Đời Này Dài Lâu - Chương 13 (Hết).

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:00:17
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

22: 【Kết cục: Đời dài lâu】

Cuộc sống khi thành , ngoại trừ ban đêm thì thứ vẫn chẳng khác gì .

Những lúc Tống Tri Thời vắng nhà, A Như nếu ngủ thì cũng tìm đám hầu trò chuyện giải khuây. Người hầu trong phủ họ Tống đổi thường xuyên, về , cả phủ rộng lớn chỉ còn đúng hai là Tống Tri Thời và A Như.

Họ giống như hai nhành dây leo, quấn c.h.ặ.t lấy mà sinh trưởng, cứ như thể về gian sân nhỏ giữa núi rừng năm .

Hồ Mặc thỉnh thoảng ghé chơi. Hắn từng ám chỉ với A Như rằng sự mật thật bình thường, nó giống như việc bẻ gãy xương cốt nhào nặn để hòa quyện cơ thể , khiến ngoài cũng thấy nghẹt thở.

A Như chẳng mảy may để tâm. Nàng vốn là một cây nấm chẳng màng đến đại đa sự đời, nếu Tống Tri Thời cứ cố chấp kéo ghì lấy nàng, thì ở Tống phủ ở trong núi sâu đối với nàng nào gì khác biệt.

Một năm nọ, khi kết quả khoa cử công bố, Tống Tri Thời cuối cùng cũng dứt khỏi mớ công việc bận rộn để đưa A Như ngoài dạo chơi.

Dưới lầu , đoàn sĩ t.ử đỗ đạt ngang qua với dáng vẻ hân hoan rạng rỡ. A Như thấy lạ lẫm nên nhịn thêm vài .

Tống Tri Thời lập tức ghen tuông: "Ta cũng từng lúc như thế, chỉ là nàng thấy mà thôi."

Cưỡi ngựa thong dong gió xuân, một ngày ngắm hết hoa trường an, thiếu niên đắc chí, khí thế bao nhiêu.

A Như trêu chọc : "Tống Tri Thời, chỉ một chút thôi mà, thật nhỏ mọn, chuyện cũng so đo."

Tống Tri Thời im lặng, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng mà mân mê, hồi lâu mới u uất thốt lên: "Nàng thấy ai trẻ trung tuấn tú hơn là chê bai đấy."

A Như ngẩn . Nàng chăm chú kỹ , nhận nơi khóe mắt hằn lên những nếp nhăn li ti.

Năm Tống Tri Thời bốn mươi tuổi, kinh thành xảy nhiều đại sự.

Gia quyến cựu Thủ phụ tịch thu tài sản, quyền hoạn Uông công công c.h.é.m đầu thị chúng. Thủ cấp của cả hai đặt mộ của Tống Tế t.ửu để tế lễ.

Tiếp đó, đương kim Thánh thượng Tân hoàng giam lỏng, buộc nhường ngôi. Người công phò tá lớn nhất chính là con trai của Tống Tế t.ửu — Thủ phụ đương triều Tống Tri Thời.

Thiên hạ xôn xao.

Bên ngoài Tống phủ, đám thư sinh đang phẫn nộ mắng nhiếc Tống Tri Thời là kẻ bất trung, bất hiếu, bất nghĩa.

Trong đó kẻ mắng to nhất, giọng lanh lảnh: "Hay cho một Tống Tế t.ửu thanh liêm chính trực, mà sinh đứa con chỉ đ.â.m đầu quyền thế. Người bảo cha nào con nấy, xem kẻ cha cũng chỉ là giả vờ giả vịt để mưu cầu hư danh. Một kẻ ham danh, một kẻ hám lợi, đúng là cùng một giuộc cả!"

Có kẻ phụ họa theo: "Nói chí , còn bảo cái c.h.ế.t của Tống Tế t.ửu ẩn tình khác. Theo thấy, dù Bệ hạ ban c.h.ế.t thì cũng là đáng đời. Từ xưa đến nay, Quân bảo Thần t.ử thì Thần t.ử, sấm sét sương móc đều là ơn vua cả."

A Như thu hồi sợi tơ nấm, tiếp nữa.

Ngày hôm đó, bên ngoài Tống phủ m.á.u chảy thành sông.

Tống Tri Thời vờ như thấy những tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngoài sân: "Khi tin cha qua đời truyền tới, bách tính kinh thành tự phát đưa tang, tiếng than vang động khắp phố phường." Hắn rót một chén rượu nhạt xuống viện Cầu Tri — nơi ở cũ của cha : "Mà giờ đây, đám thư sinh văn nhân chỉ mong chờ từ cha , từ , để mưu cầu cái danh nghĩa trung nghĩa cho riêng ."

A Như luôn ở bên cạnh .

Tống Tri Thời : "A Như, nàng đừng sợ . Đi đến bước đường ngày hôm nay, quả thực kẻ thiện lương gì." Hắn tự giễu: "Kẻ thiện lương cũng chẳng thể vị trí của ."

"A Như, nếu thể, thật hy vọng mãi mãi là trai năm lúc mới gặp, cái dáng vẻ khiến nàng động lòng mà hết lòng chăm sóc."

A Như ôm lấy : "Không cả."

Ngày hôm đó uống nhiều rượu. Sau khi A Như vỗ về, bắt đầu lảm nhảm, như trút hết nỗi đau đớn và bất mãn của nửa đời qua.

Bởi vì xót thương, nên cần một nhẫn nhịn nữa, cần kìm nén những uất ức và khổ sở của .

Hắn kể về những trong họ Tống dần rời xa , kể về những vị sư trưởng đầy thất vọng về , kể về những bạn phẫn nộ tuyệt giao. Họ trách móc : Tống Tri Thời, ngươi biến thành nông nỗi ?

Tống Tri Thời ngơ ngác hỏi: "A Như, cha thấy thất vọng về ?"

A Như , đến lúc nàng "hàn gắn" con Tống Tri Thời .

Trong luật lệ của nhân tộc, Tống Tri Thời là một hình mẫu đáng ca tụng. Nhân thế quá phức tạp, đôi khi A Như thấy hành sự theo một nguyên tắc nào đó là đúng, nhưng thực tế tạt cho nàng một gáo nước lạnh.

Tống Tri Thời đến ngày hôm nay, nắm giữ quyền cao, báo đại thù. Dù thừa nhận , thì con đường thăng tiến vốn dĩ đầy rẫy m.á.u và xương trắng. Đấu tranh quyền lực, kẻ thua cuộc thường kéo theo cả tộc liên lụy. Việc đổi ngôi báu càng khiến vô bỏ mạng.

A Như ý định tranh luận xem Tống Tri Thời đúng sai, điều đó với nàng chẳng hề quan trọng.

A Như bảo Tống Tri Thời rằng, trong luật lệ của núi rừng, mỗi nhành cây ngọn cỏ để giành lấy ánh nắng và giọt sương, mỗi loài vật để giành lấy thức ăn quyền duy trì nòi giống, đều cạnh tranh đến c.h.ế.t mới thôi.

Cá lớn nuốt cá bé, núi rừng vốn là chốn thanh tịnh ẩn dật như nhân tộc vẫn hằng tưởng tượng.

"Tống Tri Thời, ngay từ đầu thích vốn vì cái gọi là phong độ quân t.ử vẻ tì vết theo tiêu chuẩn của con ." A Như mỉm xoa nhẹ gò má , trán tựa trán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doi-nay-dai-lau/chuong-13-het.html.]

"Ta thích chỉ vì là Tống Tri Thời, bao gồm cả những mặt của ."

"Trước đây hỏi , dáng vẻ như ngày xưa. Tống Tri Thời , chẳng sinh linh nào là đổi cả. Ta chỉ mong về trạng thái lúc đau khổ đến thế thôi."

Nàng hôn nhẹ lên ch.óp mũi : "Đừng giày vò linh hồn nữa, nó đáng thương lắm , ngày nào cũng gào thét: 'Đau quá, A Như cứu với!'"

Nàng cường điệu bắt chước theo. Tống Tri Thời nhịn mà bật .

"Kết thúc , Tống Tri Thời. Cứ những gì . Chàng mà, với , ngoại trừ thì chuyện khác đều chẳng quan trọng."

Ngày hôm đó, nàng nấm nhỏ hàn gắn những mảnh vỡ trong tâm hồn . Trong mắt nàng, năm tháng chỉ khiến trở nên rực rỡ hơn mà thôi.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Tống Tri Thời càng lúc càng ỷ A Như, còn học cách chăm sóc bản . Còn A Như thì học cách mô phỏng theo vẻ ngoài của để tạo những nếp nhăn và mái tóc bạc hóa mỹ của .

Tống Tri Thời đôi khi kiểm soát cảm xúc và sự thiếu hụt cảm giác an , cứ quấn lấy A Như mà hỏi xem bây giờ?

"Rồi sẽ ngày c.h.ế.t ." Hắn thê lương nắm lấy tay A Như: "Nàng phép quên ."

A Như khẽ đáp: "Được."

Qua một thời gian, chính hối hận, bèn sửa lời: "Hay là cứ quên , nhưng hãy để muộn một chút."

A Như dở dở , nàng đặt một nụ hôn lên môi như thuở còn trẻ, khẽ vuốt ve gương mặt : "Ta sẽ quên , Tống Tri Thời."

Tống Tri Thời thỉnh thoảng hỏi nàng: "A Như, con kiếp ?"

A Như bảo .

Tống Tri Thời khẽ : "Vậy nàng đừng tìm . Kiếp đó còn là nữa, thể để hưởng lợi như thế." Hắn phẫn nộ lo âu: "Ta ít chuyện chí quái , A Như , nàng đừng nhẹ tin khác như từng tin ."

Nếu kiếp của là một tên súc sinh hại A Như thì tính ? Hay nếu kiếp là một , liệu đó chải tóc cho nàng, nắm tay nàng khắp phố phường ngõ hẻm, kỳ công nấu đủ món ngon nhân gian cho nàng như ?

Đây là A Như của cơ mà.

Đến lúc lâm chung, Tống Tri Thời càng thêm lo âu, dặn dò A Như: "Từ xưa đến nay, quyền thần khi c.h.ế.t đều chẳng kết cục gì. Ta chỉ còn nàng, nàng nhất định bảo vệ bản thật , bằng suối vàng cũng chẳng thể nhắm mắt."

"Tài sản tên đều thu xếp thỏa, những thứ trong dinh cơ cũng để cho nàng cả, A Như cần cứ tự nhiên mà dùng."

Giọng của yếu dần, nước mắt thấm đẫm vành mắt: "Những năm qua, luôn hối hận vì kéo nàng chốn hồng trần . Đáng lẽ nàng thể mãi mãi vui vẻ một tiểu yêu quái trong núi sâu. A Như , vốn là một kẻ ích kỷ và xa như , nàng, chẳng thể sống nổi từ lâu ."

"Xin nàng, A Như... và cũng cảm ơn nàng."

A Như đáp: "Không cả."

Tống Tri Thời cố gắng nở một nụ gượng gạo, nghĩ, con khi c.h.ế.t vẫn nên lời lương thiện, dù cho trái với lòng . Hắn : "Quên , A Như. Hãy tiếp tục sống thật vui vẻ."

Vế là lời thật lòng.

A Như thấy linh khí trong mắt dần tan biến, tựa như khung cảnh đầu gặp gỡ, tàn lực kiệt mắt nàng.

A Như ôm lấy , hóa thành dáng vẻ năm , da trắng như tuyết, váy đỏ rực rỡ. Tống Tri Thời nàng đầy tham luyến, nhưng còn gì nữa.

A Như bế về căn nhà trong núi sâu. Theo từng bước chân của nàng, cánh cổng lớn khép , cỏ cây khô héo, vàng bạc châu báu đều hóa thành tro bụi.

sợi tơ nấm từ nàng mọc , quấn quýt lấy nàng và Tống Tri Thời.

Đồng t.ử Tống Tri Thời run rẩy vì kinh ngạc.

A Như : "Tống Tri Thời, dối tệ thật đấy." Nàng nũng nịu nhăn mũi: "Nếu mà quên , chắc chắn sẽ mò giấc mơ của nhè cho xem."

"Ta nghĩ kỹ , nếu thì cũng chán lắm. Ta quyết định đại phát từ bi ngủ cùng ! Tống Tri Thời, cho phép phản đối đấy."

A Như từ lâu thấu sự tăm tối và cố chấp của . Tình yêu cần luôn dạt dào dứt, vĩnh viễn thỏa mãn.

cả. Nàng một Tống Tri Thời trọn vẹn, và cũng nguyện ý đền đáp cho một bản vẹn nguyên.

Tống Tri Thời lệ tuôn đầy mặt.

Trong thế giới của nàng nấm nhỏ, vốn dĩ chỉ ánh nắng, nước và đất đai. Bỗng một ngày một vị công t.ử xông , vẻ ngoài của chẳng hề hợp với thẩm mỹ của nấm chút nào, mũ nấm xinh , cũng chẳng cái cuống thẳng tắp. Thế nhưng chăm sóc nấm nhất đời . Hắn dùng tình yêu cực đoan và nồng đậm để nuôi nhốt một bông nấm, đồng thời cũng nàng hư hỏng mất .

Nấm rời xa nữa. Có lẽ sẽ đối với nàng như , nuông chiều nàng, nũng với nàng, đòi hỏi ở nàng thật nhiều tình yêu. đó đều là Tống Tri Thời.

A Như tựa trán trán Tống Tri Thời, dịu dàng : "Chúc ngủ ngon, Tống Tri Thời."

Họ cùng chìm giấc ngủ sâu. Điểm bắt đầu và kết thúc của giấc mơ đều là một trận mưa lớn, mây mù giăng lối nơi núi rừng, nàng nấm nhỏ áo đỏ nhặt con mồi đầu tiên, cũng là duy nhất trong đời .

Nếu đời như loài phù du, sớm nở tối tàn, nhưng bầu bạn, thì đó chính là một kiếp viên mãn nhất.

Loading...