Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:13:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chử Yến nghiêng đầu: "Cô cho ngươi thêm một cơ hội lựa chọn."

Toàn Ngụy Niên cứng đờ dám nhúc nhích.

Hắn cách nàng quá gần.

Gần đến mức nàng thể cảm nhận thở của phả mặt, thể ngửi thấy mùi long tiên hương thoang thoảng .

Nàng cố gắng kìm nén, nhưng trái tim vẫn đập nhanh loạn.

Không chỉ vì Chử Yến cách nàng quá gần.

Mà là vì thể đoán việc hãm hại nàng từ trong những lời nửa thật nửa giả đó, thì ngay từ đầu cũng rõ là nàng lợi dụng để thoát ?

Nếu tên điên nàng lợi dụng , nàng còn sống nổi ?

Dường như Chử Yến nhận suy nghĩ trong lòng Ngụy Niên, đúng lúc lên tiếng hứa hẹn: "Đừng sợ, Cô tha thứ cho ngươi."

Hàng mi đang rung của Ngụy Niên dừng trong một giây.

Quả nhiên là !

Nàng vô thức mím c.h.ặ.t môi, nàng chỉ từng tiếng của Thái t.ử, nhưng từng liệu phong thái quân t.ử, nhất ngôn cửu đỉnh .

"Yên tâm, Cô nhất ngôn cửu đỉnh."

Giọng điệu của Chử Yến thấp thoáng ý .

Ngụy Niên: "..."

Nàng chỉ cảm thấy trái tim đột nhiên ngừng đập trong một thoáng, đó như thể vò mẻ chẳng sợ nứt, hít sâu một cái chăm chú của Chử Yến nhắm mắt .

Hắn là yêu quái thuật tâm ?!

Hiển nhiên phản ứng của nàng lấy lòng Chử Yến, khẽ một tiếng xuống, đó gì nữa mà chờ đáp án của Ngụy Niên.

Trong thời gian ngắn, vườn hoa im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

Cuối cùng Ngụy Niên bình tĩnh , cúi cung kính : "Làm phiền Thái t.ử điện hạ."

Chử Yến nhíu mày, ánh mắt lướt qua một tia thâm trầm.

Rõ ràng nàng d.a.o động, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ cơ hội phản kích, là gì tính toán khác? Hay là nàng điều gì đang chờ đình Hòe Sơn, hoặc là, nàng đang bảo vệ ai?

Chử Yến: "Có cần của Cô đưa Tề Vân Hàm xuống núi ?"

Ngụy Niên vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn điện hạ."

Trong lòng Chử Yến hiểu rõ.

Nàng đang bảo vệ Tề Vân Hàm.

Sát ý chậm rãi rút , Chử Yến nâng tay, bốn phía bỗng vang lên tiếng gió mạnh thoảng qua, nhanh ch.óng trở tĩnh lặng.

Trường Phúc liếc vết m.á.u cổ Ngụy Niên, vị điện hạ nhà cách đó xa, nhỏ giọng hỏi thử: "Nô tài sai xử lý vết thương cho Ngụy cô nương nhé?"

Hắn hỏi Ngụy Niên, nhưng Chử Yến.

Chử Yến liếc một cái, lên tiếng.

Trường Phúc hiểu ý, vội vàng rời , chẳng mấy chốc dẫn một cung nữ tới.

Lúc cung nữ run rẩy vắt khăn lau cổ cho , Ngụy Niên vô thức sang Chử Yến, đúng lúc chạm ánh mắt của .

Chử Yến cong môi đầy ẩn ý, nghiêng đầu chống cằm về phía cây trúc vỡ đôi .

Ngụy Niên: "..."

Hắn còn từ bỏ suy nghĩ g.i.ế.c nàng.

Cung nữ xử lý xong vết thương cho Ngụy Niên, ngay cả vết m.á.u bôi lên cằm cũng lau sạch.

Tấm băng vải trắng mịn quấn quanh cổ nàng, thoạt như thể cổ nàng thêm một dải lụa trắng.

Vết thương sâu lắm, nhưng m.á.u chảy ít, thấm đỏ cả vạt áo n.g.ự.c.

Trường Phúc vốn định nhắc nhở Ngụy Niên y phục, nhưng đó nghĩ, ở đây bộ nữ trang nào thích hợp, cũng thể để cô nương nhà mặc đồ cũ của cung nữ , thế là nhắc tới nữa.

Lại lúc Ngụy Niên đang vô cùng chờ mong thể câu .

Dù gì đây cũng là y phục của cung nữ trong biệt viện của Chử Yến đấy, nàng còn chẳng nữa là.

Chỉ cần bộ y phục đó về phủ là đủ để chứng minh việc nàng quan hệ với Thái t.ử, những kẻ tay với nàng ắt sẽ dè chừng vài phần.

mà Trường Phúc bản lĩnh thấu lòng như Chử Yến, hề nhận ý của Ngụy Niên.

Sau khi cung nữ rời , Chử Yến đầu chằm chằm nữ t.ử xinh dịu dàng bên cạnh một lúc, vẫn luôn cảm thấy thiếu gì đó, mắt như .

lúc , ám vệ trở về.

"Điện hạ, đường lên Hương Sơn thật sự mai phục, một tự sát khi bắt, một chạy thoát." Ám vệ cung kính bẩm báo.

Đồng t.ử Ngụy Niên khẽ chấn động.

Nàng mà đoán đúng ! Quả nhiên đường lên Hương Sơn còn theo nàng!

Nếu nàng chọn xuống núi, thì lúc nàng rơi bẫy của bọn họ nữa.

Chử Yến thấy rõ từng biểu cảm mặt nàng, xua tay, ám vệ ẩn bóng tối.

Chử Yến sai kéo Xuân Lai , với Ngụy Niên: "Ngươi kẻ phản bội chủ, nên kết cục như thế nào ?"

Hắn nàng thiếu gì .

Nàng quá đoan trang tao nhã, quá sạch sẽ, nhuộm chút gì đó lên mới .

Tốt nhất, là màu đỏ.

Thứ màu đỏ thẫm như m.á.u tươi.

Ngụy Niên nhất thời ý gì, dám đáp lời, Chử Yến tiếp: "Nếu , Cô dạy ngươi nhé."

Ngụy Niên ngước mắt nghi ngờ Chử Yến.

Không Chử Yến lấy từ một con d.a.o găm, thong thả xoay trong tay, giọng điệu nhẹ bẫng: "Con d.a.o găm c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, hoặc là cắt gân mạch, chậm rãi thưởng thức ả chảy m.á.u đến c.h.ế.t, hoặc là đ.â.m một nhát tim, để ả sống lâu thêm một giây."

Sống lưng Ngụy Niên cứng đờ, đáy lòng lạnh toát.

"Ngươi vốn g.i.ế.c ả , ?" Thấy Ngụy Niên lời nào, Chử Yến càng thêm hứng thú.

"Cô , ngươi sợ về ăn thế nào, chuyện đơn giản thôi, Cô nuôi vài con ch.ó săn trong biệt viện, hôm nay còn cho chúng ăn, chỉ cần ném t.h.i t.h.ể đó là sẽ để chút dấu vết nào hết." Chử Yến cầm d.a.o găm, chỉ Xuân Lai đang quỳ bên cạnh: "Ngươi về nhà chỉ cần là ả sói hoang c.ắ.n c.h.ế.t, cho dù Đại lý tự đến cũng tra dấu vết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-6.html.]

"Ngụy nhị cô nương, ngươi chọn cách nào?"

Lúc Xuân Lai sợ đến mức run như cầy sấy, nhưng ả điểm huyệt câm, kêu , ám vệ giữ, giãy giụa thế nào cũng thoát, chỉ thể liều mạng lắc đầu với Ngụy Niên.

Ngụy Niên , cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi, đó cúi dập đầu: "Thần nữ tội, xin điện hạ trách phạt."

Không đang dạy nàng xử lý Xuân Lai, rõ ràng là đang cho nàng , nàng dám lợi dụng thì thể khiến nàng biến mất để một dấu vết.

Nha mất tích thể quấy rầy đến Đại lý tự điều tra.

Nụ bên môi Chử Yến dần thu , trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.

Hộ bộ Thị lang thể dạy một cô nương thông minh như ?

Một lúc lâu vẫn lời nào, d.a.o găm chậm rãi xoay quanh đầu ngón tay .

Thời gian chậm rãi trôi qua, chẳng từ khi nào lưng Ngụy Niên lấm tấm mồ hôi.

Cuối cùng trong vườn hoa cũng động tĩnh.

Ám vệ tới đình Hòe Sơn về.

"Bẩm điện hạ, Tề cô nương và Ngụy tam cô nương đều ở đình Hòe Sơn."

Chử Yến ngước mắt: "Không khác?"

Ám vệ: "Trong chỗ tối còn một cực giỏi khinh công, khi phát hiện thuộc hạ thì lập tức xuống núi."

Sâu trong mắt Ngụy Niên nổi lên một tầng sương lạnh.

Điều gần như trùng khớp với suy đoán của nàng.

Ngụy Ngưng vẫn luôn ở bên cạnh Tề Vân Hàm, chỉ đợi nàng xuất hiện là nàng sẽ lập tức g.i.ế.c Tề Vân Hàm, lặng lẽ về phòng bao ở quán trong thành cùng , lợi dụng tiểu nhị và khách trong quán chứng cho việc nàng mặt ở nơi xảy vụ án.

Sau khi cho ám vệ lui , Chử Yến về phía Ngụy Niên bằng ánh mắt với ánh mắt đầy ẩn ý.

Hắn chậm rãi dậy, giơ d.a.o găm tới mặt Ngụy Niên.

Ngụy Niên quỳ rạp mặt đất, con d.a.o găm gần trong gang tấc , cũng dám nhận lấy.

Chử Yến khẽ , dùng d.a.o găm nâng cánh tay nàng lên, ép nàng ngẩng đầu thẳng lưng. Hắn nhét d.a.o găm tay nàng, giọng trầm thấp như rắn độc dụ dỗ: "Ngươi rõ, ả thể sống sót trở về, đúng ?"

Xuân Lai còn sống trở về, chắc chắn sẽ chuyện xảy ở biệt viện hôm nay cho chủ nhân lưng.

Khi đó, tình cảnh của Ngụy Niên sẽ càng thêm nguy hiểm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đương nhiên là Ngụy Niên rõ đạo lý , nàng cũng ý thức Chử Yến gì.

... Nàng từng g.i.ế.c .

Ngón tay đang ép cầm d.a.o găm của Ngụy Niên tự chủ mà run rẩy, nàng từng nghĩ tới việc bóp c.h.ế.t Xuân Lai hàng trăm hàng nghìn , nhưng nghĩ là một chuyện, thật sự tay là chuyện khác.

Thật sự bảo nàng đ.â.m con d.a.o găm tim ả , nàng dám.

Chử Yến thấy vẻ bối rối trong mắt nàng, ý càng sâu.

Hắn giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, kéo nàng về phía : "Chưa từng g.i.ế.c , sợ?"

"Không , Cô dạy ngươi."

Ngụy Niên kéo xoay , ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt hoảng sợ của Xuân Lai.

Trên gương mặt Xuân Lai lúc đầm đìa những giọt nước mắt tuyệt vọng, ả điên cuồng giãy giụa lắc đầu, Ngụy Niên với ánh mắt van nài.

hiện tại Ngụy Niên tự lo cho còn xong, ả cầu xin nữa cũng vô dụng.

Huống hồ Chử Yến đúng, Ngụy Niên vốn g.i.ế.c ả.

Chử Yến Ngụy Niên chằm chằm, bất ngờ đẩy tay phía .

Ngụy Niên trơ mắt con d.a.o găm trong tay đ.â.m Xuân Lai. Trong khoảnh khắc , đầu óc nàng trống rỗng.

Vậy mà Chử Yến còn : "Ồ, đ.â.m lệch ."

Chử Yến dứt lời, cầm tay nàng chọc một nhát nữa, m.á.u nóng b.ắ.n lên tay nàng, lên mặt nàng, vương cả làn váy lụa.

Cả Ngụy Niên run rẩy, hàng mi dài đang treo một giọt m.á.u càng run rẩy kịch liệt hơn.

"Keng."

Chử Yến buông tay, d.a.o găm trong tay nàng rơi xuống, phát âm thanh ch.ói tai.

Xuân Lai mặt đất, trong đôi mắt đang trợn tròn mắt vẫn còn đầy vẻ sợ hãi.

Ngụy Niên chậm rãi cụp mắt, hai tay dính đầy m.á.u tươi, đờ đẫn c.h.ế.t lặng.

Ban đầu khi nàng tỉnh thấy khuôn mặt của Xuân Lai, nàng g.i.ế.c ả , hiện tại, ả thật sự c.h.ế.t trong tay nàng.

Đây là đầu tiên nàng g.i.ế.c , nàng sợ hãi, trái tim như thể sắp nhảy ngoài.

thể phủ nhận rằng, sâu trong lòng nàng cảm thấy sảng khoái.

Xuân Lai là gián điệp Ngụy phu nhân sắp xếp bên cạnh nàng, khi lừa nàng mười sáu năm thì đẩy nàng địa ngục.

Đối với loại , nàng lí do gì để nương tay.

Ngụy Niên mấp máy môi, chậm rãi cúi , dùng bàn tay dính m.á.u vuốt mắt đôi mắt đang trợn trừng của Xuân Lai nhắm .

Chử Yến hết tất cả hành động của nàng, mặt thoáng qua vẻ bất ngờ.

nhanh, cảm thấy hẳn nên .

Ngay từ ban đầu biểu hiện của nàng bình tĩnh. Hắn rạch một đường cổ nàng, nàng kêu lấy một tiếng, lúc cung nữ xử lý vết thương cho nàng nàng cũng hề hé môi than đau.

Quả nhiên, nàng giống với bất kỳ nữ t.ử nào từng gặp.

Nếu , giữ cho nàng một mạng thì .

thì cũng nhất ngôn cửu đỉnh mà.

Chử Yến chậm rãi dậy, từ cao xuống nữ t.ử đang vô cùng chật vật bệt đất: "Nhớ kỹ cái giá của ngày hôm nay."

Lúc ngang qua Trường Phúc, Chử Yến cũng đầu , chỉ hờ hững : "Đưa cho nàng một bộ y phục của cung nữ."

Coi như là, ban thưởng cho lựa chọn chính xác của nàng.

-------

Tác giả lời :

Chử Yến: Ừm, hôm nay là một ngày phát điên định.

Ngụy Niên: ...

 

Loading...