[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-01-07 16:18:19
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khen thưởng ạ?”

 

Chu Mẫn gật đầu: “Lần đội trưởng La công với căn cứ, sắp thăng chức .”

 

Khương Chi ngờ quyết định tùy ý của tác dụng lớn thế.

 

Đợi một lúc thì gặp La Vĩnh Huy, quả nhiên thấy mặt mày hớn hở. Thấy Khương Chi, ngay: “Nhóc con đến đấy ?”

 

“Cháu đến lấy đạo cụ đặc biệt.”

 

La Vĩnh Huy cạn lời, con bé vẫn thẳng thắn như khi.

 

“Đi theo chú.”

 

La Vĩnh Huy dẫn Khương Chi lên tầng 3. Cửa phòng cơ quan trùng trùng, hệ thống an ninh kích hoạt tối đa. La Vĩnh Huy xuất trình giấy tờ, quét mống mắt và vân tay mới . Khương Chi là ngoài , chỉ thể đợi ở gian ngoài.

 

dù chỉ là gian ngoài cũng xa hoa hơn hẳn những nơi Khương Chi từng thấy. Bốn vách tường ốp tấm hợp kim chống từ tính màu xám bạc mờ, sàn trải t.h.ả.m cao su chống tĩnh điện màu xám đậm. Nhìn là để phòng trộm.

 

Chẳng bao lâu, La Vĩnh Huy cầm một quyển catalogue .

 

“Đây là danh sách đạo cụ đặc biệt hệ hỗ trợ sinh hoạt chú xin riêng cho cháu, là chỉ chọn một loại thôi đấy nhé.”

 

Khương Chi ngoài mặt , nhưng trong lòng nghĩ gì thì ai .

 

Cô mở quyển catalogue , bên trong là ảnh chụp từng món đạo cụ, bên chú thích chi tiết.

 

Ngọc trai biến dị khả năng phát sáng, ghế sofa mây mềm tự động điều chỉnh kích thước và độ cứng theo hình dáng cơ thể, quả bồ kết biến dị giúp ngủ ngon cả đêm……

 

Toàn là những thứ kỳ lạ. Phong phú hơn nhiều so với những gì viên quan quản lý cho họ xem đó. Khương Chi một lượt, chẳng thấy món nào đặc biệt lấy.

 

“Chú La, cháu thể chọn hết ở đây ạ?”

 

La Vĩnh Huy nhướng mày: “Không cháu định là ở đây chẳng món nào cháu ưng đấy chứ?”

 

Khương Chi im lặng.

 

La Vĩnh Huy : “Cái con bé , mắt cao thật đấy. Cháu ưng cũng chịu thôi, đạo cụ sinh hoạt vốn ít, cái nào ngon thì mấy ông lớn vơ vét hết , gì còn mốc ở viện nghiên cứu ?”

 

Kể cũng đúng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Vậy phần thưởng của cháu thể giữ ạ? Đợi cần cháu lấy .”

 

La Vĩnh Huy: “Cái chú quyết , báo cáo lên , cấp đồng ý mới .”

 

Khương Chi vốn định nếu thì đổi lấy ít lương thực, ngờ vẫn còn hy vọng nên tạm gác ý định đó .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-296.html.]

Không chọn đạo cụ, Khương Chi cũng định ở lâu, chuẩn về thì La Vĩnh Huy gọi .

 

“Anh cháu ? Sao thấy ?”

 

“Đang xếp hàng nhận đồ ạ.”

 

La Vĩnh Huy há miệng định gì đó thôi: “Thôi, cháu về .”

 

Khương Chi chuyện. cô đời nào chủ động hỏi, coi như thấy.

 

Kết quả La Vĩnh Huy buông tha cô.

 

“Chờ chút,” đàn ông trung niên cuối cùng vẫn mở miệng: “Nhóc con, chú hỏi cháu chuyện , cháu bình thường may mắn ?”

 

Khương Chi đầy nghi hoặc, vẻ mặt “chú đang ý đồ gì đấy”.

 

La Vĩnh Huy húng hắng ho một tiếng đầy ngượng ngùng. “Là thế , thực lực của cháu đội chú công nhận, chú nhờ giúp một việc……”

 

Biết ngay mà, vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo.

 

Khương Chi hừ nhẹ: “Việc gì ạ?”

 

Mặt La Vĩnh Huy thoáng chút ngại ngùng: “Lần nhờ phúc của các cháu, đội chú cấp chú ý.”

 

Khương Chi: “Thăng chức ạ?”

 

“…… là thăng.” Sắc mặt La Vĩnh Huy phức tạp: “ cấp cũng giao một nhiệm vụ.”

 

Khương Chi tò mò: “Nhiệm vụ gì thế ạ?”

 

La Vĩnh Huy lấy từ trong túi một khối sắt màu vàng kim, đồ nhân tạo.

 

“Đây là thiết truyền tống vật phẩm mới căn cứ nghiên cứu .”

 

Khương Chi xong trợn tròn mắt.

 

“Thiết …… truyền tống vật phẩm? Chú La, thứ thể chuyển đồ từ chỗ sang chỗ khác xuyên gian đấy chứ?”

 

La Vĩnh Huy nhíu mày: “Sao cháu ?”

 

Khương Chi vô tội: “Trong tiểu thuyết thế mà.”

 

La Vĩnh Huy nghẹn lời. Được , xác định cách thế hệ với giới trẻ.

 

“Tác dụng đúng là như cháu , nhưng cũng điều kiện tiên quyết.”

 

Khương Chi cảm thấy đang chứng kiến sự đời của một kỷ nguyên công nghệ mới, trong lòng khỏi kích động, cô kìm nén cảm xúc: “Điều kiện gì ạ?”

Loading...