Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Vân Hàm dẫn các quý nữ đến vườn hoa ngắm hoa quý xong, tiến một cái đình.
Đây là một tòa đình bát giác lớn, bàn đá giữa đình sớm bày sẵn điểm tâm trái cây, bên cạnh còn giá đặt đàn, bên một chiếc cổ cầm.
Trước khi xuống, Ngụy Niên liếc cây đàn , khi thấy rõ chữ khắc ở góc đàn, ánh mắt ngưng .
'Lưu Dạng.'
Chiếc đàn Lưu Dạng xếp thứ ba trong ngũ đại danh cầm.
Lúc Ngụy Hằng dạy nàng cổ cầm từng với nàng, đương thời năm chiếc cổ cầm tuyệt thế, cây 'Thường Âm' xếp hạng thứ năm đang ở Thẩm gia, chiếc 'Hồng Nguyệt' thứ tư trong tay Hàn lâm học sĩ Thừa chỉ Đỗ Bạch, ba chiếc đàn xếp hạng lâu tới, mắt tung tích.
Hóa chiếc 'Lưu Dạng' xếp thứ ba đang ở Tề gia, hôm nay nàng thấy một cũng coi như là mắt phúc.
Ngụy Niên từng tham gia yến hội kiểu , lúc còn 'Lưu Dạng' ở đây ý nghĩa như thế nào.
Mãi đến khi qua thời gian một chén , một vị quý nữ hào phóng lên trong sự sùng bái của các quý nữ, xuống cổ cầm.
Lúc Ngụy Niên mới hiểu hóa tiệc ngắm hoa chỉ là ngắm hoa.
"Tài đ.á.n.h đàn của Thôi tỷ tỷ đầu kinh thành đấy, hôm nay xem như tai chúng phúc ." Tề Vân Hàm thấy Ngụy Niên ngẩn một lúc thì nghiêng , khẽ bên tai nàng.
Ánh mắt Ngụy Niên sáng lên, tài đ.á.n.h đàn đầu một phương kết hợp với danh cầm, thì đúng thật là hiếm khi .
Nghĩ , nàng thẳng lưng chăm chú lắng .
Trong lúc đó nàng giả như lơ đãng liếc sang Ngụy Ngưng.
Trong vòng tròn xã giao của Ngụy Ngưng, tài đ.á.n.h đàn của nàng là nổi bật nhất, bây giờ thấy cao thủ chân chính, tâm trạng nàng thế nào.
Quả nhiên, tiếng đàn vang lên, sắc mặt Ngụy Ngưng đổi.
Ngụy Niên nhếch môi, thu hồi ánh mắt.
Gió thu dần lên, lá phong xào xạc, cùng với tiếng chim hót hoa nở, tiếng nhạc vờn quanh, như tiếng suối chảy róc rách, như tiếng giọt nước đ.á.n.h lá sen, khiến cho dễ dàng đắm chìm trong đó, lưu luyến rời.
Ngụy Niên nhẹ nhàng nhắm mắt , cảm nhận tiếng gió nhẹ và tiếng đàn du dương bên tai, giờ khắc , tất cả thù hận đều tạm thời gác , trái tim bỗng trở nên yên tĩnh bình yên nay từng .
Một khúc kết thúc, những đang vẫn như si như say.
Mãi đến khi tiếng vỗ tay giòn giã truyền đến, các quý nữ mới đột nhiên bừng tỉnh.
"Nhạc !"
Giọng nhiệt liệt hào sảng của thiếu niên vang lên ngay đó.
Đám quý nữ đều giật , nhao nhao đầu , thấy ba vị công t.ử chẳng ngoài đình từ lúc nào.
Tiểu lang quân chính giữa mặt như quan ngọc, mắt như trời, vô cùng rực rỡ loá mắt. Công t.ử áo lam bên hào hoa phong nhã, phong thái phi phàm, mặt nở nụ đúng mực. Vị công t.ử bên trái ... cũng là một tiểu công t.ử tuấn tú hiếm thấy, chỉ là y quá xán lạn, thậm chí vài phần ngốc nghếch, khiến cho nỡ thẳng.
Ngụy Niên cẩn thận quan sát hai vị công t.ử khác, khi tầm mắt của nàng rơi tiểu lang quân tôn quý hơn ở giữa thì rời nổi.
Vài ngày , nàng mới tên của y.
Cố Dung Cẩm.
Đệ của nàng.
"Nhị ca ca."
Tề Vân Hàm trông thấy tới thì vui vẻ nâng làn váy ngoài đón, chân thành kéo tay công t.ử đang ngây ngô : "Nhị ca ca, nhị ca ca!"
Công t.ử Tề Vân Hàm gọi là 'nhị ca ca' là nhị công t.ử Tề gia, Tề Vân Lan.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lúc trong lòng trong mắt y chỉ Thôi cô nương đang cạnh chiếc cổ cầm trong đình, là thấy nhà đang gọi, hoặc là để ý đến.
Tề Vân Hàm thấy thì tức giận vẫy vẫy tay mặt y: "Nhị ca ca, hồn!"
Tề Vân Lan chặn ánh mắt, vô thức bắt lấy tay Tề Vân Hàm đẩy , tỉnh táo , nhưng trong mắt y vẫn chỉ thấy cô nương váy tím , giống như coi những khác là khí, vẫy tay với nàng : "Thôi cô nương, lâu gặp."
Tình cảm của thiếu niên to gan ngay thẳng, hề che giấu nửa phần.
Thôi Tuyết Lăng cụp mắt, uốn gối: "Tề công t.ử."
Lúc , xung quanh vang lên một vài tiếng trêu ghẹo, thể bọn sớm quen cảnh , một vị quý nữ tính tình hoạt bát còn trêu: "Tề công t.ử, chúng cũng lâu gặp đấy nhá."
Tề Vân Lan giễu cợt nhưng cũng buồn, ngược còn nghiêm túc khom lưng thi lễ: "Bái kiến chư vị cô nương."
Ngụy Niên uốn gối đáp lễ theo .
Tề Vân Hàm lườm Tề Vân Lan, thở phì phò : "Nhị ca! Huynh còn nữa là dọa Thôi tỷ tỷ chạy mất đấy!"
Nào ai theo đuổi cô nương kiểu , bao nhiêu đang đấy, y hổ, Thôi tỷ tỷ cũng sẽ hổ chứ!
Lúc Tề Vân Lan mới cuống quýt thu tầm mắt , hì hì hai tiếng: "Được , , là chứ gì."
Nói nhưng ánh mắt y chịu khống chế liếc về phía đó nữa khiến bật .
Tề Vân Hàm thật sự lo sợ nhị ca sẽ dọa Thôi Tuyết Lăng mất, vội vàng hành lễ với hai vị công t.ử khác, chuyển sự chú ý của sang hai họ: "Cố công t.ử, Bùi công t.ử."
Hai đáp lễ, gật đầu hiệu với các nữ t.ử trong đình, đám nữ t.ử đáp lễ một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-48.html.]
Sau khi đủ lễ tiết, Tề Vân Hàm mời ba trong đình, đang hỏi gì đó thì trông thấy Ngụy Niên ngước mắt Cố Dung Cẩm, lúc mới nhớ đây là đầu tiên hai Ngụy Niên, Ngụy Ngưng đến Tề gia, nên lôi kéo hai lượt giới thiệu.
"Đây là Ngụy nhị cô nương, Ngụy tam cô nương của phủ Ngụy thị lang." Tề Vân Hàm với nhóm Tề Vân Lan.
"Đây là nhị ca của , vị là Cố công t.ử phủ Quận chúa Thịnh An, vị là tam công t.ử Bùi gia."
Hai bên đều khách sáo chào hỏi.
Thi lễ xong, Ngụy Ngưng âm thầm quan sát Ngụy Niên, thấy vẻ mặt của nàng vẫn như thường, nàng nhanh ch.óng liếc Cố Dung Cẩm, thấy đang chuyện với quý nữ khác, cũng để ý tới Ngụy Niên, mới nhịn thở phào một .
May mà Ngụy Niên quá giống Quận chúa nương nương và Quận mã, nếu hôm nay thấy mặt, sợ sẽ khiến sinh lòng nghi ngờ.
Mà nàng , Ngụy Niên thu hết phản ứng của nàng trong mắt.
Sớm từ lúc Cố Dung Cẩm bước trong đình nàng điều chỉnh xong cảm xúc, đương nhiên sẽ để Ngụy Ngưng cái gì.
"Nhị ca, các cũng tới?"
Sau khi hàn huyên vài câu, lượt xuống, Tề Vân Hàm mới hỏi.
Ngụy Niên vô thức ngước mắt về phía Tề Vân Lan, thấy mặt đối phương thoáng qua vẻ mờ mịt, đó : "Mẫu gần đây mới chuyển đến một cây hoa quý, hôm nay nhắc tới với A Cẩm và Thương Ngọc, bọn họ cũng hứng thú, nên cùng tới một chút."
Cố Dung Cẩm và Bùi Lạc An liếc , đó đều cam chịu mỉm , gật đầu: “ là ."
Tề Vân Hàm thầm trợn trắng mắt, chắc là nhị ca ca nàng hẹn Thôi tỷ tỷ đến, mới đưa Cố công t.ử và Bùi công t.ử tới đây.
Ngụy Niên thấy hết vẻ mặt của những , khẽ nhếch môi nhạt.
Từ lúc nàng phủ, trông thấy vạt áo biến mất cổng chính Tề gia, trong lòng suy đoán.
Tề gia coi Tề Vân Hàm như báu vật, thể coi thường chuyện ở đình Hòe Sơn, khi bữa tiệc ngắm hoa của Tề gia là nhắm về phía nàng và Ngụy Ngưng, hẳn là gặp bọn họ một để thăm dò thật giả.
Mặc dù đến bây giờ cũng thấy trưởng bối Tề gia, nhưng nghĩa là âm thầm quan sát bọn họ. Nếu Tề phu nhân thật sự để tất cả trong mắt, thì hẳn cũng nhận một vài điều từ Ngụy Ngưng, dù thì đời còn ai hiểu rõ nữ nhi của hơn mẫu chứ.
Có lẽ bên ngoài cảm thấy Ngụy Ngưng và Tề Vân Hàm chỉ là tính cách giống , nhưng Tề phu nhân một tay nuôi lớn Tề Vân Hàm, nhất định thể phân biệt , Ngụy Ngưng đang cố gắng bắt chước Tề Vân Hàm.
Nếu nàng đoán lầm, công t.ử Tề gia đột nhiên tới, chỉ sợ cũng là lệnh Tề phu nhân.
Điều cũng chứng tỏ Tề phu nhân bắt đầu đề phòng.
Ngụy Niên cúi đầu nhấp một ngụm , vô thức về phía Cố Dung Cẩm, ngờ đụng ánh mắt của thiếu niên.
Trong nháy mắt hai ánh mắt chạm , Ngụy Niên cứng đờ, nàng kìm nén nỗi lòng đang bồi hồi, ung dung nở nụ nhẹ nhàng với y.
Cố Dung Cẩm lễ phép gật đầu với nàng.
"Vừa lúc lá phong đang đỏ, bằng chúng Phong Lâm uyển?" Lúc Tề Vân Hàm đột nhiên đề nghị: "Trong Phong Lâm uyển một cái đình, đ.á.n.h đàn ở nơi đó cũng một loại thú vị khác."
Đề nghị tất cả tán thành.
Tề Vân Hàm đang gọi đến ôm đàn, thấy Tề Vân Lan nhanh ch.óng ôm lấy 'Lưu Dạng', Thôi Tuyết Lăng : "Để ôm qua là ."
Thôi Tuyết Lăng nhẹ nhàng gật đầu, đó dắt tay một vị quý nữ rời , Tề Vân Lan vội vàng đuổi theo: "Thôi cô nương, khúc nhạc ngươi đàn tên là gì thế, thật là êm tai."
Tề Vân Hàm: "..."
Nhị ca ca của nàng thật sự hết cứu nổi !
Nàng lắc đầu thở dài, lôi kéo Ngụy Niên và Ngụy Ngưng: "Chúng qua ."
Đa những quý nữ khác đều quen lâu, cần cố ý chăm sóc, chỉ hai Ngụy Niên là đầu gặp , sợ các nàng tự nhiên, hôm nay Tề Vân Hàm gần như chỉ ở bên cạnh hai bọn họ.
Cả đám , bao lâu đến Phong Lâm uyển.
Không thể , tòa nhà của Tề gia rộng lớn, rộng đến mức ngay cả trồng một rừng phong cũng thấy cuối.
Lá đỏ trải đầy đất, khi đạp lên phát những tiếng vang xào xạc, theo tiếng khẽ của các thiếu niên và cô nương, bầu khí hòa hợp xen lẫn chút ngọt ngào.
Không bao lâu họ đến cái đình trong rừng phong.
Rừng phong quản lý vô cùng , xung quanh mơ hồ thể thấy một vài bộ bàn ghế đá, một nơi trong rừng còn các trò chơi nhỏ như ném thẻ bình rượu, b.ắ.n tên, và vô trò chơi văn nhã khác.
Thôi Tuyết Lăng và Bùi Lạc An lượt đàn tấu một khúc ở trong đình, đó tản thành từng tốp, tự do dạo chơi.
Ngụy Ngưng Tề Vân Hàm kéo chơi ném thẻ bình rượu, Tề Vân Hàm vốn kéo Ngụy Niên cùng, nhưng Ngụy Niên khéo léo từ chối.
Một là, nàng chơi, hai là, nàng tìm cơ hội bắt chuyện với Cố Dung Cẩm.
Ngay từ lúc tản nàng chú ý tới hướng mà Cố Dung Cẩm rời , khi đợi Ngụy Ngưng theo Tề Vân Hàm, đám Tề Vân Lan chơi ném thẻ bình rượu, nàng lập tức rẽ sang một bên khác.
nàng , cùng lúc đó, cũng một cũng về hướng đó.
Cuối rừng phong một cây cầu nhỏ bắc ngang qua hồ nước, dẫn nước từ con suối ở bên ngoài , chảy về sông bảo vệ thành.
Bùi Lạc An và Tề Vân Lan quen từ nhỏ, quen thuộc Phong Lâm uyển, mỗi nhưng đa thời gian đến Tề gia đều sẽ một tới đây một lúc.
Nghe nước chảy róc rách, tiếng chim gọi và côn trùng kêu vang, cảm nhận cơn gió nhẹ chậm rãi thổi qua, lá phong xào xạc, cực kỳ yêu thích nơi , nhưng hôm nay khác với những .
Bùi Lạc An gập một chân tảng đá lớn bên hồ nước, nữ t.ử đột nhiên xông bức tranh .
Nữ t.ử mặc một bộ váy thắt eo màu xanh nhạt, khiến vòng eo trông càng mềm mại nhỏ nhắn, dường như nàng đang tìm gì đó, cái cổ trắng như tuyết rướn lên, trong bức tranh sơn thủy đột nhiên tăng thêm một nét vẽ tươi , khiến cho thể rời mắt.
Bùi Lạc An nghĩ, lẽ là nàng đến tìm , nên mới vô tình lạc đây.