Đời Này Dài Lâu - Chương 5.
Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:50:45
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Người con gái cứu là phàm.
Hầu như ngay khi tỉnh lâu, Tống Tri Thời nhận điều đó. Chẳng thầy t.h.u.ố.c nào đem đủ loại thảo mộc trộn bừa vo thành nắm, nhét thẳng miệng bệnh cả. Cái vị đó là sự pha trộn giữa đủ thứ cảm giác kỳ dị của cỏ cây và mùi tanh nồng của đất cát, đúng là khó tả bằng lời.
Cô nương dường như khái niệm về việc nhóm lửa, đồ ăn mang đến hầu hết là hoa quả hái trong rừng.
Qua khung cửa sổ, thỉnh thoảng Tống Tri Thời thấy bóng dáng nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa núi rừng, vạt áo đỏ thướt tha giữa lùm cây, lúc biến mất một cách quái dị.
Núi sâu rừng thẳm, dinh cơ cổ kính, thiếu nữ kiều diễm, công t.ử gặp nạn. là hội tụ đầy đủ yếu tố của một câu chuyện chí quái kỳ ảo.
Thân đang ở mái hiên nhà khác, Tống Tri Thời buộc lòng tảng lờ sự bất thường của nàng. Đôi khi còn gồng giúp nàng che giấu, chỉ lo vị tinh quái đột ngột lột bỏ lớp da mà nhe nanh múa vuốt với .
Thế nhưng ở lâu mới , lẽ vì sống quá lâu trong núi sâu, vị tinh quái đơn thuần và dễ hiểu hơn bất cứ ai từng gặp. Nói một cách dân dã thì, nàng vẻ thông minh cho lắm.
Nàng ngô nghê đến mức chẳng hề nhận lời và hành động của quái đản, khác thường . Đồ quý giá thì tiện tay bày bừa, chẳng chút tâm cơ phòng .
Tống Tri Thời lọt mắt xanh của nàng ở điểm nào. Dẫu chỉ là bèo nước gặp , nàng đối đãi với đến mức phi lý. Nàng hầu như đáp ứng yêu cầu, thậm chí khi nhắc khéo, nàng còn nhăn mặt nhóm lửa để sắc t.h.u.ố.c cho . Có vẻ nàng thích lửa, hễ lửa cháy lên là nàng trốn thật xa.
Nhờ phúc của nàng, khi cố nuốt vài bát thứ nước đen kịt chẳng rõ nguồn gốc, Tống Tri Thời đành im lặng bày tỏ rằng cô nương cần nhọc lòng nữa . Ăn thảo mộc sống chẳng cũng ? Sao thể điều như thế chứ? :)
Tống Tri Thời nhận cô nương cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng còn dõng dạc lý sự: “Thuốc quan trọng ở cách sắc, tác dụng là .”
Nghe cũng lý đấy chứ.
Cách dùng t.h.u.ố.c của nàng chẳng y lý nào cả, Tống Tri Thời tận mắt thấy nàng cứ bốc bừa một nắm, mỗi mỗi khác, vò sơ qua là xong. Thế mà những vết thương đám t.h.u.ố.c hỗn độn chữa khỏi .
Chàng ngày một khỏe , nàng còn vui hơn cả .
Trong thời gian chung sống, Tống Tri Thời dựa tình hình thực tế xác định chính xác vị trí của : một món đồ chơi ngoan ngoãn, mắt chủ nhân.
Ban đầu, đóng vai , nỗ lực lấy lòng nàng để bảo mạng sống, cẩn thận quan sát từng phản ứng của nàng. Thế nhưng dần dần, nàng nở nụ , cũng kìm mà khẽ mỉm theo.
Trước , Tống Tri Thời cũng giống như bao trai tài hoa xuất chúng khác, coi khinh chuyện trăng hoa, chỉ quan tâm đến những bài văn chương gấm vóc ngòi b.út và chí hướng cao xa trong lòng. Chuyện thề non hẹn biển giai nhân mài mực đối với chẳng sướng bằng việc cùng tri kỷ dạo bước ngâm thơ.
Chẳng mỹ nhân mỉm ném hoa về phía , nhưng chỉ nhíu mày tránh né, còn dứt khoát chỉ tham gia những buổi hội họp giới văn sĩ. Thỉnh thoảng yến tiệc trong cung, cũng chỉ mải mê trò chuyện với đồng liêu, chẳng đoái hoài gì đến việc giai nhân hiện diện .
Mẹ mà chỉ lắc đầu ngao ngán. Một vị đại công t.ử tiền đồ xán lạn như thế, mà vì cái tính khô khan, đến tuổi trưởng thành vẫn định hôn sự nào.
Đây là đầu tiên Tống Tri Thời gần gũi với một nữ t.ử đang độ xuân thì. Chàng phần luống cuống tay chân, gì đến chuyện lấy lòng nàng.
Đợi khi khỏe hơn chút, thử gảy đàn cho nàng , kết quả là thấy hiệu quả chẳng khác gì "đàn gảy tai trâu". Dù là khúc Cao Sơn Lưu Thủy Ngư Tiều Vấn Đáp, thì cũng chỉ tác dụng giúp nàng dễ ngủ hơn chút đỉnh mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doi-nay-dai-lau/chuong-5.html.]
Những món "quân t.ử lục nghệ" kinh điển sách vở mà Tống Tri Thời tinh thông , đến căn nhà cổ đều trở nên vô dụng. Một trưởng t.ử nhà họ Tống lừng lẫy kinh thành, một tân quý vua tin dùng, một bài hịch chấn động giới văn chương... những danh phận đó ở đây chẳng sánh bằng con cào cào cỏ tiện tay thắt để vui lòng nàng nấm.
Chàng giống như một gã ngư phủ lạc bước chốn Đào Nguyên, rời xa hư danh và nhiễu nhương của thế tục. Ở nơi , chẳng cần nghĩ ngợi gì, chỉ việc yên tâm dưỡng thương, ngắm hoa nở hoa tàn hiên, mây cuộn mây tan bầu trời, thứ đều chậm rãi và nhàn nhã.
Ồ, mà cũng chẳng ngày nào cũng thong thả trôi qua mà học gì. Tống Tri Thời học cách nấu những món ăn hợp khẩu vị của nàng, học cách phối hợp nhịp nhàng với thói quen sinh hoạt của nàng: khi nàng bắt đầu buồn ngủ thì điệu nhạc chậm , khi nàng thức dậy thì luôn sẵn sàng đáp tiếng gọi của nàng...
Mỗi sáng sớm khi thức dậy, Tống Tri Thời đều tự nhủ: "C.h.ế.t tiệt, thể cứ thế mãi ."
khi vị tinh quái giỏi mê hoặc lòng mỉm với , bắt đầu tự trấn an : "Chẳng qua chỉ đang lấy lòng nàng để bảo tính mạng mà thôi."
Thế ngoan ngoãn đáp ứng đủ loại yêu cầu kỳ quặc của nàng.
Tống Tri Thời cảm nhận những tình cảm đang lớn dần trong lòng. Về mặt cảm xúc, dần chìm đắm cách nào tự chủ, luôn đối với nàng. Mỗi khi nàng chạm , cảm giác tê rần nơi vết thương đang lành dường như lan tỏa khắp cơ thể.
lý trí ngừng cảnh báo : đây là một đóa hoa soi bóng nước sẽ chẳng bao giờ kết quả, đường mà đầu ngay thôi.
Chàng vốn mang trong hoài bão lớn, chẳng thể nào cam chịu kiếp chim l.ồ.ng của một nàng nấm tinh mãi .
Một mặt thì kìm lòng, mặt cứ thế chìm đắm.
Tiếng chim hót buổi sớm mai nơi rừng thẳm là tiếng chuông mê hồn, là tiếng chuông cảnh tỉnh. Chàng cố giữ vẻ lạnh nhạt, gọi nàng là "cô nương", đem hết thảy tâm tư thiếu niên giấu nhẹm lòng.
Đến khi vết thương định, thể gượng , Tống Tri Thời mới hạ quyết tâm ép mở lời từ biệt. Giây phút câu , chính cũng chẳng phân định nổi lòng đang mong cầu điều gì.
Mong nàng buông tay để trở về với nhân gian, nhưng cũng mong nàng sẽ lên tiếng luyến lưu, giữ ở .
Nàng chút vui thật, nhưng cuối cùng vẫn quyết định tiễn .
Tống Tri Thời nghĩ, đây quả là một vị tinh quái lương thiện và đáng yêu, cứu một mạng mà chẳng cầu đền đáp gì. Nghĩ đoạn thấy xót xa, những rung động và tơ tưởng suốt thời gian qua hóa cũng chỉ là đơn phương tình nguyện. Những nhịp đập thổn thức một thốt nên lời , lẽ chỉ khung cửa sổ và gió núi mới thấu tỏ.
A Như tiễn đến tận chân núi, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt.
Tống Tri Thời rõ, chia ly chính là vĩnh biệt.
Có lẽ nàng chỉ còn là một tiếng thở dài khi bạc đầu; hoặc giả, ngày nào đó cáo lão hồi hương, đặt b.út tập văn tuyển, trong đó sẽ thêm một câu chuyện chí quái đặc biệt.
Nhân vật chính là một nàng tinh quái áo đỏ lương thiện, đáng yêu. Nàng dung mạo diễm lệ, làn da trắng ngần như tuyết, tựa như nàng Sơn Quỷ trong thơ Khuất Nguyên. Còn , chỉ là kẻ lữ hành nàng tiện tay cứu giúp, đ.á.n.h rơi cả nhịp đập đầu đời nơi khe suối .
Liệu hậu thế khi bài văn , ai tìm nàng như Lưu T.ử Kế tìm đào nguyên năm xưa ?
Tống Tri Thời nghĩ, bất chợt đầu .
Như ma xui quỷ khiến, cất tiếng hỏi: "A Như, chúng còn thể gặp ?"
Thôi, cứ coi như là "hẹn ngày tái ngộ" .