Khương Chi đặt bát đũa xuống hỏi: "Anh cả, sức tăng lên ?"
Khương Thụ ngơ ngác: "Hả? Anh cảm thấy gì mấy?"
Nói góc nhà nhấc thử bao đậu đũa. Nhìn biểu cảm thì sức lực cũng chẳng tăng là bao.
Diệp Thanh Vân bộ nỡ : "Thôi thôi, cái sức của mày còn bằng A Chi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Thụ oan ức: "Con thấy sức tăng thật mà, hôm qua lúc vác đống đậu đũa suýt nữa thì lên." Chỉ là mức tăng rõ rệt.
Khương Hải đề nghị: "Đại Thụ, cháu dùng năng lực xem, xa hơn ?"
Khương Thụ lầm bầm: "Cháu thấy chả gì đổi cả, nếu ngủ một giấc dậy mà thành biến dị giả thật thì cháu chẳng thành con cưng của trời ?"
Nói đoạn, tập trung về phía cửa thành. Không thì thôi, giật nảy .
Thấy đội tuần tra biến dị giả ngoài cửa thành chuẩn thu quân, bật dậy: "Vãi chưởng, cháu thấy !"
Diệp Thanh Vân căng thẳng: "Thấy cái gì?"
"Con thấy bên ngoài tường thành!"
Khương Hải: "Xa hơn bao nhiêu?"
"3 cây ? Hay 5 cây nhỉ, chung là xa hơn gấp đôi."
Khương Hải nhíu mày: "Sao năng lực của cháu tiến bộ nhanh hơn sức mạnh nhiều thế?" Điều rõ ràng khớp với thông tin về biến dị giả mà ông .
Khương Chi cũng thấp thỏm. Nàng cấp bậc biến dị giả, sức mạnh của trai xem chừng mới chạm ngưỡng cấp 1. phạm vi dị năng rộng, do ăn mắt cá .
Khương Hải : "Thanh Vân, lúc nào rảnh đưa hai đứa kiểm tra mới , việc em nhớ nhắc Sơn một tiếng, xem bên chú cách giải thích nào ."
Diệp Thanh Vân vội gật đầu. Đây là chuyện lớn, chắc chắn . Bà cũng thấy nên kiểm tra sớm, thì cả nhà chẳng ai yên tâm.
Khương Hải sang hỏi Khương Văn: "A Văn, cháu cảm giác gì đặc biệt ?"
Khương Văn ngại ngùng lắc đầu: "Không ạ." Hắn chỉ thấy hôm qua dùng vảy tê tê xong thì đầu choáng, nhưng ngủ một giấc là sảng khoái hẳn. Khương Hải gật đầu gì nữa.
Cả nhà còn đang bàn tán về chuyện của Khương Thụ thì tiếng gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-211.html.]
Bà cụ Khương vội hỏi: "Ai đấy?"
"Chị cả ơi, là em đây, Mã Diễm Hồng."
Viên Anh mở cửa: "Chị Mã, sớm thế? Cửa nhà chị còn xong ."
Mã Diễm Hồng xua tay: "Gớm, đến giục các cô , chỉ hỏi chút, hôm qua các cô khu thu thập 15, tình hình bên đó thế nào?"
Viên Anh do dự, đối phương hỏi thẳng quá khiến cô nhất thời trả lời .
Ngô Tú thẳng: "Chị Mã, chị hôm qua bọn ?"
Mã Diễm Hồng chẳng hề hổ: " đoán thôi, tối qua các cô về động tĩnh lớn thế, đoán chắc chắn là khu 15."
Ngô Tú thừa nhận mà hỏi ngược : "Sao thế? Chị Mã cũng ?"
Mã Diễm Hồng nhưng thích chiếm lợi nhỏ, hóng hớt, mỗi nhà họ Khương về là mụ trốn trong sân trộm. Nhà họ Khương phát hiện mấy . Nên hai nhà cũng ít qua . Làm hàng xóm bình thường thì , chứ bảo thâm giao thì cùng đường.
Mã Diễm Hồng : "Không , là thằng cháu , nó với mấy đứa bạn , cũng sợ nguy hiểm nên hỏi các cô tình hình bên đó."
Ngô Tú: "Cháu chị mấy ?"
Mã Diễm Hồng: "Có hai ba đứa thôi."
Nhóm Ngô Tú liếc mắt , đều im lặng. Hai ba mà dám đ.á.n.h chủ ý lên khu mới, gan to dạng .
Lúc Khương Thụ bưng bát : "Thím Mã, thím bảo cháu thím đừng , bên đó nhiều thú biến dị nhỏ lắm, ba an ."
Mã Diễm Hồng liền : "Tuy ít nhưng cháu thủ lắm!"
Khương Thụ: "Biến dị giả thủ cũng kém, chẳng vẫn lập đội khỏi thành đó ."
Mã Diễm Hồng nhíu mày.
Diệp Thanh Vân vội giảng hòa: "Ôi dào, bảo chị Mã, cháu chị thủ thì chắc cũng chẳng lo cái ăn, tội gì mạo hiểm ngoài thu thập? Nhỡ va vấp chỗ nào thì chẳng đáng!"
Lời lọt tai, sắc mặt Mã Diễm Hồng hơn chút, lúc mới nguyên nhân thực sự: " mỗi thằng cháu , đương nhiên nó mạo hiểm thế, là nó bên đó đồ , nếu tìm thì khi mua cả mảnh đất ở khu nhà tự xây, nên mới định hỏi thăm các cô chút."