[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-01-07 07:56:54
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có chuyện gì thế?”

 

“Không , như đ.á.n.h.”

 

Mọi chạy sân thì thấy đám Khương Hải đang đ.á.n.h cửa.

 

“Ái da, đừng đ.á.n.h nữa, chỉ định gõ cửa thôi mà, các đ.á.n.h cái gì chứ?” Một gã đàn ông trong đó gào lên.

 

Khương Thụ quát: “Tao phi! Bây giờ là mấy giờ ? Ba giờ sáng còn đến gõ cửa? Nửa đêm nửa hôm gõ cửa thăm ma !?”

 

Khương Văn và Khương Hải đè nghiến hai tên xuống đất.

 

“Bố, bác cả, báo cảnh sát , bọn chắc chắn là trộm cắp quen tay .”

 

“Đừng mà!” Gã đàn ông biện hộ là gõ cửa lúc nãy lập tức lóc van xin: “ sai , đừng báo cảnh sát! Chúng dám nữa !”

 

Hai tên còn c.ắ.n răng hé răng nửa lời, thấy lực đè của Khương Văn lơi lỏng, lập tức dùng sức đẩy ngã bỏ chạy ngoài, còn chia chạy hai hướng.

 

Khương Thụ giận dữ, cùng Khương Hải đuổi theo: “Đứng !”

 

Khương Thụ đuổi theo tên chạy nhanh, mắt thấy sắp rẽ sâu trong khu nhà tự xây. Khương Thụ đang định phóng cây gậy tay thì từ nhà họ Trương bên cạnh đột ngột thò một cái xẻng, ngáng chân tên trộm ngã sấp mặt.

 

Chưa đợi tên kịp phản ứng, cái xẻng nhanh ch.óng thu về.

 

Khương Thụ sững sờ, nhà họ Trương giúp nhưng sợ trả thù nên mới thế. Hắn nghĩ nhiều, lao tới đè nghiến tên trộm xuống.

 

Lần Khương Thụ dùng sức mạnh lớn nhất lôi xềnh xệch về cửa nhà. Tên trộm còn chạy bao xa cũng Khương Hải tóm gọn.

 

Khương Thụ áp giải về, hỏi: “Bác cả, giờ tính ạ?”

 

Khương Hải sầm mặt: “Đánh gãy chân, đưa đến đồn cảnh sát.”

 

Tên xong sợ đến nhũn cả chân, lóc t.h.ả.m thiết: “Đừng mà! Chúng thật sự sai ! Đừng đưa chúng đến đồn cảnh sát!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-266.html.]

Theo quy định của căn cứ, một khi phát hiện trộm cắp, chỉ phạt tiền mà còn giam giữ nửa năm, tu sửa tường thành bên ngoài. Sau khi tù, máy đo cá nhân sẽ đ.á.n.h dấu vết nhơ, về thuế thu nhập hàng tháng sẽ khấu trừ thêm 10%.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hình phạt như thể nặng. Bởi vì ngoài căn cứ , những kẻ chẳng còn nơi nào để .

 

Khương lão thái thái bước tới, mắng xối xả mặt hai tên: “Nhà chúng trêu chọc gì các hả? Nhà khác chọn cứ nhắm nhà ? là đồ trời đ.á.n.h thánh vật, tưởng nhà dễ bắt nạt lắm ?”

 

Lúc lợi ích của đại gia đình mới lộ rõ. Nếu cả nhà chỉ ba bốn , trộm ba bốn tên thì đúng là dám phản kháng.

 

Tên trộm lóc : “Chúng thấy nhà các ngày nào cũng giao hàng đến, tưởng nhà các ăn nhiều nên mới kiếm chút cái ăn thôi.”

 

Khương lão gia t.ử tức quá hóa : “Mày tưởng nhà tao ăn nhiều ? Sao, ngóng xem nhà họ Khương bao nhiêu miệng ăn ?”

 

Đối với những kẻ trộm cắp ý đồ , nhà họ Khương ai thương cảm. Bây giờ giống ngày xưa, lương thực chẳng khác nào mạng sống của họ. Kẻ nào dám trộm lương thực của họ, họ sẽ triệt đường sống của kẻ đó!

 

Khương lão gia t.ử lạnh lùng : “Gãy chân thì chúng còn khiêng , đ.á.n.h gãy tay . Đánh cho mạnh , để hàng xóm xung quanh đều thấy. Tao xem về còn kẻ nào dám bén mảng đến nhà họ Khương trộm đồ nữa!!”

 

Mấy đàn ông nhà họ Khương đ.á.n.h cho ba tên trộm một trận nhừ t.ử, đ.á.n.h đến khi chúng cha gọi , đó bẻ gãy tay trái của từng tên, lúc mới áp giải đến đồn cảnh sát.

 

Trong nhà chỉ còn Khương Quân, Khương Thụ và Khương lão gia t.ử.

 

Đợi , Ngô Tú tức giận mắng: “Cái loại ! Có tay chân mà còn mấy chuyện trộm cắp! Nhổ ! Đồ hổ!”

 

Khương Tuế và Khương Ti chút sợ hãi túm lấy áo Ngô Tú: “Bà ơi……”

 

Ngô Tú xoa đầu bọn trẻ an ủi: “Đừng sợ, .”

 

Viên Anh lo lắng : “Mấy ngày nay chúng vẫn phô trương quá, chọc cho dòm ngó ……”

 

Diệp Thanh Vân quả quyết: “Không , ngày mai chúng chi thêm tiền mua ít đồ phòng ngự lắp trong nhà.”

 

Khương Chi mấy phụ nữ trụ cột bàn bạc, nhíu mày. Xem mỗi thu thập đồ về đều để ý. Thiết gian mau ch.óng xong mới .

 

 

 

 

Loading...