Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm trời sáng, đầu tiên Ngụy Văn Hồng đích tới viện Tố Bách, khi thăm hỏi vài câu đơn giản thì lập tức hỏi đề thi, Ngụy Trình lượt trả lời, mặt Ngụy Văn Hồng lộ vẻ vui mừng, như một phụ hiền từ.

Lúc đó Ngụy Niên cũng mặt, nàng im lặng một bên Ngụy Văn Hồng bộ tịch, đúng lúc đưa chủ đề phù hợp giúp đôi phụ t.ử xa cách chuyện để tiếp, bầu khí cũng vài phần ấm áp.

Nếu như trong lòng ai cũng ôm tâm tư.

Ngụy Văn Hồng bao lâu rời , Ngụy Niên cũng giữ .

Trải qua một đêm nghỉ ngơi, mặc dù Ngụy Trình tinh thần hơn một chút, nhưng mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi tan hết, sợ là còn nghỉ ngơi một thời gian nữa mới thể khôi phục.

Lúc Ngụy Niên âm thầm quan sát Trọng Hủ, vẻ mặt đối phương vẫn như thường, điểm nào .

Tạm thời nàng cũng tính hỏi tiếp.

Ngày đó chợ phía Tây là quyết định nhất thời, cũng là nàng tự chọn, trong tình hình đó duy nhất thể giở trò cũng chỉ Thái t.ử điện hạ, nhưng Phong Thập Bát thản nhiên ở trong viện của nàng, Thái t.ử cần cài thêm một đây.

Cho nên nàng cho rằng, cho dù phận Trọng Hủ khả nghi, cũng lưng chủ nhân nào, mà ở bản y.

Đã là chuyện cũ , chỉ cần liên quan gì tới nàng, nàng cũng cần hỏi thăm.

Ngụy Niên trở Hạnh Hòa viện, Đông Tẫn dâng một cái thiệp mời qua.

"Cô nương, Tề gia cô nương gửi thiệp mời tới, là gần đây một chậu hoa quý, ngày mười ba tháng tổ chức một buổi tiệc ngắm hoa trong phủ, mời cô nương dự tiệc."

Ngụy Niên thì mở thiệp mời , đó hỏi: "Trực tiếp đưa tới?"

Đông Tẫn: "Là phu nhân phái đưa tới, tam cô nương cũng nhận thiệp mời."

Ngụy Niên khẽ nhướng mày.

Kiều thị dám thả nàng tham gia yến tiệc hả?

"Cô nương ạ?"

Ngụy Niên đưa mời cho Đông Tẫn, gật đầu: "Đương nhiên là ."

Xem là vở diễn ở thư phòng mấy ngày của nàng phát huy tác dụng, bây giờ Ngụy gia kỳ vọng khác đối với nàng, nên tạm thời sẽ tay với nàng.

Chỉ đáng tiếc, nàng vẫn tìm phía .

Nghĩ đến đây, nàng hỏi: "Thập Bát ở đây ?"

Đông Tẫn gật đầu, lắc đầu: "Vừa mới trở về một chuyến, gần đây tam cô nương bất cứ động tĩnh gì, đại khái là cảm thấy phục, cầm mấy miếng điểm tâm theo dõi."

Ngụy Niên khẽ.

Chuyện Thái t.ử khiến nàng lòng nhất, là để Thập Bát ở bên cạnh nàng.

Thời gian thoáng chốc đến ngày Tề gia tổ chức tiệc ngắm hoa, Ngụy Niên trang điểm xong, Ngụy Ngưng tới.

Hôm nay nàng mặc váy màu hồng nhạt, thản nhiên đến, ngọc bội leng keng, tràn đầy thở thiếu nữ dịu dàng ngọt ngào.

Ngụy Niên vô cùng may mắn vì từ chối chiếc váy màu hồng phấn mà Đông Tẫn chọn , nếu , nàng còn đồ nữa.

Lúc đó cũng đồ hôm nay Ngụy Ngưng mặc, mà là nàng thấy bộ váy nhớ tới những gì xảy với Thái t.ử đêm đó.

Mắt thấy tâm phiền.

Lúc Ngụy Ngưng trông thấy Ngụy Niên, sắc mặt nháy mắt cứng đờ.

Y phục và trang sức của Ngụy Niên phần lớn là do Kiều thị đặt mua, cho dù thi thoảng Ngụy Hằng tặng đồ cho nàng, cũng đều là kiểu dáng và màu sắc bình thường thậm chí cũ, ngày hôm nay Ngụy Niên mặc chiếc váy thắt eo tay áo rộng màu xanh nhạt, đầu cài trâm hoa đào tua rua rủ xuống, là kiểu dáng đang thịnh hành hiện nay.

Ngụy Niên ăn mặc như , thuần khiết thoát tục, khí chất như lan, khác một trời một vực với tạo hình chất phác vô vị mà giờ Ngụy gia cố gắng tạo .

Trong lòng Ngụy Ngưng cảm thấy như thế nào thì , nhưng mặt gần như biến hóa, nàng ngọt ngào tiến lên kéo cánh tay Ngụy Niên, giống như dĩ vãng mật : “Hôm nay nhị tỷ tỷ thật xinh ."

Ngụy Niên nhẹ nhàng một tiếng: "Ngày xưa ?"

"Ngày xưa cũng ." Ngụy Ngưng cất tiếng nũng: " hôm nay càng mắt hơn một chút."

Dứt lời, nàng xích gần Ngụy Niên, thỏ thẻ hỏi bên tai nàng: "Đây là đồ Thái t.ử điện hạ tặng ạ?"

Ngụy Niên cụp mắt ừ, lặng lẽ ngắt lời Ngụy Ngưng: "Không còn sớm nữa, chúng nên thôi."

Trong mắt Ngụy Ngưng xẹt qua vẻ thất vọng, méo miệng: "Được , tỷ tỷ thẹn thùng, hỏi là ."

Ngụy Niên chỉ .

Khoảng gần nửa canh giờ , xe ngựa dừng cổng Tề gia, khi Ngụy Niên Ngụy Ngưng xuống xe, cả hai gần như đồng thời ngước mắt tấm biển hiệu thếp vàng của Tề gia, đều chỉ vờ như tùy ý một cái rời ánh mắt.

Khi Ngụy Niên ngước mắt, trông thấy một mảnh góc áo biến mất cổng lớn Tề gia.

Nàng lặng lẽ nâng làn váy bước lên bậc thang, bảo Đông Tẫn đưa mời.

Người gác cổng khách khí mời hai .

Tề gia lịch sử trăm năm, vả quê quán cũng ở thành Phụng Kinh, tòa nhà chính là tổ tiên truyền thừa, bất kể là quy mô trang trí, đều là một hai thành Phụng Kinh, bước khỏi khiến cho kính nể, dám càn.

Ngụy Niên yên lặng liếc Ngụy Ngưng, đúng lúc ánh mắt nàng lóe lên vẻ khác lạ, nàng nhẹ nhàng cong môi, thẳng phía .

Có nhiều thứ là bẩm sinh, bắt chước , càng thể thế .

Cũng nên là Ngụy Ngưng ánh mắt quá cao , trong kinh còn nhiều gia tộc địa vị cao hơn Ngụy gia, nàng cứ tự ngược mà ganh đua cao thấp với hòn ngọc quý tay Tề gia.

Chẳng qua nàng cũng coi như bản lĩnh, kiếp nàng thật sự như ước nguyện.

Trở thành tể tướng phu nhân, nở mày nở mặt, tư cách đến mộ nàng khoe khoang trào phúng.

, Ngụy Ngưng đừng hòng!

Dù nàng liều mạng c.h.ế.t nữa, cũng tìm kẻ chủ mưu màn, kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục với nàng!

Nha dẫn bọn họ qua hành lang, lâu thì đến vườn hoa, tiếng duyên của các cô nương truyền đến.

Ngụy Niên ngước mắt qua, thấy mấy vị quý nữ trong viện, đang xung quanh bàn đá cùng Tề Vân Hàm, chậm rãi chuyện.

Một khắc , nàng phát hiện Ngụy Ngưng cứng đờ, dường như căng thẳng.

Ngụy Niên lập tức hiểu rõ.

Kinh thành , phố phường tấp nập, đường dù vô tình lướt qua cũng thể mang trong chức vị, huống chi chốn vốn là nơi quyền quý phân tầng nghiêm ngặt. Cả thành Phụng Kinh to như , chia thành bao nhiêu xã hội nhỏ phân tầng.

thể nghi ngờ, yến tiệc của Tề gia thuộc tầng lớp cùng, cho dù ngày lễ ngày tết Ngụy Ngưng từng tham gia cung yến với Kiều thị, nhưng loại tiệc tư gia trong một tầng lớp như khác biệt.

Chỗ trong cung yến phân chia theo phẩm cấp chức quan, vị trí liền đa đều là thuộc cùng một tầng lớp, thể chuyện với , vả nếu như giới thiệu, cho đến khi yến tiệc kết thúc, cũng thể bắt chuyện với những quý nữ giống như Tề gia dù chỉ một câu, nhưng hôm nay thì khác.

Hôm nay là yến tiệc do Tề gia tổ chức, tới đều thuộc vọng tộc một hai trong kinh thành, thậm chí công chúa giá lâm cũng gì lạ.

Mặc dù Ngụy Ngưng khôn khéo, nhưng hẳn từng tham gia yến tiệc như , hồi hộp là đương nhiên.

Mà Ngụy Niên, theo lý mà nàng cũng nên hồi hộp.

nàng cũng từng c.h.ế.t một , dây dưa với Đông cung cùng quyền cao chức trọng mấy , nên nàng cũng cảm thấy trường hợp mặt gì đáng sợ.

Ngụy Niên cất bước, dáng vẻ đoan trang, từ tốn tiến đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-47.html.]

lúc Tề Vân Hàm cũng thấy nàng, dậy đón: "Ngụy nhị cô nương, Ngưng Nhi, các ngươi tới ."

Cùng lúc đó, tất cả quý nữ ở đây đều đầu .

Ngụy Ngưng dằn cảm giác hốt hoảng xuống, dám để xảy chút sai lầm nào, tiến gần Tề Vân Hàm như thường ngày: "A Vân."

Ngụy Niên nàng một bước, đầy đủ lễ nghi uốn gối: "Tề cô nương."

Sau đó, nàng thản nhiên đón ánh mắt của , nhẹ nhàng gật đầu.

Mấy vị quý nữ cũng khẽ gật đầu trả lễ.

Lúc Ngụy Ngưng mới muộn màng lễ gặp mặt với các quý nữ .

Hai sóng bước, phong thái cách biệt một trời một vực.

Chẳng qua những cô nương ở đây đều là tri thức hiểu lễ nghĩa, sẽ biểu lộ mặt, hiền lành tiếp đón hai , nhẹ giọng hàn huyên qua , bầu khí nhanh ch.óng thả lỏng.

Ngụy Ngưng xuống cạnh Tề Vân Hàm, dáng vẻ ngây thơ trong sáng lương thiện, thời gian chuyện dần kéo dài, nàng vẫn giữ đúng mực, từng xảy sai lầm.

Trái Ngụy Niên yên tĩnh hơn nhiều, mặc dù nhiều, nhưng thần thái đoan trang, khí chất ung dung, ngược càng toát lên vẻ cao quý của một tiểu thư thế gia.

Lúc mấy vị quý nữ lượt đến, khi đến đông đủ, Tề Vân Hàm mới dẫn ngắm hoa.

Giữa những đóa hoa màu sắc rực rỡ, các nữ t.ử tự nhiên, mỗi mỗi vẻ, tạo nên một bức tranh đẽ.

Trên lầu các, một quý phu nhân quần áo lộng lẫy, dung mạo diễm lệ thu hết tất cả những chuyện xảy bên mắt, vị ma ma bên cạnh bà thấy các nữ t.ử xa, thấp giọng hỏi: "Phu nhân, ngài ?"

Tề phu nhân trầm mặc nửa ngày, mới : "Ngươi cảm thấy, nhị cô nương Ngụy gia thế nào?"

Vu ma ma : "Ngụy nhị cô nương khí chất thanh tao, bình tĩnh thong dong, phong phạm quý nữ."

Trong mắt Tề phu nhân chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, lạnh: " ở trong mắt tam cô nương Ngụy gia, vị nhị tỷ của nàng thích ngoài, tính tình lầm lì chậm chạp, ngay cả kết bạn cũng cần nàng sắp xếp."

Vu ma ma là v.ú nuôi của Tề phu nhân, tất nhiên cũng chuyện kỳ quặc ở đình Hòe Sơn, chậm rãi : "Bên phía Thái t.ử trả lời chắc chắn, Ngụy nhị cô nương dối."

Ngụy nhị cô nương dối, thì vấn đề mới lớn!

Mấy cô nương hẹn đến Hương Sơn dâng hương, tại giữa ban ngày theo dõi suốt dọc đường, ngay cả trong đình Hòe Sơn cũng võ công cao cường ẩn núp. Vả về bọn họ từng hỏi cô nương nhà , vì đuổi nha hộ vệ lui , nhận câu trả lời là, y phục bên hông Ngụy Ngưng vô ý nhánh cây kéo lỏng , hổ gặp , cô nương nhà bọn họ tri kỷ hiểu chuyện sai lui .

Bọn họ quen việc xa, khó nghi ngờ trong chuyện còn tình huống khác che giấu, cho nên Tề phu nhân mới cố ý tổ chức bữa tiệc ngắm hoa , gặp hai vị cô nương Ngụy gia một .

"Ngươi cảm thấy, Ngụy tam cô nương thế nào?" Tề phu nhân thoáng qua bóng lưng của các cô nương, trầm tư hỏi.

Vu ma ma ngẩn , đó trả lời: "Vị Ngụy tam cô nương vẻ ngây thơ lương thiện, nhưng... Lão nô luôn cảm thấy kỳ lạ, nhưng cụ thể lạ ở điểm nào, tạm thời lão nô ."

Tề phu nhân thì nhếch môi: "Ngây thơ lương thiện?"

"Nàng che giấu vô cùng , cũng suýt nữa lừa."

Vu ma ma cả kinh : "Phu nhân?"

"Ngươi cảm thấy nàng giống một ?" Tề phu nhân đầu, nụ mặt chậm rãi phai nhạt.

Vu ma ma kinh ngạc, bà nhận Ngụy tam cô nương giống ai...

Không đúng!

Ánh mắt Vu ma ma đổi: "Giống cô nương nhà chúng !"

Tề phu nhân tiếng, nhưng trong mắt ý , bà khoác tay lên cánh tay Vu ma ma, chậm rãi xuống lầu, thờ ơ : " , giống Hàm Nhi."

"Cho dù nàng bắt chước , học thứ vốn toát từ bên trong một .”

Vu ma ma mà kinh hãi.

Qua một lúc lâu bà với vẻ mặt trầm trọng: "Nàng bắt chước cô nương nhà chúng , gì?"

Tề phu nhân nheo mắt: "Hành vi như hoặc là thèm khát, hoặc là hâm mộ, hoặc là ghen ghét, hoặc là... thế."

Vu ma ma giật , khỏi nghĩ đến chuyện ở đình Hòe Sơn, lưng toát mồ hôi lạnh: "Chẳng lẽ chuyện ở đình Hòe Sơn thật sự là do nàng sắp xếp, nhưng nếu cô nương nhà chúng xảy chuyện gì... nàng cũng tránh khỏi liên quan mà!"

Tề phu nhân lạnh, : "Không hôm đó còn một vị nhị cô nương đến hẹn ?"

Vu ma ma mở to mắt: "Nàng ..."

Đổ tội cho tỷ tỷ ruột!

"Ngụy nhị cô nương đến chỗ hẹn, mà là thà rằng trêu chọc Thái t.ử, khả năng cao là nhận gì đó." Tề phu nhân nhanh chậm.

Vu ma ma nhíu mày: "Cho nên chuyện Ngụy nhị cô nương gặp sói thật..."

"Người bên ngoài , còn ư, sói ở Hương Sơn đều lùa hết bên trong biệt viện của điện hạ , nào còn sói chạy nhảy bên ngoài." Trong mắt Tề phu nhân thoáng qua vẻ âm u: "Cái c.h.ế.t của nha chắc là cũng liên quan tới việc , chỉ là... tại điện hạ giúp Ngụy nhị cô nương?"

Thái t.ử từng ở Tề phủ một thời gian, bà cũng hiểu một phần tính cách của Thái t.ử, chuyện nhảm nhí như thấy yêu, bà tin.

Nhắc tới Thái t.ử, Vu ma ma dám tiếp.

Mấy giây , Tề phu nhân : "Đây chỉ là suy đoán của chúng , thể chắc chắn , nhưng thể lòng đề phòng, cần cho Hàm Nhi việc , tránh hù dọa con bé, ngươi chọn mấy giỏi võ nghệ, âm thầm bảo vệ Hàm Nhi."

Vu ma ma định đồng ý, thấy Tề phu nhân dừng bước: "Không !"

"Người chạy thoát ở đình Hòe Sơn hôm đó, ngay cả ám vệ của điện hạ cũng đuổi kịp, nếu chuyện thật sự giống như chúng nghĩ, nếu bọn họ hại Hàm Nhi, sợ là trong phủ chúng cũng vô dụng."

Vu ma ma nhíu c.h.ặ.t mày, cảm thấy .

Có thể ai giỏi võ nghệ hơn ám vệ của Thái t.ử...

"Chuẩn ngựa xe, tới Đông cung." Tề phu nhân đột nhiên .

Vu ma ma kịp phản ứng: "Phu nhân tới Đông cung gì?"

"Người của điện hạ từng so chiêu với , rõ sâu cạn, đến hỏi mượn của điện hạ là thể thích hợp hơn." Tề phu nhân càng nghĩ càng thấy cách thể thực hiện: "Điện hạ và Hàm Nhi lớn lên cùng , nhất định sẽ từ chối ."

Vu ma ma: "..."

Trong thiên hạ, cũng chỉ phu nhân mới nghĩ đến chuyện hỏi mượn của Đông cung.

" , Vân Lan hẹn bạn cùng trường tới phủ ?"

Vu ma ma: " ."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Ngươi mau phái với nó một tiếng, bảo nó theo rời dù chỉ một tấc! Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, chuyện khác cần nhiều lời." Tề phu nhân: "Ta lập tức đến Đông cung mượn ."

Vu ma ma thôi, đó vẫn im lặng lệnh rời .

Thật , đây là Tề gia, cho dù Ngụy tam cô nương thật sự ý gì, cũng gây nổi sóng gió!

Chẳng qua cô nương là vật báu mà bộ Tề gia nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận một chút gì là quá.

--------------------

Tác giả lời :

Báo chương : Tình địch của Thái t.ử xuất hiện.

Thái t.ử rút đao : "Ngươi cái gì? Mau kéo về!"

 

Loading...