Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa tháng mười, công bố kết quả kỳ thi Hương.
Ngụy Niên trong sảnh, thỉnh thoảng liếc mắt bên ngoài: "Còn động tĩnh gì ?"
Nguyệt Lan rót thêm cho nàng, : "Cô nương đừng nóng vội, Đông Tẫn tỷ tỷ chờ sẵn ở ngoài viện, tin tức sẽ lập tức bẩm báo cô nương."
Ngụy Niên khẽ gật đầu.
Hôm nay yết bảng, nàng thể vội chứ, cũng Ngụy Trình trúng cử , giờ nàng chỉ là Ngụy Trình học giỏi, nhưng cụ thể đến trình độ nào thì nàng .
Hiện tại yết bảng sớm, chứng tỏ tình hình triều đình khác lắm so với những gì nàng dự đoán, mặc dù Ngụy Trình còn nhỏ tuổi, cho dù đỗ tương lai cũng vẫn nhiều cơ hội, nhưng tình huống đặc biệt, nếu thể nắm bắt thì cực kỳ lợi cho .
"Cô nương, cô nương!"
Đông Tẫn tới nhưng tiếng tới .
Ngụy Niên vội vàng buông chén , thẳng qua, thấy Đông Tẫn rạng rỡ bước , trong lòng nàng nắm chắc: "Thế nào?"
Quả nhiên, Đông Tẫn bước nhanh đến mặt nàng, vui vẻ : "Cô nương, ngũ công t.ử đỗ !"
"Trọng Hủ xem bảng về, báo tin vui của triều đình cũng sắp đến."
Tâm tình của Ngụy Niên cuối cùng cũng thả lỏng, thở nhẹ một , đó hỏi: "Đứng thứ mấy?"
Đông Tẫn vui sướng trả lời: "Ngũ công t.ử thứ mười hai."
Ngụy Trình còn nhỏ, thể đỗ ngay thi đầu tiên tầm thường, thứ hạng còn cao như , khiến cho mừng rỡ thôi.
"Rất ." Ngụy Niên vui vẻ vỗ tay : "Nói với , hôm nay ngũ công t.ử thi đỗ, tất cả trong viện đều thưởng!"
Đông Tẫn vội vàng vui vẻ đồng ý: "Vâng, cảm ơn cô nương."
"Bây giờ ngũ đang ở ?" Ngụy Niên .
"Lúc hẳn là báo tin vui đến phủ, ngũ công t.ử ngoài nhận tin vui ạ." Đông Tẫn trả lời.
Ngụy Niên gật đầu: "Ừm, lát nữa gặp ngũ ."
Nàng xong, ánh mắt sáng lên.
Không a thi đỗ ?
Ngụy Niên ngẫm nghĩ, hỏi: "Trọng Hủ ?"
Lúc Đông Tẫn hoảng hốt : "Á! Nô tỳ vui quá nên quên mất, Trọng Hủ còn đang chờ ở ngoài viện, sợ cô nương còn hỏi chuyện, nô tỳ dẫn y ?"
Ngụy Niên sửng sốt, đó vui mừng : "Ừ, gọi y đây."
Đông Tẫn nhanh ch.óng dẫn Trọng Hủ trong sảnh.
Trọng Hủ cung kính hành lễ: "Nhị cô nương."
Ngụy Niên kêu y dậy, đó về phía y: "Ngươi hỏi chuyện?"
Trọng Hủ cung kính trả lời: "Nô tài chỉ đoán, cô nương để ý danh sách trúng cử , nô tài nghĩ lẽ cô nương sẽ hỏi, cho nên mới ở chờ."
Ngụy Niên khẽ, : "Ngươi đúng là cẩn thận, thì ngươi tỉ mỉ cho , đầu tiên xem đầu kỳ thi là ai?"
Trọng Hủ trả lời: "Người đầu bảng là tam công t.ử Bùi gia."
Ngụy Niên thì trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Bùi Lạc An?"
"Vâng." Trọng Hủ đáp.
Ngụy Niên khỏi ngẩn trong chốc lát.
Điều ngoài dự đoán của nàng, ngờ mới kết bạn mấy ngày trúng Giải Nguyên.
"Người thứ hai là con cháu hàn môn, họ Thang."
Trọng Hủ đợi Ngụy Niên hỏi , tiếp tục : "Người thứ ba là thất công t.ử phủ Chu Hầu, thứ tư, thứ năm đều là con cháu hàn môn, nô tài nhớ rõ tên."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trọng Hủ đến đây thì dừng : "Nô tài nhớ cô nương từng hỏi về phủ Quận chúa Thịnh An, nên cũng để ý một chút."
Ngụy Niên vô thức nắm c.h.ặ.t hai tay, chăm chú Trọng Hủ: "Ừ, còn nhớ rõ lúc Cố công t.ử khỏi trường thi hôn mê bất tỉnh, cũng thứ hạng của y thế nào?"
"Cố công t.ử đỗ hạng chín." Trọng Hủ trả lời.
Cơ thể căng c.h.ặ.t của Ngụy Niên bỗng nhiên thả lỏng, khóe mắt lập tức ửng hồng.
Là vui mừng, kích động.
A trúng, hạng chín!
Thật là quá !
Ngụy Niên sợ khiến bọn họ , lập tức gục đầu xuống dằn nỗi kích động xuống, cố gắng khiến giọng nhẹ nhàng một chút: "Quận mã xuất dòng dõi thư hương, Cố công t.ử trúng cử cũng là hợp tình hợp lý, đúng , ngươi thấy công t.ử Tề gia thi đỗ ?"
"Trúng." Trọng Hủ gật đầu: "Lúc nô tài bảng khéo gặp hạ nhân của Tề gia, hò hét Tề công t.ử thi đỗ, nô tài mới qua, Tề nhị công t.ử cuối cùng."
Cuối cùng cũng là trúng!
Ngụy Niên cong môi, vô cùng vui vẻ.
A và Bùi Lạc An, Tề Vân Lan là đồng môn, là bạn nhiều năm, bây giờ đều tên bảng, nhất định a vui vẻ.
Ngụy Trình thi đỗ, tất nhiên là Ngụy Văn Hồng vô cùng mừng rỡ, bảo Kiều thị chuẩn yến tiệc, gọi tất cả chủ t.ử trong phủ cùng ăn cơm, xem như ăn mừng.
Ngô di nương khó chịu trong nên đến, Ngụy Uyển hiếm thấy khỏi viện t.ử một , chẳng qua từ đến nay nàng điềm đạm kiệm lời, chỉ nâng chén lúc chúc mừng ca ca, đó gì nữa.
Từ đầu đến cuối Kiều thị đều chút nào, Ngụy Hằng Ngụy Ngưng cũng mấy câu chúc mừng Ngụy Trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-51.html.]
Có điều lời chúc mấy phần thật lòng thì chỉ bọn họ mới .
Mà ngay ngày hôm , Ngụy gia nữa đón việc vui.
Danh sách tham gia cuộc săn mùa thu năm nay tăng thêm nhiều quan , trong đó bao gồm cả Ngụy gia.
Ngụy Văn Hồng mừng rỡ cả ngày khép miệng .
đối với chuyện , vui sầu.
-
Đêm khuya.
Ngụy Ngưng đuổi nha lui , một bàn trang điểm, tẩy trang, cũng y phục, dường như đang chờ .
Chẳng bao lâu, bên cửa sổ truyền đến tiếng động, một khắc trong phòng thêm một bóng .
Ngụy Ngưng vội vàng dậy đón: "Ngươi đến ."
"Ừ." Người tới .
"Năm nay Ngụy gia trong danh sách săn mùa thu." Ngụy Ngưng .
"Ta ."
"Hẳn là Ngụy Niên nhắc tớ mặt Đông cung." Ngụy Ngưng với vẻ mặt nặng nề: "Ta phụ , Thái t.ử điện hạ hứa hẹn sẽ đón nàng Đông cung trong vòng một năm, nếu như đợi nàng Đông cung, chúng sẽ khó tay."
"Ngươi gì?"
Ánh mắt Ngụy Ngưng lạnh: “Cuộc săn mùa thu , là thời cơ hành động nhất."
Qua hồi lâu tới vẫn lên tiếng.
Ngụy Ngưng biến sắc: "Ngươi d.a.o động?"
Người tới trầm mặc một lát, đó lạnh lùng : "Không."
"Vậy thì tay trong cuộc săn mùa thu ."
Lúc sắc mặt Ngụy Ngưng mới dễ hơn một chút.
Nàng đến gần đó, nhẹ nhàng tựa lòng , nhẹ giọng : "Là ngươi kéo trong kế hoạch , ngươi thể bỏ rơi ."
Sau một lúc lâu, tới mới đưa tay ôm lấy nàng : "Sẽ ."
-
Ngụy Niên đang ngủ, cổng đột nhiên truyền đến tiếng động.
Phong Thập Bát vòng qua bình phong trong phòng, sắc mặt khó coi: "Cô nương."
Ngụy Niên thấy nàng như , vội hỏi: "Sao thế?"
"Vừa Tú Linh viện." Phong Thập Bát trầm giọng : "Ta đuổi kịp."
Gần đây nàng vẫn luôn thu hoạch gì ở Tú Linh viện, nàng bỏ cuộc, thỉnh thoảng chạy tới một cái, lúc nàng qua đó, vặn thấy rời khỏi Tú Linh viện, cực giỏi khinh công, vả nàng ở cách xa, căn bản kịp đuổi theo.
Sắc mặt Ngụy Niên dần trầm xuống theo thời gian.
Cuối cùng cũng chờ , chỉ tiếc, vẫn tìm phận của đối phương.
Ngụy Niên ngước mắt, thấy vẻ mặt khó chịu của Phong Thập Bát, bèn lên tiếng an ủi: "Tin tức ích với , tạm thời cần theo dõi Tú Linh viện nữa, gần đây Thập Bát vất vả , mau về nghỉ ngơi ."
Phong Thập Bát rầu rĩ vui, lên tiếng xong thì lập tức rời .
Sau khi Phong Thập Bát rời , Ngụy Niên với Đông Tẫn: "Ngươi cũng ngủ ."
Đông Tẫn thấy sắc mặt nàng nặng nề, lo lắng : "Cô nương chứ?"
Ngụy Niên lắc đầu: "Không việc gì, ."
Đông Tẫn đồng ý: "Nô tỳ ngủ ở gian ngoài, cô nương việc thì gọi một tiếng."
"Ừm."
Đông Tẫn buông màn xuống giường ở gian ngoài nghỉ tạm.
Ngụy Niên đỉnh màn, chìm suy nghĩ.
Tại hôm nay đến?
Hôm nay trong phủ chỉ xảy một chuyện lớn, đó là Ngụy gia tham dự cuộc săn mùa thu .
Có bài học ở đình Hòe Sơn, phản ứng đầu tiên của Ngụy Niên là thể bọn họ tay trong cuộc săn mùa thu.
Bệ hạ, Đông cung, Tề gia đều tham gia cuộc săn mùa thu, bọn họ to gan như ư?
Có điều bây giờ Tề gia đề phòng, đến lúc đó tất nhiên sẽ xếp âm thầm bảo vệ Tề Vân Hàm, mà bên cạnh nàng Phong Thập Bát, cũng sợ bọn họ âm mưu gì.
Mấy ngày nàng những lời với Ngụy Ngưng, chính là khiến Ngụy Ngưng sinh lòng kiêng kị, tay nữa.
Trước nàng kẹt trong một góc viện , lẻ loi một , cực kỳ động, đương nhiên nghĩ đủ cách khiến bọn họ trì hoãn kế hoạch, cho bản cơ hội thở dốc, mà bây giờ nàng thể sử dụng, tất nhiên là thể chờ đợi. Vả nàng gì về chuyện, cho nên trong điều kiện thể bảo đảm an cho bản , nếu như bọn họ một mực án binh bất động, cũng ích gì với nàng, dù thì nếu bọn họ tay, nàng sẽ khó mà manh mối.
Nàng kéo dài thời gian ở Ngụy gia quá lâu, nhất là khi gặp a , nàng vô cùng bức thiết rời khỏi nơi .
Ngụy Niên chậm rãi nhắm mắt .
Cuộc săn mùa thu.
Hy vọng thể cho nàng một tin mừng.