nếu bên cảm thấy điều kiện của cháu đạt, cho thông qua thì chú cũng hết cách."
Khương Chi: "Anh cháu chẳng cũng là dị năng giả cấp 1 ? Không lý nào mà cháu ."
La Vĩnh Huy nghẹn lời. Cái thể giống ? Dị năng của Khương Thụ ở nơi hoang dã vẫn hữu dụng.
La Vĩnh Huy đành : "Thôi , chú sẽ tranh thủ thêm. Nếu báo cáo thông qua thì 4 giờ sáng ngày xuất phát, lát nữa chú gửi danh sách vật phẩm cho hai đứa, hai đứa cứ theo đó mà chuẩn ."
Khương Chi đáp lời xong, hỏi thêm một câu: "Chú La... quan hệ giữa chú và Đội trưởng Cố thế nào?"
"Bình thường, thế?"
Khương Chi thở phào một : "Gia đình cháu đây chút mâu thuẫn với ông ..."
La Vĩnh Huy: "Chú tưởng chuyện gì, yên tâm , dám gì chú ."
Có câu , Khương Chi yên tâm.
Chờ cúp điện thoại, Khương Thụ giơ ngón tay cái về phía cô: "Đỉnh thật! Em sợ ông tìm ba hỏi tình hình ?"
Khương Chi bình chân như vại: "Tìm tính."
Cái tâm thái , Khương Thụ bái phục sát đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-319.html.]
"Vậy bên phía thì đến lúc đó thế nào?"
Khương Chi mím môi: "Để em nghĩ ."
Khương Thụ cảnh giác cô: "Em đừng nghĩ lấy bia đỡ đạn nhé, loại chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t cũng , bằng về nhà chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t."
Khương Chi liếc một cái: "Đánh c.h.ế.t cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t em."
Khương Thụ: ...
Cuối cùng hai em bàn bạc thêm một lúc về chi tiết mới về phòng ngủ.
Ngày hôm Khương Sơn đến đơn vị, cũng do sắp xa nhà một thời gian dài mà Khương Sơn đặc biệt trân trọng cơ hội ở bên gia đình.
Diệp Thanh Vân lâu lắm gặp chồng, thế nào cũng thấy đối phương gầy , thế nào cũng một bữa cơm thật ngon. Bà trực tiếp cắt một miếng thịt ba chỉ hun khói xào măng và miến thịt.
Bà cụ Khương một bên xót con trai, một bên xót lương thực. Bà bảo Diệp Thanh Vân: "Qua hôm nay thì bớt món chính , cứ ăn theo kiểu thì bao nhiêu cũng đủ."
Diệp Thanh Vân chút ngại ngùng: "Mẹ, ngày mai Đại Sơn việc khép kín , con tẩm bổ cho ."
Bà cụ Khương vội : "Hầy, , cũng xót Đại Sơn chứ. Lát nữa vẫn kiểm kê lương thực trong nhà một nữa, lên kế hoạch mới ."
Diệp Thanh Vân đồng ý.
Ngày hôm nay, hai em Khương Chi ngoan đến mức ngay cả Khương Hà cũng thấy lạ.
"Hai em chúng mày hôm nay ngoài ? Không hẹn thằng nhóc nhà họ Trương tìm lạc biến dị gì đó ?"
Lời thốt , Khương Thụ kêu lên "Ái chà" một tiếng. Gần đây nhiều việc quá, suýt chút nữa quên mất việc .
Cậu đang định sang nhà họ Trương một tiếng, kết quả nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Trương Cực dẫn theo vợ tìm tới cửa: "Khương Thụ, hôm nay ?"
Nghĩ đến việc hai ngày nữa xuất phát tỉnh Tương, Khương Thụ ngại cho đối phương leo cây nữa nên vội : "Được chứ, chứ."
Hai em thu dọn đơn giản một chút cùng Trương Cực ngoài. Bởi vì đối phương mời vợ chồng Ngưu Đại Lực nên em Khương Chi gọi họ theo.