Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên định lên tiếng, dù nàng cũng tới nơi một , cô nam quả nữ chung một chỗ lắm, nhưng đối phương định rời , nàng lặng tại chỗ một lát, đó thất vọng tới cạnh cây cầu nhỏ.
Trong hồ cầu nhỏ nuôi cá, bên cạnh đặt hộp đựng thức ăn cho cá.
Nàng chằm chằm đó một lúc lâu, đó nắm chút thức ăn cho cá ném xuống suối.
Cá chép nhanh ch.óng ngoi đầu lên giành ăn.
Không tại , khiến nàng bật .
Nữ t.ử một tiếng, khiến mắt Bùi Lạc An cũng lay động, vô thức, khóe miệng của cũng cong theo.
Có lẽ là cảm nhận niềm vui thú , nàng tiếp tục thả thức ăn xuống nhiều .
Ánh mắt Bùi Lạc An dần trở nên phức tạp, một lúc lâu, im lặng thở dài, dậy nhảy xuống tảng đá, về hướng nàng.
Hắn nhớ hình như nàng họ Ngụy.
"Ngụy cô nương."
Hắn sợ hù dọa , nên nhẹ.
Ngụy Niên vẫn giật hoảng sợ.
Nàng cuống quýt đầu , thấy một vị công t.ử nho nhã lịch sự, ngọc thụ lâm phong đang chắp tay lưng , khóe môi còn treo nụ nhạt dịu dàng.
Ngụy Niên vội vàng thả thức ăn cho cá trong tay , lên hành lễ, thế nhưng nàng quên họ gì...
Từ khi bọn họ xuất hiện, trong đầu trong mắt nàng chỉ một Cố Dung Cẩm, căn bản nhớ rõ mặt tên là gì.
Bùi Lạc An sự luống cuống của nàng, tinh tế giơ tay lên: "Ta họ Bùi, tên Lạc An, tự Thương Ngọc."
Ngụy Niên thầm thở phào nhẹ nhõm, uốn gối đáp lễ: "Ngụy Niên bái kiến Bùi công t.ử."
Vân Mộng Hạ Vũ
Bùi Lạc An nhạt gật đầu.
"Ngụy cô nương, canh giờ hẳn là mới cho cá ăn ."
Ngụy Niên nghiêng đầu đám cá chép còn đang giành ăn hồ, rõ ý của lắm.
Bùi Lạc An bước lên mấy bước, dịu dàng : "Loại cá no, cho ăn theo định lượng."
Bức tranh tuy , nhưng nếu kịp ngăn cản, sợ là cá trong hồ sẽ ăn tới nổ bụng thì mới thôi.
Ngụy Niên hiểu rõ, mặt bỗng đỏ bừng, vội : "Xin , ..."
"Không ." Bùi Lạc An khẽ: "Chỗ thức ăn vốn là để cho khách khứa rải cho cá ăn, chỉ là tới đây nhiều, mới hạ nhân tới cho ăn theo giờ cố định, dù thì ngày nào Phong Lâm uyển cũng khách."
Ngụy Niên cố ý giải vây nàng, trong lòng đương nhiên là cảm kích, : "Cảm ơn Bùi công t.ử nhắc nhở."
Bùi Lạc An khẽ.
Hắn vô tình nghiêng đầu, sườn mặt xinh sạch sẽ của cô nương lập tức ánh trong mắt, hàng mi dài và cong nhẹ nhàng rung động, gương mặt ửng hồng...
Phi lễ chớ !
Bùi Lạc An lặng lẽ đầu.
-
Cùng lúc đó, Đông cung.
Chử Yến tùy ý dựa ghế, vài bài văn đưa tới, đây là bài thi của thí sinh thi Hương năm nay.
Trước kỳ thi bệ hạ tạo áp lực, năm nay yết bảng sớm, bởi ngay cả giám khảo cũng nhiều thêm mấy , những bài thi đưa tới mặt là mười bài đầu giám khảo chọn . Lẽ bài thi nên xuất hiện ở Đông cung, nhưng tình huống năm nay đặc biệt, bệ hạ sớm hạ chỉ ý đích quyết định mấy thứ hạng đầu, nghĩa là các giám khảo chọn mười bài đầu đưa tới ngự tiền, nhưng khi bài thi dạo qua ngự tiền một vòng đưa đến Đông cung.
Người đưa bài thi đến đây là Ngự tiền Đại tổng quản, cúi đầu cụp mắt bên , đợi một canh giờ.
Cuối cùng bên cũng động tĩnh, Chử Yến rút một bài văn trong đó , đưa tay cầm lấy b.út son, hạ b.út Đại tổng quản hoảng sợ giật dậy ngăn cản: "Điện hạ!"
Chử Yến ngước mắt: "Làm ?"
Đại tổng quản: "..."
Bút son điểm Giải Nguyên cần do bệ hạ , ngài xem chứ?!
dám lời , chỉ thể lành : "Điện hạ, ngài xem hết ạ?"
Chử Yến: "Xem hết ."
"Vậy lão nô mang bài thi về?" Đại tổng quản sang cây b.út son hạ hạ , thận trọng .
Dù thế nào cũng đừng hạ xuống nhé, nếu là để đám văn thần chuyện , triều đình chắc chắn sẽ náo loạn đấy!
Chử Yến như , : "Phụ hoàng cố ý đưa tới, là ý ư?"
Đại tổng quản nghẹn lời.
Bệ hạ chỉ bảo đưa tới, căn dặn gì thêm .
Cho nên, thật ? Là ý ?
"Lão nô về hỏi... hỏi..." Đại tổng quản cây b.út son hạ xuống bài thi, tiếng dần biến mất.
Xong đời!
Triều đình sắp bùng nổ !
"Hạng hai cũng Cô chấm ?"
Thái t.ử hề nội tâm của đang sóng cuộn biển gầm, hỏi.
Đại tổng quản thấy Thái t.ử bắt đầu lật xem bài thi, môi giật giật: "..."
Ngài bắt đầu , cần hỏi câu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-49.html.]
Chử Yến đặt b.út xuống, gác bài thi sang một bên: "Được , đưa về ."
Đại tổng quản nơm nớp lo sợ tiến lên, để bài thi trong hộp, sắp xếp gọn gàng, vẻ mặt đắng chát về ngự tiền. Trên đường trong lòng ngừng cầu nguyện, hy vọng ý của bệ hạ đúng là , nếu thì sắp giữ nổi đầu nữa .
Thánh thượng cầm lấy hai bài thi cùng, khi xong thì vui mừng : "Không tệ."
Đại tổng quản thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà bệ hạ thật sự ý , quả nhiên, lòng cha ai hiểu bằng con!
"Giống với suy nghĩ của Trẫm và Đỗ Bạch." Thánh thượng đặt hai bài thi sang một bên, ánh mắt rơi những bài thi còn sót , khẽ giật : "Sao những bài thi động tới?"
Đại tổng quản: "..."
Hóa ngài điện hạ chấm hết.
"Ài, , Trẫm ." Thánh thượng thở dài: "Bảo nó san sẻ với Trẫm, mà trông cậy ."
Đại tổng quản lên tiếng nữa.
Thứ tự xác định, tên bài thi vẫn bịt kín đưa về trong tay quan chủ khảo.
Khi Đỗ Bạch và mấy vị quan chủ khảo cùng mở bài thi , thấy cái tên đầu tiên thì đều suy tư.
Sau một lúc lâu, Đỗ Bạch lẩm bẩm : "Bùi Lạc An, hình như là dòng chính nhà Bùi lão đại nhân?"
Có đáp: "Vâng."
-
Đại tổng quản , Tề phu nhân đến.
Chử Yến xong ý đồ đến của bà , lười biếng ghế, mặt đổi sắc chằm chằm Tề phu nhân.
Tề phu nhân lén một cái, vò khăn tay, bắt đầu nức nở: "Điện hạ, chuyện ngài , Hàm Hàm là mạng của chúng đó, nếu con bé mệnh hệ gì, thần phụ cũng sống nổi nữa."
Trường Phúc bên cạnh: "..."
Thành Phụng Kinh ai mà , Tề cô nương là mạng sống của ngài chứ?
"Điện hạ, coi như ngài xem nể tình cảm Hàm Hàm và ngài từng lớn lên cùng , tay giúp đỡ ?" Tề phu nhân lau nước mắt, lóc: "Ngài loại chuyện rõ ràng, thần phụ cũng tiện kết luận, chẳng may là hiểu lầm thì , thế nhưng cũng thể lòng đề phòng, thần thể cứ giữ Hàm Hàm mãi ở trong phủ, ngoại trừ tìm đáng tin âm thầm che chở, còn cách nào khác mà."
Chử Yến xoa bóp ấn đường.
"Điện hạ , thần phụ cần nhiều, chỉ mượn một hai là đủ, cầu xin ngài mau cứu Hàm Hàm ." Tề phu nhân xong thì quỳ xuống.
Trường Phúc bước lên phía đỡ bà , để bà quỳ thật.
Chử Yến thở dài, khẽ c.ắ.n môi: "Được."
Tề phu nhân vui mừng mặt, dường như sợ đổi ý: "Thần phụ tạ ơn điện hạ!"
"Thế… ?"
Chử Yến: "Cô sẽ tự sắp xếp."
Tề phu nhân thì cần nhiều lời nữa, cảm ơn rối rít đó yên tâm hài lòng rời .
Sau khi bà , Trường Phúc dè dặt xin chỉ thị: "Điện hạ, sắp xếp ai ."
Có gió to sóng lớn gì mà thấy, nhưng đây vẫn là đầu tiên thấy đến tìm điện hạ mượn ám vệ, mà điện hạ còn cách nào từ chối .
"Gọi Tống Hoài tới gặp Cô."
Trường Phúc vội vàng đồng ý: "Vâng."
Không bao lâu, Tống Hoài trong điện: "Điện hạ."
Chử Yến mắt cũng nhấc, : "Tề phu nhân đến hỏi mượn ám vệ của Cô bảo vệ Tề Vân Hàm một thời gian, ngươi sắp xếp."
Trên khuôn mặt từ đến nay lạnh lẽo của Tống Hoài thoáng qua cảm xúc kỳ lạ nào đó, một lúc lâu, hiếm thấy từ chối: "Gần đây thần bận nhiều việc..."
"Ngươi kháng chỉ?"
Tống Hoài ngậm miệng, một hồi mới trầm giọng : "Thần tuân chỉ."
" , thêm Ngụy gia danh sách cuộc săn mùa thu mấy ngày nữa."
Tống Hoài: "Vâng."
Nói tới chuyện , Chử Yến đặt tấu chương xuống, giống như lâu gặp nàng.
"Gần đây nàng đang gì?" Chử Yến hỏi.
Hình như Tống Hoài tập trung lắm, sửng sốt một lát mới phản ứng Thái t.ử đang hỏi về ai, đáp: "Hôm nay Tề gia tổ chức tiệc ngắm hoa, mời Ngụy nhị cô nương."
Chử Yến bâng quơ ồ một tiếng, khoát tay: "Đi thôi."
Hắn gặp nàng mấy ngày nhỉ?
Không gần đây nàng lợi dụng nữa .
Thái t.ử đặt b.út xuống, lên, nhưng khi đống tấu chương xếp đầy bàn thì chậm rãi xuống.
Một lát , bực bội mở một bản tấu chương , thoáng qua, đó cả giận : "Lễ bộ Thị lang, tiến cử một quan võ cho Cô?!"
"Người , đưa một thái y tới khám đầu óc cho !"
--------------------
Tác giả lời :
Có trộm hương, còn phê tấu chương, khổ Thái t.ử.
Tình địch là thứ nhất mà đích chọn, càng đáng thương hơn.