Đổi Hôn Gả Cho Thủ Trưởng, Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Thắng Đậm - Chương 236: Cuối cùng cũng gặp mặt, anh nhất định phải tỉnh lại

Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:34:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai thành một hàng kề vai cúi chào Thẩm Diệp Nịnh.

 

Đã em cùng sinh t.ử.

 

Mạng lớn, tiếp tục em!

 

Nếu , hẹn gặp ở nghĩa trang liệt sĩ!

 

Bọn họ bảo vệ đoàn trưởng, em sống dở c.h.ế.t dở giường bệnh hận thể chịu .

 

Thẩm Diệp Nịnh đỡ bọn họ lên: “Đứng lên , trách các , đưa xem .”

 

“Hai vị nhà của đồng chí Trương Nhị Cẩu đoàn một, gặp bọn họ tàu hỏa, tiện đường cùng tới đây, giúp đỡ tiếp đón một chút.”

 

Triệu Vĩnh Thành , hình cao lớn chợt run lên, về phía Trương, khom lưng nắm c.h.ặ.t lấy tay bà: “Bác gái, cháu xin , Nhị Cẩu ... Cháu đưa thăm .”

 

Vốn dĩ đáng c.h.ế.t là , Nhị Cẩu là c.h.ế.t , nhất định chăm sóc cho nhà của .

 

Mẹ Trương cũng nắm c.h.ặ.t lấy tay , kích động hỏi: “Liên trưởng, liên trưởng, con trai mất mặt chứ?”

 

Đứa trẻ đó lúc đời, thầy bói phận long đong, bảo đặt cho cái tên hèn mọn cho dễ nuôi, xếp thứ hai trong nhà nên gọi là Nhị Cẩu.

 

“Không mất mặt, hùng, một một dẫn dụ sự chú ý của kẻ địch, để liên đội cơ hội thở dốc phản kích kẻ địch, thuận lợi chiếm trận địa, trong đoàn ghi công hạng hai cho , hùng...”

 

Lúc đó Trương Nhị Cẩu nhận thư nhà, tin tức vợ sinh một đứa con trai, vui vẻ với các đồng chí trong liên đội là đợi chiến tranh kết thúc sẽ về bế con.

 

Đáng tiếc đứa trẻ nhỏ như mất bố.

 

Bản cũng từng bế con gái của .

 

Mẹ Trương gật đầu: “Vậy yên tâm ...”

 

...

 

Chu Hoài Cẩn dẫn cô đến ngoài phòng bệnh.

 

Ánh mắt Thẩm Diệp Nịnh khóa c.h.ặ.t bóng dáng giường bệnh.

 

Sắc mặt tái nhợt như giấy, khóe môi bong tróc da c.h.ế.t, trán quấn băng gạc dày cộm, mặt còn vết xước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doi-hon-ga-cho-thu-truong-my-nhan-tuyet-sac-thang-dam/chuong-236-cuoi-cung-cung-gap-mat-anh-nhat-dinh-phai-tinh-lai.html.]

 

Vết thương cơ thể càng khiến giật kinh hãi, cánh tay và chân lộ bên ngoài đều quấn băng gạc, những chỗ khác cũng lộ những đốm đỏ và tím, là dấu vết do sức ép của vụ nổ để , một chỗ nào lành lặn.

 

Trên cắm vô ống dẫn, kết nối với thiết , còn đeo mặt nạ dưỡng khí.

 

Hốc mắt Thẩm Diệp Nịnh ửng đỏ, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt lặng lẽ rơi xuống, chân phảng phất như nặng ngàn cân, chậm rãi nhích từng bước về phía mép giường bệnh.

 

“A Kiêu, em đến , để em đợi về, nhưng em đợi , nên em chạy tới tìm .”

 

Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Lục Chính Kiêu, đôi bàn tay đó từng ấm áp và mạnh mẽ như , nay lạnh lẽo và vô lực.

 

Tay chân đều còn, thật .

 

Trước một đồng chí chiến trường nổ đứt tay hoặc đứt chân.

 

Loại đau đớn đó, cho dù là chiến sĩ cứng rắn như sắt thép cũng chịu đựng nổi mà gào thét mặt đất, đau đến sống bằng c.h.ế.t.

 

Cô thấy may mắn vì Lục Chính Kiêu chịu loại tội đó.

 

Thiết y tế phát tiếng bíp bíp đều đặn, đan xen với tiếng gió thỉnh thoảng truyền đến từ ngoài cửa sổ.

 

Giọng Thẩm Diệp Nịnh khẽ run rẩy: “A Kiêu, chúng con , sinh , là một cặp bé trai sinh đôi, hai tháng tuổi, đều đặt tên, em đợi về mới đặt, tên ở nhà của lớn là Bình Bình, em nhỏ là An An, từ lúc sinh chúng từng gặp bố, em hứa với chúng là bố sẽ về thăm chúng, còn mang theo huân chương quân công về nữa, cho nên nhất định khỏe , chúng cùng về thăm con. Em sợ các con là kẻ dối... Như em sẽ đau lòng, yêu em như , nhất định sẽ xót xa nỡ đúng ?

 

Một năm xa cách , lúc nào em nhớ , lúc sinh con, em còn sức để sinh đứa thứ hai, em tưởng sắp c.h.ế.t , bảo bác sĩ m.ổ b.ụ.n.g, giữ lấy đứa bé, nhưng cứ nghĩ đến , em c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhất định bình an sinh con , em sống để gặp , thể bỏ rơi em, cho nên, nhất định tỉnh , dù bao lâu em cũng sẽ đợi , ở bên cạnh , ô...”

 

Cô nức nở, giọng run rẩy càng thêm lợi hại, cuối cùng ngay cả lời cũng , chỉ còn tiếng nức nở nhỏ vụn.

 

Nằm bò bên giường bệnh, dùng tay che mặt, nước mắt từ kẽ tay trượt xuống, dần dần biến thành tiếng gào bi thương, vang vọng trong phòng bệnh, từ tiếng liền sự đau khổ, bi thương và buồn bã của cô.

 

Ai thấy cũng xót xa rơi lệ.

 

Vài vị thủ trưởng và các sĩ quan, vặn tới bên thăm hỏi, đến ngoài phòng bệnh thấy bên trong nhà, liền dừng bước, yên lặng ngoài cửa , quấy rầy.

 

Chu Hoài Cẩn: “Thủ trưởng, hai con trai sinh đôi của đoàn trưởng mới hai tháng tuổi...”

 

Sư trưởng Trịnh hỏi: “Còn bao nhiêu ngày nữa? Thật sự còn cách nào khác ?”

 

“... Quân y chỉ trong vài ngày tới thôi.”

 

 

Loading...