Ngay lúc chuông báo động trong lòng Diệp An Linh vang lên, nàng đầu với chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, thêu khăn tay kiếm tiền công nữa.”
Chưởng quỹ thấy nàng đổi ý, ngẩn một chút.
“Được thôi, Diệp đại tiểu thư quyết định là .”
Bà cũng thể khó khác.
Diệp An Linh còn tưởng Diệp Sơ Đường nghĩ thông suốt, nhận rõ phận đích nữ Thượng thư của .
Kết quả, câu tiếp theo của Diệp Sơ Đường khiến nàng thiếu chút nữa hộc một ngụm m.á.u già.
“Mẹ để cho của hồi môn giá trời, cho dù Thượng Thư phủ nghèo thì cũng đến lượt nghèo.”
Nghe lời , ít đều nhớ tới cảnh tượng huy hoàng khi Đường Uyển Ninh gả cho Diệp Tĩnh Xuyên.
“Nghe nhà giàu nhất Giang Nam là Đường gia vô cùng thương yêu con gái út, đem những thứ nhất trong nhà đều cho nàng của hồi môn.”
“128 lễ của hồi môn, chất đầy cả một con thuyền, là một nửa gia sản của Đường gia!”
“Diệp đại tiểu thư núi vàng núi bạc, đưa đến nông thôn ăn rau ăn cháo, nghĩ mà thấy xót xa.”
Chưởng quỹ tiệm thêu tuy thấy cảnh tượng mười dặm hồng trang náo nhiệt, nhưng bà ở trong cung thường nhắc tới.
Của hồi môn thể so với quốc khố, ai là hâm mộ.
Bà : “Diệp đại tiểu thư quả thực cần kiếm bạc, của hồi môn cô để , cho dù cô tiêu tiền như nước cả đời cũng dùng hết.”
“Nếu ai nhòm ngó của hồi môn đó thì đúng là như .”
Nói xong, nàng liền rời khỏi tiệm thêu.
Diệp An Linh thất hồn lạc phách theo .
Sự tự tin để nàng trở thành Thái t.ử phi, trở thành Hoàng hậu chính là của hồi môn giá trời mà Đường Uyển Ninh để .
Bây giờ chuyện của hồi môn Diệp Sơ Đường phanh phui , nàng còn thể như ý nguyện ?
Sau khi hai rời , trong tiệm thêu bàn tán sôi nổi.
Chillllllll girl !
“Diệp đại tiểu thư trông vẻ ngây ngô, nhưng thực dạng .”
“Không hổ là con gái nhà thương nhân, cho dù lớn lên ở chốn quê mùa, tâm cơ cũng sâu lường .”
“ , nàng rõ ràng đang ở thế yếu, nhẹ nhàng xoay chuyển tình thế.”
“Có của hồi môn của nàng để , e là bà mối sắp đạp nát ngưỡng cửa Thượng Thư phủ .”
“Thượng Thư phủ, trò để xem !”
*
Khi Diệp Sơ Đường và Diệp An Linh trở về Thượng Thư phủ.
Diệp Sơ Đường nhan sắc lấn át An Bình quận chúa.
Đức công công cưới Diệp An Linh.
Diệp Sơ Đường dựa việc thêu khăn tay để kiếm sống.
Diệp Tĩnh Xuyên nghèo đến mức chỉ còn năm ngàn lượng.
Diệp Đường thị để cho con gái duy nhất của hồi môn giá trời.
Năm tin tức động trời lan truyền khắp kinh thành.
Trong cung, Đức công công Diệp Tĩnh Xuyên hài lòng với hôn sự của và Diệp An Linh, dùng đích trưởng nữ xinh hơn để gả .
Hắn ham mê mỹ nhân, nếu Hoàng hậu nương nương mặt, căn bản thèm để mắt đến Diệp An Linh.
Nếu thể đổi một vợ hợp ý hơn để đối thực, tự nhiên là .
ghét tính kế, cũng cho Hoàng hậu nương nương một lời giải thích.
Cho nên, bất luận là Diệp An Linh Thái t.ử phi, là Diệp Sơ Đường sở hữu của hồi môn giá trời, đều !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-28.html.]
Còn khác bàn tán thế nào, cũng quan tâm.
“Tiệc về nhà của Thượng Thư phủ ba ngày , tạp gia chút mong đợi.”
Giọng vịt đực the thé mang theo ý , mà khiến rét mà run.
“Tiểu Trúc Tử, ngươi hỏi thăm một chút về Diệp gia đại tiểu thư, tạp gia bức họa của nàng.”
Hắn ngược xem, Diệp Sơ Đường thật sự thiên tư quốc sắc như lời đồn .
“Vâng, Đại giám.”
*
Lúc , tại Thượng Thư phủ.
Diệp Tĩnh Xuyên ở ghế chủ vị trong chính sảnh ngoại viện, Diệp Sơ Đường, tức đến nỗi gân xanh thái dương nổi lên.
Hắn đập một phát xuống bàn, “Nghiệt nữ, quỳ xuống!”
Diệp Sơ Đường quỳ, rõ còn cố hỏi: “Không Diệp đại nhân vì tức giận như ?”
“Ngươi gì, trong lòng tự ngươi rõ ?”
“Vậy xin hỏi Diệp đại nhân, câu nào là vô căn cứ?”
Diệp Tĩnh Xuyên tức đến nghẹn tim.
“Nghiệt nữ, ngươi mất hết mặt mũi của Thượng Thư phủ, còn dám gì sai!”
Diệp Sơ Đường châm chọc nhếch môi: “Diệp đại nhân, thử đặt cảnh của xem, thật sự sai ?”
Diệp Tĩnh Xuyên đương nhiên sẽ đồng cảm với Diệp Sơ Đường.
Hắn chỉ đau lòng cho đứa con gái bảo bối Diệp An Linh!
“An Linh vì ngươi mà thương nặng như , ngươi thế mà còn tạt nước bẩn lên nó, lương tâm ch.ó ăn ?”
Diệp Sơ Đường nhạo: “Nó bảo vệ , mà là bảo vệ khuôn mặt thể mê hoặc Đức công công của .”
Giờ phút , Đức công công chuyện Diệp Tĩnh Xuyên nàng gả !
Cũng tên hoạn quan gây khó dễ cho gã cha cặn bã ?
Thấy nàng còn dám nhắc đến Đức công công, Diệp Tĩnh Xuyên càng tức giận.
Hắn dậy, bước nhanh đến mặt Diệp Sơ Đường, giơ tay tát mặt nàng.
“Bốp!”
Diệp Sơ Đường một nữa đập tay với Diệp Tĩnh Xuyên.
Nàng dùng lực.
Chỉ một tiếng “rắc”, tay của Diệp Tĩnh Xuyên gãy.
“A!”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết thiếu chút nữa thổi bay nóc nhà.
Lòng bàn tay sưng đỏ lập tức biến thành màu tím đen ứ m.á.u.
Hắn thể tin nổi bàn tay gãy gục xuống, đau đến trợn trắng mắt.
Trần quản gia và hộ viện thấy tiếng hét t.h.ả.m của Diệp Tĩnh Xuyên, lập tức ùa chính sảnh.
Trong chính sảnh chỉ Diệp Tĩnh Xuyên và Diệp Sơ Đường.
Một ôm tay gãy la hét t.h.ả.m thiết, một lạnh nhạt xem kịch.
Trần quản gia Diệp Tĩnh Xuyên với cánh tay gãy, kinh hãi hỏi: “Lão gia, xảy chuyện gì?”
Nói xong, lập tức sai hộ viện mời phủ y đến.