[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-01-07 16:18:18
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Thụ uất ức để cho hết. Khương Chi lười để ý ánh mắt của trai, với một tiếng chuẩn ngoài.

 

Khương Thụ vội hỏi: “Em đấy?”

 

“Em tìm chú La.”

 

Khương Thụ: “Anh với!”

 

Diệp Thanh Vân: “Sắp 10 giờ , hai đứa nhanh về nhanh! Đừng để cả nhà chờ cơm trưa.”

 

Hai cửa.

 

Vừa khỏi cửa, cả hai thực sự hoảng hốt. Dọc đường, nhà nào nhà nấy đang gia cố lớp phòng ngự cho ngôi nhà.

 

Đàn ông thang gỗ, xách thùng sơn chống rét, dùng chổi quét “soàn soạt” mái hiên. Phụ nữ xổm đất, dùng bùn trát kín khe cửa sổ, khung cửa chính cũng tu sửa .

 

Trẻ con chuyện gì sắp xảy , chỉ thấy căn cứ náo nhiệt, lẽ sợ cơ hội ngoài nên lớn cũng thả lỏng, khiến lũ trẻ chạy nhảy nô đùa như ngày hội.

 

Hàng xóm láng giềng ngày thường ít qua giờ cũng túm tụm trò chuyện. Thi thoảng vài câu bàn tán.

 

“Sơn chống rét nhà bà cũng là lĩnh ở điểm phát vật tư ?”

 

“Ừ, thế lúc khai báo diện tích nhà rộng hơn chút, giờ lĩnh chỗ đủ dùng.”

 

“Không sơn hiệu quả thế nào? Nếu thì mua thêm, quét thêm một lớp nữa.”

 

Người khác gạt : “Bà tưởng quét nhiều lớp là ấm hơn ? Hiệu quả như cả thôi, đừng lãng phí tiền, để dành mua lương thực hơn ? Giờ giá lương thực tăng phi mã ! Dù cũng mua, căn cứ phát miễn phí dùng đủ .”

 

……

 

Hai em thấy, ——

 

Khương Thụ mặt dày sán gần: “Các thím ơi, các thím bảo căn cứ phát sơn chống rét miễn phí ạ?”

 

Mấy bà thím thấy Khương Thụ tươi roi rói, cũng bài xích, đáp: “ , ngay lối khu , mỗi nhà lĩnh theo diện tích, nhưng giờ đông xếp hàng lắm.”

 

Biết tin chính xác, hai em chạy ngay tới, từ xa thấy dòng xếp hàng dài dằng dặc. Hỏi thăm thì đúng là miễn phí thật, Khương Thụ khỏi tấm tắc: “Phúc lợi căn cứ thật, còn phát cả màng chống rét miễn phí nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-295.html.]

Khương Chi tán đồng. Sống ở nơi tập trung thế , dù cuộc sống khổ cực đôi chút, nhưng lãnh đạo lo cho dân đúng là may mắn của dân chúng.

 

Xung quanh đám đông xếp hàng còn nhiều dân bán đồ lặt vặt. Khương Chi một lượt, là đồ dùng mùa hè. Nào quạt, chiếu, còn cả giày rơm…… Giờ ai còn mua mấy thứ đó nữa?

 

“A Chi, em ngẩn đấy gì, mau xếp hàng !” Khương Thụ tự giác cuối hàng rồng rắn.

 

Khương Chi: “Nhà chẳng quét màng chống rét ?”

 

Khương Thụ trưng vẻ mặt “cái đồ phá gia chi t.ử ”: “Cái là miễn phí!”

 

Khương Chi bừng tỉnh đại ngộ: “À ừ, miễn phí.”

 

Lúc lưng Khương Thụ thêm ít .

 

Khương Chi vỗ vai trai: “Anh, thế phiền xếp hàng nhé.”

 

Khương Thụ trợn tròn mắt: “Em định bỏ một để tìm chú La ?”

 

Trong lúc chuyện, lưng Khương Thụ hình thành một cái đuôi nhỏ. Giờ mà bỏ thì lát nữa xếp hàng đến bao giờ.

 

Khương Chi tủm tỉm: “Anh, em một lát thôi, lát em về ngay, về em bảo nộm dưa chuột cho ăn.”

 

Nói Khương Chi chạy thẳng về hướng viện nghiên cứu, bỏ Khương Thụ đó nghiến răng ken két.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đi ngang qua cửa hàng căn cứ, Khương Chi chen xem giá lương thực mới. Không xem thì thôi, xem xong lòng lạnh toát. Trước hơn hai mươi cân kiều mạch chỉ tốn 60 điểm, giờ một cân kiều mạch giá 30 điểm. Giá cả tăng chỉ một chút.

 

Ngay cả cửa hàng chính phủ còn thế, gì đến chỗ Hàn Lỗi. E là 10 vạn điểm của cô chẳng mua bao nhiêu lương thực. Khương Chi thấy khó chịu trong lòng, chỉ tự an ủi rằng ít nhất nhà tích trữ kha khá, nếu thì bao nhiêu điểm cũng đủ tiêu.

 

Ra khỏi cửa hàng căn cứ, Khương Chi đến viện nghiên cứu. Chu Mẫn nhận cô ngay.

 

“Chào cô Khương.”

 

Lần kỷ lục phòng huấn luyện phá đúng lúc Khương Chi ở đó nên Chu Mẫn ấn tượng khá sâu. Nghe Khương Chi tìm La Vĩnh Huy, ánh mắt cô cô khác hẳn.

 

“Đội trưởng La đang khen thưởng ở , cô thể đợi một lát đấy?”

 

 

 

 

Loading...