ĐỘC TÔN CÔNG CHÚA - Chương 7: Từng người thân yêu lần lượt bỏ ta mà đi
Cập nhật lúc: 2026-03-06 13:00:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhi thần tội đáng muôn c.h.ế.t. Xin phụ hoàng trừng trị.”
Ta mang 3 vạn quân trở về, trực tiếp đến Long Quang Điện thỉnh tội. Đại điện lúc chỉ và . Chưa bao giờ thấy cách giữa phụ hoàng và xa đến .
“Con nghĩ nên trừng trị con như thế nào?”
“Trước khi trừng trị con thể trả lời cho con một vấn đề ?”
“Hỏi ”
Ta ngước mặt phụ hoàng, mắt chút cay, môi cũng khó để mở lời.
“Lần nếu như nữ nhi tự ý xuất binh quyết định bỏ mặc Tây Thành? Hy sinh Hoắc Diễn?”
“A Nghi” Rất hiếm khi ở gọi nhũ danh của , những lời đó là những lời quan trọng.
“Thần dân của quyết bỏ? Đất của Nam Ấn một tấc cũng nhường. ngoại tộc thì khác…”
“Chàng là phò mã của con…”
“Không gì khác biệt. Huống hồ từng xem là phò mã.”
“Người từng từ bỏ tâm nghi ngại ? Cho dù bán mạng nơi sa trường?”
Phụ hoàng khẽ dậy, từ từ về phía …
“Đứa trẻ ngốc, những con thể nghi ngờ dụng tâm của họ.”
“Nếu phụ hoàng yên tâm, con sẵn sàng từ bỏ hoàng vị cùng mai danh ẩn tích, liên quan triều chính, càng liên quan Nam Ấn, Bắc Ấn…”
“Chát”
Khoảnh khắc đó suốt đời thể quên. Một cái tát giáng xuống mặt . Là phụ hoàng đ.á.n.h ? Người thể? Người vốn cưng chiều nhất? Người vốn đụng như đụng nửa tính mạng của nhưng tát ?
“Ngu xuẩn.”
“Con nghĩ sẽ mai danh ẩn tích cùng con ? Con nghĩ ngôi vị độc tôn công chúa con là cái gì trong mắt ? Hắn yêu con thật lòng ?”
“Con và là thật lòng yêu …”
“Con…” Phụ hoàng đ.á.n.h . Ta đầu tiên thấy vẻ giận dữ đó của .
“Người …”
“Dạ thần…” Công công tổng quản sợ hãi chạy .
“Hạ chỉ tịch thu quân lệnh của tam công chúa, cấm túc trong cung, khỏi kinh thành.”
…
Từ cái tát đó của phụ hoàng, thứ dường như thể trở về như .
Hôm nay đại hoàng đến tìm , khuyên nhủ nên ở yên trong cung, nên phụ hoàng tức giận nữa.
“Ca…” Ta gọi là đại hoàng cung kính như thường lệ.
Người cũng vì tiếng gọi của mà bóng lưng phần khựng .
“Muội từng cho rằng là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ. Là viên ngọc quý trong tay phụ hoàng.”
“Muội vẫn là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ. Phụ hoàng vẫn thương yêu nhất.”
“Không. Người g.i.ế.c . Đó còn là thương yêu .”
“A Nghi. Chúng lựa chọn.”
“Sinh trong nhà đế vương chính là như ?”
“Thân phận cao quý thì trọng trách cũng thể như thường.”
“Ca, thật sự hạnh phúc ?”
Xung quanh là sự im lặng, thật lâu đó là tiếng thở nhè nhẹ của đại hoàng .
“Ta cũng những việc mà thể. Ta lựa chọn nào khác.”
Trước khi rời , đại hoàng cũng chỉ để mấy lời bảo thăm thái hậu. Ở bên phía cũng đang chuyện xảy .
…
Gia Kính Điện
“Bái kiến công chúa”
“Miễn lễ”
Ta đến chén t.h.u.ố.c mà Từ công công cầm tay.
“Thái hậu tại đột nhiên phát bệnh?”
Từ công công vẻ mặt lo âu, cẩn thận xung quanh.
“Bẩm khi công chúa Tây Thành trong cung xảy ít chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-ton-cong-chua/chuong-7-tung-nguoi-than-yeu-lan-luot-bo-ta-ma-di.html.]
Theo lời Từ Công Công hoàng của đưa đến chỗ của Thục Phi để nàng nuôi dưỡng. Ai cũng thái hậu từ nhỏ nuôi nấng Chiêu Đệ, tình cảm khăng khít giờ đây chia cắt khiến buồn rầu mà sinh bệnh. Ta lấy khó hiểu tại phụ hoàng như ?
“Thái hậu hãy chịu khó uống t.h.u.ố.c.”
“Chiêu Nghi tìm cách mang A Đệ về đây cho . Thằng bé thể ở cạnh đàn bà như ?”
“Nhi thần sẽ sang chỗ thục phi xem , tiên hãy uống t.h.u.ố.c.”
“Phụ hoàng của con ngày càng hồ đồ.” Thái hậu dứt lời liền họ liên tục ngừng.
Ta ở tẩm điện của thái hậu hơn nửa ngày cuối cùng cũng dỗ uống t.h.u.ố.c dùng cơm. Chờ đến khi ngủ mới hồi cung.
“Đến Xuân Hoa điện của Thục Phi”
Vừa bước cổng điện âm thanh phát .
“Thục Phi thấy diều cao kìa.”
“Cao lắm , tứ hoàng t.ử cẩn thận chút.”
Quá Thục phi và Tứ đang thả diều. Bộ dáng vui vẻ như còn lo thằng bé sẽ ở đây.
“Bái kiến công chúa.”
Chúng nô tỳ thấy liền hành lễ. Chiêu Đệ và Thục phi cũng cùng lúc về phía .
“A hoàng tỷ.”
Chiêu Đệ đưa diều cho hạ nhân liền chạy đến chỗ . Ta đang tay ôm lấy nó. Mới đó gặp cao lớn hơn nhiều.
“Đệ còn đang lo cho tỷ, còn định nhờ Thục phi đưa đến tẩm điện của tỷ.”
“Ta nên liền đến thăm .”
“Công chúa” Lúc Thục phi cũng bước đến.
3 chúng cùng trò chuyện dùng điểm tâm. Chiêu Đệ ngừng hỏi nhiều chuyện. Ta quan sát cảm thấy thằng bé vui vẻ, vẻ gì là gượng ép khi ở đây.
Trời ngả chiều tà cũng nên trở về tẩm điện của . A Đệ đến giờ luyện chữ chỉ thục phi tiễn .
“Ta công chúa hôm nay đến đây chính là vì tứ hoàng t.ử.”
“Xem lo lắng thái quá . Thằng bé vui vẻ khi ở đây cùng nương nương.”
“Khi hoàng thượng lệnh cho đón tứ hoàng t.ử về đây thật sự cũng lo sợ thái hậu.”
“Chỗ thái hậu sẽ giúp một tiếng. Quan trọng là Chiêu Đệ ở .”
Ta gió chiều nào theo chiều đó mà chính là mấy năm qua ít Chiêu Đệ than phiền thái hậu quá nghiêm khắc. tuổi còn quá nhỏ thể tẩm điện riêng. Giờ nếu thích ở cạnh Thục phi thì cứ tạm thời như . Về phần thái hậu sẽ khuyên giải .
…
Ta trở về kinh thành mà qua một tháng. Thời gian , và Hoắc Diễn vẫn trao đổi thư cho . Phía Tây tạm thời hoà hoãn với Tây Ấn nhưng vẫn lệnh hồi kinh.
Hôm nay đến Đại Lâm Tự lễ Phật, từ khi từ Tây Thành trở về, lòng đều yên, đêm tối thường xuyên gặp ác mộng. Trong mơ xung quanh là m.á.u, đáng sợ như .
Ta Phật tổ thật lâu, ở mặt đến khi mắt đẫm lệ. Ta cầu cho những thương yêu bình an, cũng cầu cho và thể ở bên .
Vì tâm tình bất an quyết định nán chùa 1 đêm mới hồi cung. Thế nhưng từ trong cung truyền đến tin tức thể ngờ tới.
Ở tẩm điện của thái hậu phát hiện hình nhân khắc tên Thục phi. Hoàng thượng tức giận hạ lệnh c.h.é.m đầu tất cả cung nhân ở Gia Kính điện, giam lỏng thái hậu.
“Mở cửa” Ta hạ lệnh với binh lính mặt
“Công chúa tha tội. Hoàng thượng lệnh…”
“Để .”
“Thái t.ử điện hạ…”
Đại hoàng xuất hiện, tay mang theo hổ phù.
Binh sĩ chút e dè lẫn chậm rãi mở cửa.
Ta và đại hoàng bước trong, thế nhưng cảnh tượng đập mắt chính là thái hậu một trang phục uy nghi treo cổ mà c.h.ế.t.
Hai chân đông cứng, cổ thắt còn chút thở.
“Thái hậu”
“Người hộ giá.”
An
Thân thể lạnh lẽo như trong tay đó cung nhân mang , đặt cổ quan tài bằng vàng.
Cái c.h.ế.t của chiếu cáo thiên hạ, chỉ vài dòng ngắn ngủi “vì bệnh mà c.h.ế.t.”
Ta túc trực bên linh cửu của đến khi hạ huyệt. Ngày mẫu hậu mất đau lòng nhưng khi đó còn nhỏ, còn nhận thức sự tàn nhẫn của sinh ly t.ử biệt. Bây giờ thì hiểu. Cảm giác như khuyết một mảnh linh hồn . Nhất là khi cái c.h.ế.t của hề thanh thản.
“Muội gặp phụ hoàng rõ chuyện ”
“A Nghi bình tĩnh , cục diện đang rối rắm.”
Ta đại hoàng một cách khó hiểu.