Diệp Sơ Đường kìm nén sát ý đang dâng lên, hỏi.
“Mẹ là ngươi hại c.h.ế.t ?”
“Phải, hạ độc mãn tính thức ăn của nàng, nàng tâm tình tích tụ, dầu hết đèn tắt mà c.h.ế.t.”
Khổng Như hạ độc với liều lượng ít, căn bản thể tra .
Tất cả cho rằng Đường Uyển Ninh là do khó sinh xuất huyết nhiều mà tổn thương thể, là do cái c.h.ế.t của con trai giáng đòn quá lớn nàng, là do vất vả ngày đêm, thể yên nghỉ ngơi để chăm sóc nữ nhi ốm yếu, mới thể tuổi còn trẻ qua đời.
Kỳ thật nếu Khổng Như, nàng ít nhất còn thể bầu bạn với nữ nhi ba bốn năm nữa.
Diệp Sơ Đường Khổng Như môi tím tái vì độc phát, ánh mắt lạnh băng.
“Quãng đời còn của ngươi, sẽ ở địa ngục mà vượt qua.”
Nói xong, nàng đầu về phía Diệp Tĩnh Xuyên, đạm mạc xa cách.
“Hiện tại, ngươi Khổng Như g.i.ế.c và ca ca , nàng còn liên tiếp hại , ngươi còn đem của hồi môn của chia cho Diệp An Linh ?”
Diệp Tĩnh Xuyên hỏi đến nghẹn họng.
“Sơ nhi, Linh nhi gả cho Đức công công, của hồi môn thể quá keo kiệt.”
Diệp Sơ Đường trào phúng thành tiếng, “Của hồi môn của nàng, là trách nhiệm của Khổng Như và ngươi, của .”
“ hiện tại tất cả đều con lương thiện, đối xử đích thứ bình đẳng, nếu con lấy của hồi môn của Linh nhi, chắc chắn sẽ ở lưng chỉ trích con.”
“Vậy thì công bố chân tướng cho thiên hạ, tin tưởng nhất định sẽ lý giải cho .”
“Việc trong nhà thể truyền ngoài!”
Tuy rằng Diệp Tĩnh Xuyên đối với cái c.h.ế.t của đích trưởng t.ử cũng đau lòng, hận thể g.i.ế.c Khổng Như cho hả giận.
c.h.ế.t xa, sống càng quan trọng.
Diệp Sơ Đường thu nụ , lạnh lùng Diệp Tĩnh Xuyên ích kỷ.
Nàng gằn từng chữ một, “Ngươi sẽ hối hận.”
Nói xong, nàng xoay cầm lấy ấm bàn, đến mặt hai nha đang hôn mê, dùng nước dội tỉnh các nàng.
“Nếu cứu Khổng Như, thì đ.á.n.h hai thùng nước lạnh đây, mang theo gáo múc nước.”
Xuân Đào và Thu Hà đều đau, ngay cả thẳng cũng khó khăn.
Các nàng trung thành với Khổng Như, lập tức nhịn đau đồng ý, “Vâng, đại tiểu thư.”
Hai nhanh liền từ hậu viện xách tới hai thùng nước giếng lạnh lẽo, đặt ở mép giường Khổng Như.
Diệp Sơ Đường hỏi hai , “Các ngươi là nha của hồi môn ?”
“Bẩm đại tiểu thư, .”
“Cho nên, Khổng Như che c.h.ế.t ca ca , hạ độc , các ngươi là đồng lõa ?”
Xuân Đào và Thu Hà sợ đến choáng váng, ngay cả phản bác cũng quên mất.
Chillllllll girl !
Diệp Sơ Đường từ thùng múc một gáo nước, túm Khổng Như từ giường lên, đổ miệng nàng.
Khổng Như sặc đến liên tục ho khan, từng ngụm từng ngụm hộc m.á.u.
Diệp Tĩnh Xuyên sợ hãi, “Sơ nhi, Linh nhi lập tức liền thành hôn, Khổng Như thể c.h.ế.t !”
Diệp Sơ Đường thờ ơ, tiếp tục đổ.
“Yên tâm, sẽ để nàng c.h.ế.t nhẹ nhàng như .”
*Cánh cửa địa ngục, sắp mở !*
Xuân Đào và Thu Hà hồn, quỳ bò đến mặt Diệp Sơ Đường, thế Khổng Như gánh tội.
“Đại tiểu thư, là chúng nô tỳ sai, liên quan đến phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-96.html.]
Diệp Sơ Đường một cước đá văng hai vướng bận .
“Đừng vội c.h.ế.t, lập tức liền đến phiên các ngươi.”
Khổng Như một bên tưới nước, một bên phun .
Một xô nước đổ xong, ý thức tán loạn của nàng bắt đầu thu hồi.
Diệp Sơ Đường thấy hai mắt Khổng Như tiêu cự, : “Tỉnh táo ? Vậy thì xem cho kỹ đây.”
Khổng Như còn kịp phản ứng, liền thấy Diệp Sơ Đường dùng gáo múc nước đập c.h.ế.t Xuân Đào và Thu Hà.
“Ngươi gì?”
Giọng nàng khàn đặc, dù gào thét cũng còn chút uy h.i.ế.p nào.
Diệp Sơ Đường dùng gáo múc nước dính m.á.u múc nước.
Máu tươi hòa nước, biến thành màu hồng phấn.
Nàng một tay bóp c.h.ặ.t mặt Khổng Như, tiếp tục tưới nước cho nàng.
Máu loãng nhập khẩu, mùi m.á.u tươi xông lên khiến Khổng Như suýt nôn mửa, kịch liệt giãy giụa.
Diệp Tĩnh Xuyên Diệp Sơ Đường như điên , sợ tới mức nuốt nước miếng.
*Ngày sinh nhật An Vương phi, nhất định bắt lấy nghiệt nữ !*
*Bằng Diệp gia thật sự xong đời !*
“Sơ nhi, vi phụ còn việc, .”
*Nếu còn ở , tiếp theo đầu nở hoa, chừng chính là .*
Diệp Sơ Đường để ý đến Diệp Tĩnh Xuyên, đem một gáo m.á.u loãng đều tưới miệng Khổng Như, đó bịt kín miệng mũi nàng.
Khổng Như thể hô hấp, khuôn mặt tái nhợt nhanh đỏ lên, bao lâu nghẹn đến mức phát tím.
Hai mắt nàng lồi , mắt từng đợt biến thành màu đen, nhiệt độ cơ thể nhanh ch.óng mất .
Cảm giác gần c.h.ế.t tựa như kéo vực sâu, lạnh lẽo tuyệt vọng.
Khi nàng cho rằng sẽ c.h.ế.t, Diệp Sơ Đường đột nhiên buông lỏng tay .
Khổng Như kịch liệt hô hấp, khí tràn phổi, sặc đến nàng một hộc m.á.u.
Chờ nàng thật vất vả thở , Diệp Sơ Đường nữa che miệng mũi nàng.
Từ quỷ môn quan qua mấy , Khổng Như thể suy yếu hôn mê bất tỉnh.
“Rầm!”
Một gáo nước lạnh tưới mặt nàng, đ.á.n.h thức nàng.
Nàng t.r.a t.ấ.n đến mức ngay cả sức phản kháng cũng còn.
“Sơ nhi, con điên ?”
Diệp Sơ Đường ném gáo múc nước xuống đất, khẽ thành tiếng.
“Khi bịt miệng mũi thể hô hấp, khó chịu ? Ca ca khi c.h.ế.t, cũng cảm thấy như đó.”
Lời lông tơ Khổng Như dựng , thần kinh căng c.h.ặ.t.
Nàng lắp bắp : “Ca ca ngươi nghẹn c.h.ế.t trong bụng ngươi…”
“Bốp!”
Diệp Sơ Đường một cái tát đ.á.n.h gãy lời Khổng Như.
“Quên ? Ta cho ngươi, một loại d.ư.ợ.c, thể lời thật. Cho nên, ngươi che c.h.ế.t ca ca , hạ d.ư.ợ.c hại c.h.ế.t .”