Khương Thụ thấy thế, nhớ tới lời Lận Viễn lúc , liền bảo: “Mẹ, xới thêm một phần nữa .”
Diệp Thanh Vân: “Con định gì?”
Đối mặt với ánh mắt dò xét của cả nhà, Khương Thụ ấp úng: “Mẹ, ông cụ Lận hàng xóm mấy hôm nay ở nhà một , ai nấu cơm cho, con định mang chút sang…”
Khương Chi ôm trán. Anh trai cô đúng là dối.
Khương Chi nổi nữa, đành toạc chuyện nhờ ông cụ Lận thiết gian. Cả nhà lúc mới , hóa đó hai em theo đội trưởng La ngoài còn cuộc gặp gỡ như .
Khương Quân hứng thú: “A Chi, cho xem viên đá đó ?”
Khương Chi đương nhiên đồng ý, phòng tìm viên đá gian to bằng nắm tay lớn lấy từ phân lợn rừng biến dị. Hôm về cô rửa sạch sẽ. Bề mặt đá lồi lõm, trông chẳng khác gì đá thường, thảo nào La Vĩnh Huy bảo thiết gian hiếm, thứ qua thì ai mà tìm . Nếu máy đo nhắc nhở, Khương Chi e cũng bỏ qua.
Khương Quân một hồi manh mối gì, nhưng khi chạm tay , cứ cảm giác bên trong gì đó.
Khương Chi nhận điều gì đó: “Anh cả?”
Khương Quân rụt tay về, : “Nói cũng lạ, cứ cảm giác bên trong một gian lớn .”
Khương Văn xong, đón lấy xoay qua xoay mấy : “Có á? Sao em chả cảm thấy gì nhỉ?” Nói đưa cho vợ là Hứa Na thử.
Hứa Na lắc đầu: “Em cũng thấy gì.”
Viên đá qua tay mấy , trừ Khương Quân chẳng ai cảm nhận gì khác thường.
Ngô Tú viên đá bình thường, cảm thán: “Thế giới đúng là đổi , ngờ cục đá xí thế mà thiết gian, ai dám nghĩ tới.”
Viên Anh: “Chị bảo liệu căn cứ giống trong phim, xe bay trời nhỉ?”
Ngô Tú: “Cũng khó lắm, sinh vật biến dị kỳ quái thế , ngày nào đó thật.”
Khương lão thái thái thì vui vẻ: “Thế thì chúng cố sống cho lâu , bà cũng xem thế đạo sẽ biến thành cái dạng gì.”
Sự chú ý của Diệp Thanh Vân dồn ông lão Lận.
“Xem khu nhà tự xây đúng là ngọa hổ tàng long, ngày thường thấy ông già đó thèm ăn, ngờ chế tạo cái thiết gian quý giá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-255.html.]
Khương Thụ chêm : “Thế ơi, nhà thịt……”
Diệp Thanh Vân vẫn là tầm xa, phất tay: “Sau chỉ cần món thịt, và bà nội con sẽ chuẩn thêm một phần cho ông !”
Thực dù vụ , nhà họ Khương nể tình đối phương biếu thịt cũng sẽ phần thêm cho ông một bát. Thiết gian quý giá khỏi bàn, thường chẳng bao giờ cơ hội thấy. Nếu mời ông lão Lận xuống núi cho một cái thì tốn bao nhiêu cũng là lãi.
Khương Thụ lập tức hớn hở: “Không hổ là của con, quá hào phóng.”
Diệp Thanh Vân : “Thiết gian, con cũng nó quý.”
Chưa cái khác, giống như tình huống khu thu thập 15 hôm nay, nếu thiết gian thì đỡ nộp bao nhiêu là lương thực phí .
Khương lão thái thái giục: “Thôi, Đại Thụ mau mang đồ ăn sang , kẻo nguội hết.”
Khương Thụ liền vội vàng bưng hộp cơm chạy biến cửa.
Lúc đèn đuốc sáng trưng, chỉ nhà họ Lận là vắng lặng chút khói lửa.
Khương Thụ gõ cửa “rầm rầm”.
“Ông Lận ơi, cháu Đại Thụ đây, mở cửa cho cháu với!”
Một lát cửa mở. Ông già Lận liếc : “Việc gì?”
Khương Thụ đang vội về ăn cơm, dúi luôn hộp cơm tay ông: “Đây là món nhà cháu hôm nay, biếu ông nếm thử.”
Ông già Lận đang định thì Khương Thụ đầu chạy biến, nửa đường còn ngoái : “Ông Lận ơi, lát cháu qua lấy bát nhé.”
Ông già Lận bóng dáng vội vã của Khương Thụ, lời đến miệng nuốt xuống. Mở hộp cơm xem.
Mùi khoai tây cháy sém hòa quyện với mùi dưa chuột thanh mát xộc lên mũi, bên cạnh là khoai tây nghiền đang bốc nghi ngút, mùi khói lửa gia đình ấm cúng xộc thẳng khứu giác.
Ông già Lận hừ một tiếng: “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.” (Không dưng tỏ ân cần, gian trá thì cũng là trộm cắp).
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.