Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn giận trong lòng bỗng tan biến, đó là bất đắc dĩ và mệt mỏi.
Mắt thấy ngón tay đang trằn trọc môi nàng càng thêm càn, Ngụy Niên đành nhón mũi chân lên.
nàng rõ, chỉ dựa cảm giác nhón chân, cho nên lúc chạm tới bộ phận nhô lên , nàng khỏi ngẩn .
Nàng thể cảm giác một khắc cơ thể đang ôm lấy nàng cũng cứng .
Sau một hồi yên tĩnh khó tả, chỗ đó khẽ nhúc nhích.
Ngụy Niên kinh hãi lùi về , đè .
"Ngươi rành ghê nhỉ?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng cố ý!
Nàng thấy gì cả!
"Tiếp tục." Giọng của nam nhân càng thêm khàn, chứa đầy d.ụ.c vọng thể che giấu.
Cảm giác tê dại tràn qua Ngụy Niên, một khắc , bản năng chiến thắng lý trí, nàng nhẹ nhàng hôn lên yết hầu đang nhấp nhô của , đó chạm cằm , hướng lên, mới là cánh môi ấm áp.
Trong nháy mắt hai đôi môi chạm , thở của hai đều nặng hơn.
Kế tiếp thuận theo tự nhiên chuyện dần trở nên mất khống chế.
Chờ Ngụy Niên tỉnh táo , vạt áo của nàng tuột xuống bờ vai, nhưng lạnh mà gió đêm mang tới cũng thể đuổi ham tính là xa lạ .
Trong chớp mắt đó, cuối cùng Ngụy Niên cũng rõ ràng ý thức , nàng từng bài xích , thậm chí, mỗi tựa lòng , nàng đều theo bản năng cảm thấy khát vọng.
Tại chứ?
Ngụy Niên nhịn bắt đầu suy nghĩ.
Bởi vì khuôn mặt gì thể sánh bằng của ? Hay là vì dáng ?
Hoặc là, ở phương diện thiên phú hơn ?
"Niên Niên."
Vành tai c.ắ.n, nóng ướt át lập tức lan , sự tỉnh táo ngắn ngủi của Ngụy Niên chôn vùi dễ như trở bàn tay.
Nàng vô thức nghiêng đầu, chủ động hôn lên môi .
Sau đó là một hồi triền miên càng lúc càng nóng bỏng.
Trong rừng trống trải, một ai, cũng lấy một tia sáng, tiếng ngâm khẽ thỉnh thoảng truyền đến vẻ vô cùng mê .
Chử Yến vốn định gì nhiều.
Gần đây chuyện triều đình quấn , rảnh tới gặp nàng, trong lòng càng thêm khó nhịn.
Nếu vì ngại ảnh hưởng tới danh tiết của nàng thì bắt lên loan giá của từ lúc còn đang đường .
Khó khăn lắm mới nhịn đến nơi , phụ hoàng giữ uống nhiều rượu với thần t.ử, ngay khi sắp kìm nén cảm xúc tàn bạo trong lòng, phụ hoàng mới thả , lập tức tìm một chỗ yên tĩnh hóng mát, xua tan mùi rượu.
Có ai ngờ mùi rượu còn tan hết, nàng va tầm mắt của .
Thấy mà mong nhớ nhiều ngày đang gần ngay mắt, nào thể nhịn nữa, lập tức bắt .
Hắn thật sự thêm gì nhiều.
Hắn chỉ ôm lấy nàng, hôn môi nàng, nhưng tình cảnh , quả thực khiến cho khó mà kìm lòng nổi.
cũng may, lý trí của vẫn còn tồn tại, sẽ thật sự khi nàng vẫn danh phận mà ‘’ nàng ở ngay ngoài trời thế .
Làm quá thiệt thòi cho nàng.
Chẳng qua, đợi khi thành hôn, cũng là thể thử một .
Dù thì hiện tại lúc.
Chử Yến vất vả lắm mới đè cảm xúc xao động xuống, ý đồ kết thúc nụ hôn triền miên , nhưng nàng chủ động xông tới.
Khả năng tự kiềm chế của mạnh hơn nữa cũng chống đỡ .
Mãi đến khi lòng bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại nhẵn mịn Chử Yến mới tìm về một chút lý trí.
Hắn ôm lấy nàng, khi định thở thì nhẹ nhàng kéo y phục của nàng lên, im lặng sửa sang cho nàng.
Dường như nữ t.ử hổ mặt mũi gặp , chịu ngẩng đầu lên khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c .
Chử Yến khẽ, dứt khoát ôm nàng dựa cây.
Cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của mặt đất, Chử Yến kéo qua để nàng đùi .
Ngụy Niên vẫn vùi đầu n.g.ự.c .
Nàng thật sự hổ dám gặp .
Hắn còn nàng.
Nếu như là ở kiếp , đừng là hôn môi với nam t.ử ở trong rừng sâu giữa đêm hôm, e là chỉ đụng chạm ngoại nam một cái đủ để nàng hổ đóng cửa khỏi phòng, bây giờ, nàng rúc trong lòng nam nhân, dường như quan hệ giữa cả hai vô cùng mật khăng khít.
Mặc dù đây cũng là ý nguyện của nàng, nhưng thể phủ nhận rằng nàng từ chối.
mà , là nàng từ chối , chỉ là vì phận của đối phương, cũng bởi vì, dường như nàng thể từ chối .
Mỗi một , đều thể trêu chọc nàng đến mức đ.á.n.h mất bộ lý trí!
Ngụy Niên ngửi mùi Long Tiên Hương quen thuộc, thầm nghĩ, thời gian một năm mau trôi qua .
Sau đó nàng sẽ cần gặp , cũng sẽ mất khống chế.
Gió khẽ phả mặt, kèm theo mùi cỏ xanh.
Ngụy Niên chậm rãi mở mắt .
Nàng thấy gì cả, chỉ thể cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ đang dán bên tai, nhiệt độ nóng hổi gò má hồi lâu hạ xuống.
"Vừa ngươi sợ?"
Một bàn tay đặt lên đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Ngụy Niên lắc đầu mà kịp suy nghĩ: "Ta là điện hạ."
Cho nên sợ cũng vô dụng.
Mà rơi trong tai Chử Yến thành, là điện hạ, cho nên sợ.
Khóe môi chậm rãi nhếch lên, động tác càng thêm dịu dàng, giống như đang vuốt lông cho một con mèo.
"Biết bằng cách nào?"
Ngụy Niên lặng lẽ trợn mắt một cái trong bóng đêm: "... Điện hạ xông hương."
Mùi Long Tiên Hương nồng đậm như , ai ngửi thấy.
Chử Yến ồ một tiếng, ôm nàng nhắm mắt .
Trong bóng đêm yên tĩnh, ôn hương nhuyễn ngọc trong n.g.ự.c, khiến cho khỏi sinh chút lười nhác, mặc kệ tất cả.
"Cuộc săn ngày mai, ngươi ?"
Ngụy Niên ngẫm nghĩ, đáp: "Thần nữ rành lắm."
Nàng mới chỉ học cưỡi ngựa b.ắ.n tên một ngày, tuy lẽ những gì học ngày đó thể đủ để nàng ôn tập nhiều ngày, nhưng nàng vẫn khiếp đảm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vậy là .
Chử Yến mở năm ngón tay , luồn mái tóc nàng nhẹ nhàng vuốt xuống.
"Ngày mai nhường Tiểu Phong cho ngươi."
Ngụy Niên sững sờ, khẽ ngẩng đầu: "Thế còn điện hạ?"
Chử Yến bình thản : "Không con ngựa nào dám cáu kỉnh mặt Cô."
Ngụy Niên yên lặng cúi đầu.
"Ngoài của Cô, ai nhận nó." Chử Yến : "Về phần con mồi... Ngươi coi như luyện tập, b.ắ.n trúng cũng , đến lúc đó Cô đưa vài con cho ngươi."
Ngụy Niên nhịn ngẩng đầu lên.
Sao nàng cảm thấy… Hình như hôm nay Thái t.ử vô cùng... dịu dàng?
"Làm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-53.html.]
Có lẽ là cảm nhận ánh mắt của Ngụy Niên, Chử Yến mở mắt , cúi đầu, hỏi với giọng lười biếng.
Hai gò má Ngụy Niên nóng lên, vội vàng cúi đầu xuống: "Không gì."
Nàng càng ngày càng tiền đồ, chỉ là giọng dịu dàng hơn một chút thôi ? Có gì đáng để đỏ mặt tim đập nhanh.
thể thừa nhận, từ khi quen đến nay đây là hai bọn họ ở cạnh hòa hợp nhất, thậm chí còn vài phần kiều diễm và dịu dàng ấm áp khó diễn tả thành lời.
Tiếng côn trùng kêu khẽ thoảng qua tai theo gió nhẹ, trong lòng hiểu cũng về yên tĩnh.
Một lúc lâu đó hai đều gì nữa.
Ngụy Niên cũng một mực rúc trong lòng , nhắm mắt hưởng thụ sự yên tĩnh hiếm .
Không qua bao lâu, Chử Yến mới đột nhiên : "Đệ của ngươi Hàn Lâm, trưởng của ngươi sẽ thế chỗ trống của Lễ bộ."
Ngụy Niên mở mắt, nhất thời ngẩn .
Hắn nhắc tới chuyện triều chính với nàng gì.
"Cô , ngươi để ý ngũ công t.ử hơn trưởng?"
Bên cạnh một thám t.ử thèm che giấu phận, đương nhiên Ngụy Niên ai .
Nàng ngẫm nghĩ, phủ nhận, khẽ: "Huynh trưởng bất công, đối xử với thần nữ thật lòng."
Chử Yến ồ một tiếng, về yên tĩnh.
Ngụy Niên mấp máy môi, đôi mắt ánh lên một tia sáng lạ, một lúc lâu nàng nhúc nhích, nâng tay ôm lấy eo Thái t.ử, ngẩng đầu khẽ : "Điện hạ, trưởng thiên vị tam ."
Chử Yến mở mắt: "Hử?"
"Từ nhỏ đến lớn đều là như thế." Ngụy Niên tủi : "Nhìn thì vẻ trưởng để ý thần nữ, nhưng chỉ cần thần nữ xung đột với tam , đều sẽ vứt bỏ thần nữ."
Không Ngụy Văn Hồng và Kiều thị hy vọng nàng thổi gió bên gối ? Vậy thì nàng thử xem.
Mặc dù hình như hiện tại cũng thể coi là gió bên gối.
Trong mắt Chử Yến toát ý : "Cho nên, ngươi mê hoặc Cô hạ chức trưởng ngươi, là thăng chức cho ngươi?"
Ngụy Niên toạc ý đồ, mặt đỏ lên, nhưng nàng ỷ đêm tối rõ, tiếp tục : "Hiện tại ngũ còn nhỏ, nhưng qua mấy năm nữa chắc chắn sẽ lợi hại hơn trưởng."
Chử Yến nhịn nhéo má nàng.
"Sao ngươi vô dụng thế, ngay cả cũng đấu nổi?"
Không tại , Ngụy Niên cảm thấy mặc dù lời của giống như đang trào phúng, nhưng giống như ẩn chứa chút cưng chiều, một suy nghĩ chợt nảy lên, nàng đ.á.n.h bạo vùi mặt cổ Chử Yến, khẽ: "Cho nên thần nữ đang đến nhờ điện hạ che chở đây ?"
Chử Yến hưởng thụ hành động lấy lòng của nàng, phát tiếng trầm thấp nhưng mở miệng.
Ngụy Niên khẽ c.ắ.n môi, tủi : "Thần nữ thích ánh mắt trưởng thần nữ."
Nụ mặt Chử Yến đọng , qua một hồi lâu mới trầm giọng : "Ánh mắt gì?"
Hóa cách tác dụng …
Ngụy Niên lặng lẽ , thấp giọng : "Hơi giống điện hạ, nhưng giống lắm."
Vừa mới xong, nàng lập tức cảm thấy cánh tay bên hông bỗng nhiên siết .
Nàng bỗng ý thức điều gì đó, vội : " thần nữ thích ánh mắt của điện hạ."
Chử Yến cũng để ý cái , điều nàng bổ sung câu thì trong lòng vẫn thoải mái.
Bản rõ ràng ánh mắt nàng là trong sáng, đó là ham giữa nam và nữ, nếu như ánh mắt Ngụy Hằng nàng giống như , thì là chuyện khác!
Có d.ụ.c vọng với ruột, khác gì súc sinh?
"Bắt đầu từ bao giờ?"
Nếu bắt đầu từ bao giờ thì Ngụy Niên nhớ rõ, lẽ là từ thời điểm phận của nàng thì Ngụy Hằng suy nghĩ khác.
"Thần nữ nhớ rõ, cảm giác khá lâu ." Ngụy Niên buồn bực : "Hắn là trưởng ruột thịt cùng một mẫu đẻ của thần nữ, thiết với thần nữ một chút cũng bình thường. đôi khi tới gần thần nữ, thần nữ luôn cảm thấy mất tự nhiên, thần nữ cũng tại ."
Chử Yến ôm c.h.ặ.t lấy nàng, qua lâu mới đầy hàm súc: "Cô ."
Ngụy Niên rõ ‘’ là ý gì, nếu là ngày nàng tuyệt đối dám đằng chân lân đằng đầu, nhưng lẽ là bầu khí lúc quá , nàng nhịn hỏi : "Thần nữ mê hoặc thành công ?"
Biểu cảm u ám mặt Chử Yến tan một chút, nhéo mặt nàng một cái, mới : "Triều đình thiếu , mắt thể điều động, nhưng nếu là thật... Hắn cũng chỉ thể tới vị trí ."
Cho dù thật sự, nàng đều tìm mách, cho dù việc thiên vị, cũng sẽ trọng dụng Ngụy Hằng nữa.
"Về phần ngũ của ngươi, nếu như thật sự bản lĩnh..." Chử Yến nâng cằm Ngụy Niên lên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn môi nàng một cái: "Cô tiếc tài, sẽ một vị trí cho ."
Ngụy Niên hài lòng với kết quả !
Nàng nhịn đáp nụ hôn của : "Cảm ơn điện hạ."
Nàng đột nhiên cảm thấy, hình như cũng dễ dỗ.
Chử Yến bất mãn kéo "Còn đủ."
Sau một hồi mật, Chử Yến mới thỏa mãn thả : "Giờ ngày mai Cô tới tìm ngươi."
Ngụy Niên: "..."
Loại chuyện một là đủ , còn tới nữa!
Có điều rõ ràng là giọng điệu của Thái t.ử thản nhiên, cho nàng cơ hội từ chối.
Nàng chỉ thể bất đắc dĩ đồng ý.
Không còn sớm nữa, Chử Yến sửa sang y phục cho nàng thỏa, mới dẫn khỏi rừng.
Trước mặt Thái t.ử, thị vệ đều cúi gằm mặt, dám ngang liếc dọc.
Ngụy Niên quá hổ, cúi thấp đầu nhanh ch.óng dẫn Phong Thập Bát .
Sau khi bóng hình nàng biến mất, Chử Yến mới về phía mấy thị vệ, thản nhiên : "Các ngươi thấy gì?"
"Thuộc hạ thấy gì cả."
Chử Yến hài lòng vung tay áo rời .
Quay về lều, Chử Yến sai gọi Tống Hoài.
Thị vệ : "Tống đại nhân còn về ạ."
Chử Yến thì sửng sốt, loại trường hợp y Thống lĩnh thị vệ ở tại chỗ chờ lệnh mà chạy ?
"Có cần thủ hạ tìm ạ?"
Thị vệ thấy vẻ mặt bất ngờ của thì hỏi.
Chử Yến xua tay: "Không cần, chờ y về bảo y tới gặp Cô."
Nửa canh giờ Tống Hoài mới trở về.
"Điện hạ."
Chử Yến chằm chằm y hồi lâu, khi thoáng liếc thấy lòng bàn chân y dính lá trúc, trong lòng đáp án, hỏi ý y nữa, chỉ : "Phái điều tra Ngụy Hằng."
Tống Hoài khẽ giật , đó nhanh ch.óng nhớ cái tên : "Con trai trưởng của Ngụy thị lang?"
"Ừ."
Tống Hoài thật sự nhiều về Ngụy Hằng.
Lần gần đây nhất bọn họ gặp chính là đến biệt viện Hương Sơn, y đ.á.n.h đuổi ngoài.
"Thần rõ."
Chử Yến: "Tập trung điều tra đạo đức cá nhân."
Tuy Tống Hoài hiểu lắm, nhưng vẫn cung kính đồng ý.
Ngay khi Tống Hoài cáo lui rời khỏi, Chử Yến gọi y , thôi một hồi, cuối cùng vẫn gì, xua tay: "Đi ."
Tống Hoài cụp mắt, cung kính lui .
--------------------
Tác giả lời :
Niên Niên: Hôm nay Thái t.ử dịu dàng quá a a a a a…
Tác giả: Quên sói xác ?
Niên Niên: ...