Khương Thụ khổ mà nên lời — Em gái siêu nhân hơn nhiều, chỉ là mấy thôi!
Cũng may khi quen tay, tốc độ của hai em cũng nhanh hơn. Vỏ cây sồi khổng lồ thô ráp như giấy nhám, đầy khe rãnh tích tụ bùn đen và lá mục.
Leo nửa tiếng vẫn thấy tán cây . Khương Thụ dùng “thiên lý nhãn” lên vẫn chỉ thấy vỏ cây đen kịt.
“Chú La, còn bao lâu nữa, cháu mỏi tay lắm .” Khương Thụ thở hổn hển.
La Vĩnh Huy thấy đến giới hạn bèn cho nghỉ một lát.
Lúc , từ vỏ cây bên trái Ngô Binh bỗng chui một con sâu màu xanh lam, to bằng cánh tay, đầy lông lá. Hai cái râu dài ngoe nguẩy, mắt kép đầu tam giác lóe hàn quang.
Hồ Dương kinh hô: “Anh Binh, sâu róm kìa!!”
Ngô Binh bật tránh cú đ.â.m của con sâu, treo lơ lửng giữa trung nhờ dây an . Anh rút d.a.o quất tới, con sâu róm như gặp khắc tinh, rụt ngay trong cây.
“Lại là bọn sâu róm !” La Vĩnh Huy nhíu mày. “Mọi cẩn thận, sắp đến địa bàn của chúng , coi chừng đ.á.n.h lén.”
Khương Chi tò mò: “Sâu róm tấn công thế nào ạ?”
Hồ Dương còn hết sợ: “Lông của bọn như kim châm, độc, chạm . Quan trọng là cứ thấy nguồn nhiệt gần là nó tự động phóng gai, sơ sẩy là thành tổ ong ngay.”
Mấy họ đến đây đều chạy trốn trối c.h.ế.t vì bọn sâu .
Khương Thụ rùng . Cậu vỏ cây đầy lỗ nhỏ, chắc là do bọn sâu đục.
lạ , càng leo lên cao, dù vẫn thấy lỗ sâu nhưng bọn chúng hề tấn công nữa.
Ngô Binh thắc mắc: “Kỳ lạ, bọn nó hiền thế? Hay là định úp sọt chúng ?”
Trần Thiếu Đình cũng thấy lạ. Bọn sâu róm cứ thò đầu rụt như sợ cái gì đó.
“Chúng sợ cái gì nhỉ?”
Khương Thụ mệt bở tai, mặt trắng bệch vì thiếu oxy, dừng nghỉ, bừa: “Chắc là sợ cái gậy của cháu đấy.”
Câu dễ gây hiểu lầm khiến Hồ Dương ngượng ngùng liếc . Ngô Binh vô tư hỏi: “Gậy gì?”
Khương Thụ hất cằm về phía thắt lưng: “Cái .”
Hồ Dương đỏ mặt: “Khương Thụ, ở đây phụ nữ, năng bớt phóng khoáng ...”
Khương Thụ ngơ ngác: “Gì cơ? cây Gậy Xương của mà!”
Cậu rút cây gậy vỗ vỗ. Lúc mới rõ cây gậy giắt bên hông . Hồ Dương quê độ: “À, hiểu lầm...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-226.html.]
Ngô Binh sằng sặc.
La Vĩnh Huy cây gậy, nhớ : “Là cây gậy bố cháu cầm ?”
Mọi chợt nhớ Khương Sơn dẫn đường lấy xe cũng mang theo cây gậy .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ngô Binh: “Hóa là cây gậy đuổi trùng đó! Khương Thụ, đấy, kiếm thứ thế?”
Khương Thụ hì hì: “Mua ở cửa hàng căn cứ đấy, vớ món hời.”
Mọi kinh ngạc. Đồ đặc biệt thế mà trong cửa hàng căn cứ?!
“Bao nhiêu tiền?”
“50 tích phân! Không ngờ đúng ?”
Ngô Binh hít sâu: “50 á!!”
Khương Thụ đắc ý biểu cảm sốc của . Quá hời, gần như cho !
Trong lúc tán gẫu, Khương Chi vẫn luôn theo dõi đồng hồ đo. Càng gần tán cây, cành lá càng rậm rạp. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Chim bay lượn cao, tiếng kêu gió cuốn .
Từ cao xuống, vạn vật bé như kiến. Đồng hồ đo của Khương Chi hiện lên chi chít điểm đỏ và xanh lục. Cái cây nuôi dưỡng bao nhiêu sinh vật biến dị.
Đột nhiên, trong đầu Khương Chi vang lên cảnh báo:
“Cảnh báo! Cảnh báo! Quét thấy sinh vật biến dị khổng lồ cấp 6 trong phạm vi, vui lòng phòng ! Vui lòng phòng !”
Khương Chi thót tim, ngẩng đầu thấy một đám điểm đen từ chân trời bay tới. Càng đến gần càng rõ, đó là một đàn chim biến dị!
Cô vội hét lên: “Chú La! Có chim biến dị bay về hướng ! Có cái gì che giấu ạ!?”
La Vĩnh Huy biến sắc, hét lớn: “Hồ Dương! Dùng năng lực của mau!!”
Hồ Dương luống cuống kích hoạt năng lực. Một lớp kén tơ trắng từ lan , bao phủ lấy .
Khương Thụ: “Cái gì đây?”
Ngô Binh: “Gia nhập đội thì chú cho.”
Trần Thiếu Đình: “Đừng chuyện.”
Mọi im bặt. Khương Thụ dùng năng lực xuyên qua lớp kén, thấy hàng trăm con chim biến dị đủ loại, từ chim sẻ xám đến chim khách đuôi dài, con nào con nấy to lớn kinh khủng, đang bay rào rào về tổ. Gió từ cánh chúng quạt mạnh khiến chao đảo. May mà đinh đá đóng chắc.