Ngưu Lương Đống: “Không thể nào! Nhà đẻ của con mụ c.h.ế.t sạch ! Các là nhà đẻ kiểu gì?!”
Ngô Tú bước lên dõng dạc : “Thì nào? Tiểu Nhứ là con gái nuôi mới nhận, chính là nó đây! Nhà họ Khương chúng bây giờ chính là nhà đẻ của nó, các bắt nạt vợ chồng nó chính là bắt nạt chúng !”
Ngưu Lương Đống cứng họng, nhất thời cãi thế nào.
Gã đàn ông bên cạnh mất kiên nhẫn, đẩy Ngô Tú : “Nói nhảm với bọn họ gì, mau mang đồ ! Bọn họ mà dám cản thì cứ gô cổ mang về!”
Liễu Nhứ sợ sự việc nháo lớn, cô vội vàng chạy tới chắn mặt nhà họ Khương, nghiến răng nghiến lợi : “Hôm nay các mà dám đụng đến một sợi lông của họ, và Mạnh mẽ sẽ liều mạng với các ! Dù các cũng để chúng sống yên , thì cũng cho các xong!”
Cô quệt nước mắt, sang với nhà họ Khương: “Cảm ơn hôm nay lòng , nhưng đám là lũ vô , cháu sợ……”
Khương Hải chẳng hề sợ hãi: “Sợ cái gì, đám chỉ ỷ cái danh hiệu để bắt nạt khác thôi. Bọn chúng bắt chúng về, chúng còn đang tố cáo tập thể đây! Lát nữa sẽ đến văn phòng đội tuần tra hỏi thử xem, của phía chính phủ mà ức h.i.ế.p dân chúng như thế ?”
Một câu của Khương Hải đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của đám . Ngưu Lương Đống rụt cổ , đá tấm sắt .
“Ông bậy bạ gì đó? Hôm nay chúng chỉ đến giục Ngưu Đại Lực đưa phí phụng dưỡng thôi! Con mắt nào của ông thấy chúng bắt nạt ?” Hắn đầu hiệu cho mấy gã cùng: “Tao cho chúng mày thêm mấy ngày nữa, nếu đưa tiền phụng dưỡng, bọn tao sẽ còn !”
Nói xong, cả đám định lách qua nhà họ Khương để chuồn êm.
Khương Hải lạnh một tiếng: “Chúng tao cho phép các ?” “Bắt nạt nhà họ Khương xong định cứ thế mà ? Người ngoài tưởng chúng tao dễ bắt nạt lắm.”
Sắc mặt Ngưu Lương Đống khó coi: “Các còn động thủ ? Tao cảnh cáo, cho dù bọn tao là nhân viên ngoài biên chế, nhưng nếu các dám đ.á.n.h , cấp cũng sẽ truy cứu trách nhiệm đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-163.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Hải khẩy: “Ở trong cái phòng , ai thấy các đ.á.n.h?”
Đám Ngưu Lương Đống ngẩn , còn kịp phản ứng thì Khương Hải xách gậy bước tới.
Khương Hải là ai chứ? Trước khi xuất ngũ, ông từng huấn luyện viên tân binh bao nhiêu năm, rành nhất là món đ.á.n.h để dấu vết. Thế là một trận "thao tác" điêu luyện của Khương Hải, đám Ngưu Lương Đống đ.á.n.h kêu oai oái, nhưng chẳng thấy vết thương nào rõ rệt.
Mấy gã bảo kê cũng chỉ là hổ giấy, cái vẻ ngoài chứ dùng , chẳng mấy chốc bại trận. Khương Thụ bên cạnh xem mà cạn lời: “Mấy tên đến bác cả còn đ.á.n.h , dám đến tìm Đại Lực ca gây sự nhỉ?” Nói trắng , vẫn là do cái ơn nghĩa nuôi dưỡng của nhà họ Ngưu trói buộc Ngưu Đại Lực mà thôi.
Cứ như , đám tay chân mà Ngưu Lương Đống thuê đến đ.á.n.h cho chạy trối c.h.ế.t.
Toàn bộ sự việc Khương Thụ kể một cách đầy sinh động, hớn hở với Khương Chi: “Tiếc là em thấy thủ pháp của bác cả, v.út v.út v.út, ngầu bá cháy, đợi cơ hội cũng học vài chiêu!”
Khương Chi đảo mắt, thẳng trong. Vào đến sân, cô thấy đám nhà họ Khương đang vây quanh, Khương Hải thì đang ấn vai Ngưu Lương Đống bắt quỳ mặt Ngưu Đại Lực. Sau trận đòn nhừ t.ử, tên giờ nước mắt nước mũi tèm lem.
“Anh, em sai , bảo ông thả em , em dám nữa. Em chỉ kiếm chút đồ ăn ngon cho bố thôi, ở nhà, thời gian qua nhà sắp c.h.ế.t đói ……”
Liễu Nhứ lạnh: “ thấy còn khỏe chán, còn tiền thuê đám hồ bằng cẩu hữu đến uy h.i.ế.p chúng cơ mà!”
Ngưu Lương Đống lớn: “Oan uổng quá chị dâu, bọn họ đều là tình nguyện đến giúp em.”
“Phì, đừng tưởng đang đ.á.n.h chủ ý gì! Hôm nay nếu đến giúp, sẽ ỷ đông cướp sạch đồ đạc, ép Mạnh mẽ giấy nợ 5 vạn tích phân. Nếu chúng dám chống cự, các còn sẽ vu oan giá họa thế nào !”