Sau đó, nàng dùng bùn đất lấp đầy trống bên nhà kho. Cánh cửa thông từ nhà kho xuống mật thất vẫn đang mở, vì khoảnh khắc mật thất biến mất, những canh giữ lập tức phát hiện .
“Thống... Thống lĩnh, ‘Quỷ Đạo’ đến... đến !”
“Tư khố của Hoàng thượng biến mất !”
Nghe , Thống lĩnh thị vệ lập tức lao tới kiểm tra. Một đám cánh cửa vốn dẫn xuống hầm nay đất bịt kín, kinh hãi đến rớt cả cằm.
Thống lĩnh gầm lên: “Còn ngây đó gì, mau đào !”
Tư khố ngầm là biến mất bùn đất lấp kín, đào lên mới . Trong lúc đám cầm xẻng cuốc hì hục đào đất mà đào mãi thấu, Diệp Sơ Đường chuyển tư khố ngầm sang bên một cung điện khác cách đó vài dãy nhà.
Trong tư khố đầy rẫy cơ quan và chất độc, mỗi bước đều là bẫy. Nếu là thường lẻn trộm cống phẩm, chắc chắn thể mạng trở . đối với Diệp Sơ Đường dị năng, đây chuyện khó. Nàng điều khiển đất, đưa chín chiếc rương khỏi cửa tư khố, đó trả căn tư khố trống rỗng về vị trí cũ.
“Keng!”
Tiếng xẻng va vách sắt phát âm thanh kim loại ch.ói tai. Bùn đất cứng như sắt, đại nội thị vệ dùng nội lực đào hồi lâu cũng chỉ cạo một lớp bụi. Kết quả, cánh cửa biến mất đột nhiên hiện .
“Về... Tư khố !”
“Không cống phẩm bên trong còn ?”
“Giải độc , xuống xem xét.”
Hoàng đế lo lắng “Quỷ Đạo” sẽ ám hại nên ở tẩm cung mà túc trực tại điện Cần Chính. Hắn tin tư khố biến mất, ngay đó tin tư khố .
“Cống phẩm còn đó ? ‘Quỷ Đạo’ trúng bẫy ?”
Câu hỏi cũng là điều Kỳ Yến Chu đang lo lắng. Hắn để dấu vết mà chằm chằm đại nội thị vệ tới báo tin, chờ đợi câu trả lời.
Chillllllll girl !
“Bẩm Hoàng thượng, mật thất độc, đang giải, sẽ sớm tin tức ạ.”
Một nén nhang , tin tức truyền tới: Một phần cơ quan trong mật thất phá hủy, chín rương cống phẩm cánh mà bay. Tuy điều trong dự tính của Hoàng đế, nhưng vẫn khỏi thấy nghẹn họng. Kỳ Yến Chu thì thở phào nhẹ nhõm.
Lúc , Diệp Sơ Đường chuyển chín rương cống phẩm tới bên mặt đất nơi nàng đang tại sơn trang Mai Sơn. Trên rương cơ quan, bên ngoài rương và cống phẩm đều rắc độc d.ư.ợ.c. Diệp Sơ Đường thực sự còn sức để sạch rương và đồ bên trong, nàng kiệt sức tựa gốc cây, thở dốc dồn dập. Gương mặt tái nhợt trông như trải qua một trận bạo bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-188-va-mat-hoang-de-loa-phong-thanh-dai-chien-hoang-cung.html.]
Tống Cảnh Ninh đang ngủ bỗng cảm thấy n.g.ự.c thắt , khó chịu đến mức bật dậy. Hắn ôm n.g.ự.c lẩm bẩm: “Chẳng lẽ thực sự mắc căn bệnh nan y nào đó mà tra ?”
Cách đây lâu, cũng từng cảm giác . Lúc đó n.g.ự.c bí bách đau đớn, thể hít thở, cơ thể cũng cử động , đau đến mức ngất . Sau khi tỉnh , Tống Cảnh Ninh tưởng bệnh nặng nên lập tức tìm đại phu, nhưng kết quả là cơ thể bình thường. Hôm nay cảm giác cũng tương tự, tuy nhẹ hơn nhiều nhưng vẫn khiến khó chịu vô cùng.
Hắn nhớ tới Diệp Sơ Đường y thuật giỏi, định nhờ nàng xem giúp. Kết quả gõ cửa mãi thấy ai thưa. Người của sơn trang : “Tống công t.ử, cô nương ở căn phòng đang ở vườn đào ạ.”
Tống Cảnh Ninh đây thường xuyên tới Mai Sơn săn nên quen thuộc địa hình sơn trang. Hắn lập tức xuống lầu về phía vườn đào. Gọi là vườn đào nhưng thực chất chỉ sáu gốc cây đào. Tuy nhiên, cây nào cũng cành lá xum xuê, trông cũng khá giống một khu rừng nhỏ.
Tống Cảnh Ninh liếc mắt thấy Diệp Sơ Đường đang tựa gốc cây. Khi gần, thấy sắc mặt nàng tệ, bước chân vô thức nhanh hơn, vẻ mặt đầy lo lắng: “Diệp cô nương, cô nương ? Có chỗ nào khỏe ?”
Diệp Sơ Đường chỉ là quá mệt, nàng lắc đầu, yếu ớt : “Ta , nghỉ một lát là khỏe thôi.”
“Sắc mặt cô nương tệ quá, sơn trang đại phu, để gọi họ tới xem cho cô nương.”
“Thật sự cần , chính là đại phu mà, hiểu rõ tình trạng của .”
Tống Cảnh Ninh thấy nàng kiên trì nên khuyên nữa: “Vậy để gọi tới đỡ cô nương về phòng nghỉ ngơi.” Nam nữ thụ thụ bất , tiện tay đỡ.
Diệp Sơ Đường một nữa từ chối: “Thật sự cần, chỉ cần nghỉ ngơi thôi. Tống công t.ử tìm việc gì ?” Kế hoạch của nàng vẫn thành xong, tạm thời thể rời khỏi mặt đất .
Tống Cảnh Ninh thấy trạng thái của Diệp Sơ Đường , tự nhiên sẽ nhắc đến chuyện nhờ nàng xem bệnh: “Không gì, cô nương ở đây nên qua xem chút thôi.” Hắn nghĩ nam nữ ở riêng thế tiện ở lâu, liền chỉ tay về phía đình bát giác cách đó xa: “Diệp cô nương, đình một lát, việc gì cô nương cứ gọi .”
“Được.”
Sau khi Tống Cảnh Ninh rời , Diệp Sơ Đường nghỉ ngơi thêm một tuần , cuối cùng cũng hồi phục chút sức lực, sắc mặt khá hơn nhiều. Nàng kiểm tra điểm công đức, thấy hụt mất gần hai vạn điểm. Đau lòng mất một giây, nàng lấy một chiếc loa phóng thanh ghi âm sẵn từ lòng bàn tay đưa trong đất, dùng dị năng chuyển nó tới tẩm cung của Hoàng đế, giấu trong bụi cây rậm rạp.
Diệp Sơ Đường điều khiển bùn đất bật công tắc, vặn âm lượng lên mức lớn nhất. Một giọng nam thô lỗ vang lên:
“Lão hoàng đế ch.ó c.h.ế.t, chiêu trò gì cứ việc tung , tiểu gia đây sẵn sàng tiếp chiêu!”
“Lão hoàng đế ch.ó c.h.ế.t, chiêu trò gì cứ việc tung , tiểu gia đây sẵn sàng tiếp chiêu!”
Câu vang vọng khắp các cung điện trong hoàng cung. Nó cứ thế lặp lặp suốt một nén nhang.