Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 165: Lấy Lòng Cha Ruột

Cập nhật lúc: 2026-03-06 05:53:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đan Nhi nhún hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an lão gia."

Diệp Tĩnh Xuyên dạo vì chuyện cứu tế ở Giang Nam mà bận đến sứt đầu mẻ trán, đêm qua còn ngủ Hộ Bộ. Hôm nay khi bãi triều, bạc cứu tế do các quan viên quyên góp vận chuyển , ông mới rảnh rỗi về phủ nghỉ ngơi.

Thấy Tuấn nhi, Diệp Tĩnh Xuyên lập tức bước nhanh tới, bế thốc thằng bé lên. Ông dùng cái cằm lún phún râu cọ nhẹ khuôn mặt non nớt của Tuấn nhi, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ: "Nặng lên ít, khí sắc cũng hơn nhiều, Sơ nhi đúng là tâm chăm sóc con."

Đứa con trai mà ông đặt hết kỳ vọng cuối cùng cũng còn cái vẻ dặt dẹo, nửa sống nửa c.h.ế.t như nữa.

Chillllllll girl !

Tuấn nhi né tránh cái cằm đ.â.m của Diệp Tĩnh Xuyên, : "Cha, viện của trưởng tỷ trộm ."

Diệp Tĩnh Xuyên: "..."

Đêm qua "Quỷ Đạo" chẳng trộm nhà Trần đại nhân ? Sao còn ghé qua Ninh Sơ Viện nữa?

Ông bực bội hỏi Đan Nhi: "Lại giống , dọn sạch hết ?"

"Hồi lão gia, khá hơn một chút, chỉ lấy những thứ nhỏ gọn và đáng giá, còn giường tủ và những đồ lớn thì vẫn còn ạ."

Diệp Tĩnh Xuyên mà nghẹn họng: "Hắn cũng thật chọn đồ mà trộm!"

Ông chẳng buồn báo quan nữa, dù cũng chẳng tìm . "May mà đó giao của hồi môn của Uyển Ninh cho Sơ nhi, nếu thì tổn thất t.h.ả.m trọng ."

nghĩ đến tám rương của hồi môn của Khổng Như trộm, ông vẫn thấy xót xa vô cùng.

Đan Nhi vẻ mặt may mắn của Diệp Tĩnh Xuyên, bồi thêm một câu: "Lão gia, tiểu thư ngoài, mà giờ chẳng còn món trang sức nào hồn, e là sẽ chê ."

Lời nhắc nhở Diệp Tĩnh Xuyên. Diệp Sơ Đường dạo đến Thần Vương phủ, ăn mặc trang điểm xinh một chút mới mong câu trái tim của Kỳ Yến Chu.

Trong lòng thầm mắng một câu "đồ lỗ vốn", ông : "Ngươi về , lát nữa sẽ sai mang hai bộ trang sức qua cho nó."

Nói xong, ông bế Tuấn nhi về viện của : "Tuấn nhi, giờ sức khỏe con khá hơn, cha định mời một vị về dạy con sách chữ."

Tuấn nhi lạ Ninh Sơ Viện chút nào: "Cha, giỏi đến mấy cũng bằng trưởng tỷ ạ."

Diệp Tĩnh Xuyên tuy công nhận tài văn chương của Diệp Sơ Đường, nhưng nhiệm vụ chính của nàng lúc là gả Thần Vương phủ. "Con còn nhỏ, để Sơ nhi dạy con thì đúng là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà."

Tuấn nhi cãi , chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu: "Cha đúng ạ, nhi t.ử lời cha."

Diệp Tĩnh Xuyên thực sự quá buồn ngủ, ngáp một cái gọi Trần quản gia tới: "Đưa tiểu thiếu gia về Ninh Sơ Viện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-165-lay-long-cha-ruot.html.]

Tuấn nhi tuột xuống khỏi Diệp Tĩnh Xuyên, : "Cha, ngày mai là sinh nhật nhi t.ử ."

Trước đây mỗi khi Tuấn nhi đón sinh nhật, đều là Khổng Như nhắc nhở Diệp Tĩnh Xuyên mua quà và bồi thằng bé ăn cơm. Năm nay ai nhắc, ông quên bẵng mất. May mà Tuấn nhi tự , nếu ngày mai con trai thất vọng.

Ông xoa đầu Tuấn nhi, bảo: "Cha nhớ mà, ngày mai sẽ bảo nhà bếp thật nhiều món ngon cho con."

"Cha, cần ạ, ngày mai trưởng tỷ sẽ đưa nhi t.ử chơi, nhưng mà viện của tỷ trộm xong..."

Tuấn nhi quá rõ ràng, nhưng Diệp Tĩnh Xuyên hiểu ngay lập tức. Ông phòng lấy một xấp ngân phiếu và hai hộp trang sức. Ngân phiếu đưa cho Tuấn nhi: "Cầm lấy đưa cho trưởng tỷ con, ngày mai thấy món gì ngon thì bảo tỷ mua cho."

Tuấn nhi nhận lấy ngân phiếu, đôi mắt đen láy cong thành hình trăng khuyết: "Cảm ơn cha ạ."

Hộp trang sức thì đưa cho Trần quản gia: "Mang qua cho Sơ nhi, bảo nó ngoài thì trang điểm cho , lúc dùng thì cất cho kỹ, đừng để trộm nữa."

Mấy món trang sức giá trị nhỏ, vốn là Diệp Tĩnh Xuyên gom góp để của hồi môn thêm cho Diệp An Linh. Giờ đưa cho Diệp Sơ Đường, ông tìm bộ khác bù , lòng đau như cắt.

"Rõ, thưa lão gia."

Trần quản gia nhận lấy hộp trang sức, dẫn Tuấn nhi về Ninh Sơ Viện. Vừa khỏi viện của Diệp Tĩnh Xuyên, Tuấn nhi với Trần quản gia: "Ta ghé qua Lưu Li Viện lấy ít đồ."

"Vâng, tiểu thiếu gia."

Đến cửa Lưu Li Viện, Tuấn nhi ngăn Trần quản gia : "Ông ngoài chờ , lấy đồ ngay."

Nói xong, thằng bé chạy thẳng phòng . Căn phòng rộng lớn nhưng ngột ngạt và nóng bức, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c. Thằng bé lục trong tủ quần áo một miếng vải, gói tất cả tiền bạc và những món đồ quý giá tích cóp bao năm qua trong. Gói đồ nặng, Tuấn nhi suýt chút nữa thì xách nổi.

Đang lúc thằng bé hổn hển cõng cái bọc từ phòng phụ thì vặn Khổng Như tiều tụy trông thấy. Khổng Như ban ngày thì bình thường, nhưng ban đêm đau đớn đến sống bằng c.h.ế.t. Bà cảm thấy mỗi đêm đều dạo chơi cửa t.ử, chỉ sợ một ngày nào đó tỉnh nữa. Giờ đây bà gầy rộc chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt nhăn nheo như một bà lão sắp đất xa trời.

Thấy Tuấn nhi cõng cái bọc nặng trịch, bà quát hỏi: "Trong bọc đó là cái gì?"

Tuấn nhi Khổng Như hành hạ suốt năm năm, đối với bà một nỗi sợ hãi bản năng: "Không... gì ạ."

Thằng bé lùi vài bước, định chạy. cái bọc quá nặng, chạy mấy bước Khổng Như túm lấy vai, giật phắt cái bọc .

Lần đầu tiên Tuấn nhi nổi giận với Khổng Như: "Trả cho con!"

Khổng Như đẩy ngã Tuấn nhi xuống đất, mở bọc xem. Khi thấy bên trong là tiền bạc và đồ quý giá, bà tức điên , giáng một cái tát nảy lửa mặt Tuấn nhi: "Đồ ăn cây táo rào cây sung, bao năm qua uổng công thương yêu ngươi!"

 

 

Loading...