[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:54:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tú : "Bác nghĩ , tuy chúng tuổi nhưng chân tay còn lành lặn, thể lực cũng chẳng kém thanh niên là bao, dám nhặt mót thu thập? Căn cứ đầy trạc tuổi chúng vẫn thu thập đấy thôi, thể vì một t.a.i n.ạ.n mà sợ dám khỏi căn cứ mãi ." Mỗi mấy đứa nhỏ ngoài, trong lòng bà lo lắng áy náy. Cả nhà trông cậy mấy đứa trẻ kiếm ăn, nghĩ thôi cũng thấy hổ. Ngô Tú suy tính , quyết định cũng ngoài nhặt mót, kiếm thêm chút lương thực nào chút nấy.

 

Viên Anh hùa theo: "Ôi chao, em với chị dâu tâm linh tương thông thật đấy, em cũng nghĩ thế. Mấy già và trung niên chúng lập một tổ, cũng chẳng kém gì bọn trẻ."

 

Hứa Na nhắc nhở: "Mẹ, còn con nữa, con cũng cùng ." " đúng, xem cái trí nhớ của thím , suýt thì quên mất Na Na."

 

Ngô Tú gật đầu chắc nịch: "Không sai, bác tin cả nhà cùng dốc sức một chỗ mà cuộc sống khấm khá lên !" Mọi nhất trí gật đầu.

 

Nghe những lời đồng lòng vun vén cuộc sống của nhà, hốc mắt Khương Chi nóng lên. Cô từng một, những ngày thường luôn bao dung, ủng hộ cô, giờ phút gương mặt họ hiện lên vẻ kiên nghị và niềm khao khát về tương lai rõ rệt. Khương Chi chỉ thấy một luồng khí nóng từ đáy lòng dâng lên, nghẹn ứ ở cổ họng khiến cô hồi lâu nên lời, chỉ thể gật đầu liên tục, trong lòng tràn đầy niềm tin "tương lai sẽ ".

 

Khương Thụ gãi đầu: "Thế việc nhà……" Viên Anh: "Việc nhà để cũng vội, quần áo mùa đông cũng thế. Mọi tính , thím với Na Na thạo việc , đến lúc trời lạnh hơn chút nữa cũng . Quan trọng bây giờ là tích trữ lương thực và vật dụng mùa đông. Kể cả tìm đồ ăn thì nhặt thêm củi về cũng ."

 

Nói đến đây thì còn ai phản đối nữa. Khương Chi sang Diệp Thanh Vân: "Mẹ cũng ạ? Công việc ở phòng khám thì ?" Diệp Thanh Vân : "Không nữa. Trước kiếm thêm chút tích phân đỡ đần gia đình, giờ sắp đổi thời tiết , đương nhiên tích trữ lương thực quan trọng hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-177.html.]

 

Tối qua Diệp Thanh Vân trằn trọc ngủ , thấy đèn đại sảnh sáng, xem mới phát hiện bên nhà bác cả và chú hai đều ở đó. Quyết định hôm nay cũng là do tối qua họ bàn bạc mà thành. Mọi cứ thế dứt khoát chốt hạ sự việc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Khương Quân lặng lẽ bên cạnh, tay mân mê một vật giống đài sen, thi thoảng mỉm . Khương Chi bước tới : "Anh cả, cái vòi nước tạm ở cửa nhà tắm là do đúng ? Sáng nay đ.á.n.h răng rửa mặt tiện lợi lắm ạ." Khương Thụ cũng hùa : " đúng, em cũng định , thế bọn em chạy lu nước mỗi đ.á.n.h răng rửa mặt nữa."

 

Biết đồ thích, Khương Quân rõ ràng vui: "Mọi dùng thoải mái là ." Mấy ngày nay nhà đều dốc sức vì gia đình, trong lòng Khương Quân như lật đổ bình ngũ vị. Anh giúp gì nhiều, chỉ thể lo lắng suông. Trước mỗi thấy nhóm Khương Chi mệt mỏi trở về, đầy bụi đất, thấy áy náy vô cùng. Cảm thấy bản cả mà liên lụy . Dù Khương Chi từng nghĩ , nhưng Khương Quân vẫn vượt qua mặc cảm trong lòng. Anh chỉ thể cố hết sức để nhà sống thoải mái hơn chút đỉnh.

 

Khương Thụ liếc thấy món đồ tay , ồ lên một tiếng: "Anh cả, định vòi hoa sen ?" Khương Quân gật đầu: "Mỗi tắm cứ xách từng thùng nước , bất tiện quá."

 

Khương Thụ vui sướng mặt. Trời một quen sống hiện đại như , cuộc sống bỗng chốc tụt lùi về thập niên 70-80 khó chịu đến mức nào. Mỗi tắm còn xổm bên thùng, từng gáo nước dội lên, nước hết mà còn sạch. Giờ Khương Quân vòi hoa sen, thế là tối về thể tắm táp thoải mái . "Anh cả, ngày tháng sung sướng của nhà trông cậy cả đấy, nếu cả bồn cầu tự hoại thì càng tuyệt."

 

 

 

 

Loading...