“Hai vị đại nhân cứ thong thả trò chuyện, xin phép nghỉ .”
Chức quan của Ngô Thành Cương cao bằng Tri Châu, nhưng vì ông là quan kinh thành nên Tào Lượng mới khách khí đôi chút. Khi Viên Đình dẫn Ngô Thành Cương rời , còn chu đáo đóng cửa .
Ánh mắt Tào Tri Châu đột nhiên trở nên sắc lạnh chằm chằm Hàn Xung:
“Hàn đại nhân, từ khi Kỳ gia lưu đày đến nay, tại vẫn thể bình an vô sự, lông tóc tổn hao gì?”
Hàn Xung vốn là Phó thống lĩnh Hộ Long Vệ, từng chịu đựng vô uy áp từ thiên t.ử, tâm vốn tĩnh như mặt nước hồ thu. Cái loại áp lực mà Tào Tri Châu cố tình phóng đối với chẳng khác nào một trò .
Hắn lạnh lùng đối diện với lão: “Tào đại nhân, ngài đang chất vấn ?”
“Bản quan là đang mặt Hoàng thượng hỏi ngài!”
Hoàng đế tỉnh , nhưng long thể còn như , vẫn thể thượng triều, tạm thời để Thái t.ử giám quốc. thực tế, quyền hành trong triều đều trong tay Đức công công. Nói cách khác, mật lệnh mà Tào Tri Châu nhận từ kinh thành chính là ý đồ của Đức công công.
Hàn Xung Tào Tri Châu đang "cầm lông gà lệnh tiễn", liền đưa tay :
“Mời Tào đại nhân đưa vật chứng đại diện cho Hoàng thượng.”
Tào Tri Châu hừ lạnh một tiếng, lấy tấm kim bài ngự tứ “Như Trẫm Đích Thân Tới”.
“Hàn đại nhân, vật đủ sức nặng ?”
Hàn Xung lập tức quỳ một gối xuống đất:
Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Tào Tri Châu đắc ý thu hồi kim bài, thần sắc kiêu ngạo:
Chillllllll girl !
“Nói , tại Kỳ gia thể nguyên vẹn tới Lương Châu thành?”
Hàn Xung dậy, xuống phía Tào Tri Châu:
“Bởi vì kế hoạch Hoàng thượng cấu kết với Bắc Man ám sát Kỳ gia những thất bại mà còn khiến thiên hạ đều . Sau đó, kế hoạch giả danh sơn phỉ mai phục ở hẻm núi cũng Kỳ gia thấu và hóa giải. Ngay đó gặp sơn phỉ thật chặn g.i.ế.c Hạo Nguyệt công t.ử, chúng ghé qua Tuân huyện một chuyến, giúp Hoàng thượng đầy quốc khố. Từ Tuân huyện đến Lương Châu chỉ mất ba ngày đường, bản lĩnh bố trí t.ử cục cho Kỳ gia trong thời gian ngắn như .”
Hắn sách mách chứng, dù Tào Tri Châu nghi ngờ cũng bắt bẻ gì. Vì , cố ý hỏi ngược : “Tào đại nhân, nếu đổi là ngài, ngài thể hơn ?”
Không đợi Tào Lượng trả lời, bồi thêm một câu:
“Nếu thể, kính xin Tào đại nhân chỉ giáo, trợ giúp thành nhiệm vụ tiêu diệt Kỳ gia, bảo đảm sẽ giúp Tào đại nhân thăng quan tiến chức!”
Hàn Xung lấy lui tiến, khiến Tào Lượng cứng họng:
“Hoàng thượng phái Hàn đại nhân đối phó Kỳ gia, tự nhiên là vì năng lực của ngài xuất chúng, bản quan dám sánh bằng.”
Hàn Xung cầm chén nguội ngắt lên uống cạn:
“Tào đại nhân quá khiêm tốn . Ta chỉ là việc cẩn thận hơn một chút thôi. Kỳ gia hiện tại cảnh giác, nếu thể một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t, sẽ tay. Hiện giờ bá tánh đều cho rằng Hoàng thượng vì tính kế trung thần mà tiếc thông đồng với địch, khiến uy vọng của Kỳ gia tăng cao, chúng cần hành sự thận trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-337-mat-chi-cua-duc-cong-cong-sat-co-tai-luong-chau.html.]
Tào Lượng gật đầu tán đồng, nhưng lão vẫn tin tưởng Hàn Xung. Lão nheo mắt chằm chằm mặt Hàn Xung, hỏi tiếp:
“Hàn đại nhân, về việc Diệp Sơ Đường năm bảy lượt giúp đỡ Kỳ gia, ngài thấy thế nào?”
Thực chất, ý tứ sâu xa của lão là: Hộ Long Vệ Diệp Sơ Đường cứu mạng, nếu nàng trái hoàng mệnh để che chở Kỳ gia, Hộ Long Vệ sẽ về phía ai?
Hàn Xung hiểu rõ ẩn ý của Tào Lượng, nghiêm nghị :
“Ta hỏi qua Diệp cô nương, nàng đ.â.m lưng Kỳ gia thành công thì lấy lòng tin của bọn họ .”
“Vạn nhất nàng đối phó Kỳ gia, mà chỉ là kế hoãn binh thì ?”
“Vậy thì nàng sẽ vì t.h.u.ố.c giải Đoạn Cân Tán mà gân mạch đứt đoạn, đau đớn đến c.h.ế.t!”
Tào Tri Châu thu hồi tầm mắt, bưng chén t.ử sa lên nhấp một ngụm, vẻ lơ đãng hỏi:
“Hàn đại nhân nợ Diệp Sơ Đường một mạng, chẳng lẽ trơ mắt nàng c.h.ế.t ?”
Đôi mắt Hàn Xung lóe lên sát ý: “Nếu nàng phản bội Hoàng thượng, nàng c.h.ế.t cũng đáng tiếc!”
Tào Lượng rõ phận Hộ Long Vệ của Hàn Xung, liền hài lòng gật đầu:
“Hàn đại nhân, tiếp theo chúng hãy bàn bạc kỹ hơn về kế hoạch giữ mạng nhà họ Kỳ Lương Châu thành .”
Hàn Xung thấy rốt cuộc cũng lừa Tào Lượng, lấy lòng tin của lão, thầm thở phào nhẹ nhõm:
“Tào đại nhân, Hoàng thượng dặn dò thế nào?”
Tào Lượng hồi tưởng mật chỉ của Đức công công truyền tới:
“Nói ngắn gọn, thể để nhà họ Kỳ sống sót rời khỏi Lương Châu, nếu cái đầu cổ của ngài và đều khó giữ!”
Hiện giờ uy vọng của Kỳ gia ngày càng cao, chỉ Hoàng đế yên mà Đức công công cũng . Dù danh tiếng của đế vương tổn hại, chi bằng tới cùng để đạt mục đích. Nếu thật sự , cùng lắm là đổi khác lên Hoàng đế!
Hàn Xung hiểu rõ, Hoàng đế sẽ đưa quyết định tự đào mồ chôn như . Người Kỳ gia c.h.ế.t ở Lương Châu là Đức công công, còn gánh tội là Hoàng đế. Sau khi xong việc, nếu Hoàng đế dập tắt dư luận, Đức công công sẽ ép Hoàng đế hạ chiếu tội thoái vị. Đến lúc đó, bất kể hoàng t.ử nào lên ngôi cũng ảnh hưởng đến địa vị của tên hoạn quan !
Hàn Xung nén giận hỏi: “Tào đại nhân kế hoạch ?”
Tào Lượng đặt chén xuống, gật đầu:
“Có, nhưng thiện, ý kiến của Hàn đại nhân .”
“Tào đại nhân để suy nghĩ thêm, khi dùng bữa chúng sẽ bàn bạc cụ thể.”
“Được, Hàn đại nhân nghỉ ngơi .”