Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Ngụy Niên ăn bữa sáng thì rặng mây đỏ mặt nàng vẫn tan hết.
Đông Tẫn lý do của việc là vì Thái t.ử điện hạ đến thăm lúc đêm khuya từ trong miệng Phong Thập Bát, lúc nàng mới cắt đứt suy nghĩ mời lang trung.
Trước tiên Đông Tẫn cản nha , bản thì nhà tìm kiếm giường.
Đêm qua thể Thái t.ử điện hạ sẽ đến, nàng vẫn luôn trông chừng ở gian ngoài, nhưng đó thế nào mơ màng ngủ , bây giờ nghĩ , khả năng cao là do Thái t.ử , từ đến nay nàng ngủ sâu giấc, chỉ cần cô nương khẽ gọi một tiếng là thể tỉnh .
Không khả năng đêm qua vô duyên vô cớ ngủ sâu như .
Cũng may, cuối cùng thấy vết đỏ mà nàng lo sợ, Đông Tẫn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù sớm muộn gì cô nương cũng gả Đông cung, nhưng sủng hạnh lúc cũng .
Cho dù là thị , khi Đông cung cũng nghiệm , nếu như lúc đó tấm xử nữ, nhẹ thì miệt thị coi thường, nặng thì mất hết danh tiếng.
May mà Thái t.ử điện hạ ẩu.
Ăn xong cơm sáng, suy nghĩ của Ngụy Niên cũng dần bình tĩnh .
Nàng chấp b.út vài chữ lên giấy, thi Hương, xét nhà, Thái t.ử... chằm chằm chúng suy nghĩ cả buổi sáng, đến trưa mới gọi Đông Tẫn Nguyệt Lan tới mặt, căn dặn: "Truyền tin tức đêm qua Thái t.ử tới đây ngoài."
Đông Tẫn Nguyệt Lan đều hoảng sợ đổi sắc mặt.
"Cô nương, ."
Đông Tẫn vội vàng : "Không cho thanh danh của cô nương."
Nguyệt Lan gật đầu theo.
Chuyện khác với lời đồn ' hùng cứu mỹ nhân' lúc , nếu khác chuyện hôm qua, cùng lắm Thái t.ử chỉ mang tiếng phong lưu, nhưng cô nương sẽ mất hết mặt mũi.
Ngụy Niên lập tức giải thích: "Không cần truyền ngoài, chỉ cần chủ t.ử ở tiền viện là ."
Lúc sắc mặt hai nha mới dịu .
dù như cũng nguy hiểm, nếu lan truyền ngoài thì thế nào cho !
Nguyệt Lan dám mạo lên tiếng, nhưng Đông Tẫn thẳng nỗi lo .
"Yên tâm, bọn họ dám."
Nụ môi Ngụy Niên nhạt : "Thứ nhất, tỷ trong nhà là nhất thể, Ngụy Ngưng còn gả ngoài, thứ hai, bọn họ dám đắc tội Thái t.ử."
Kế hoạch nhiều năm sắp thành công ngay mắt, lúc bọn họ tuyệt đối dám cành đẻ cành con, chọc tới Đông cung, đến lúc đó kế hoạch bọn họ toan tính bao nhiêu năm, đều sẽ đổ sông đổ bể.
Cho nên cho dù là liên quan đến thanh danh của Ngụy Ngưng là Thái t.ử, Ngụy Văn Hồng và Kiều thị cũng sẽ đè tin tức xuống.
Trong lòng Đông Tẫn thuyết phục nàng, đành lĩnh mệnh.
Trước khi , Ngụy Niên nhỏ giọng dặn dò nàng vài câu.
Ước chừng nửa canh giờ , Ngụy Niên giống như ngày xưa, tới Tú Linh viện một chuyến.
Đã qua sáu ngày, độc tố hàn cốt tán tan, bệnh 'phong hàn' của Ngụy Ngưng cũng khỏi.
trải qua sáu ngày giày vò gián đoạn, Ngụy Ngưng hốc hác hơn nhiều, khuôn mặt tái nhợt. Nàng tựa gối, sắc mặt phần mơ màng, đến cả sức chuyện cũng chứ đừng đến chuyện đối phó Ngụy Niên.
Ngụy Niên vốn dĩ cũng chỉ đến để vẻ thôi, nhưng mỗi thấy dáng vẻ hàn cốt tán t.r.a t.ấ.n của Ngụy Ngưng, trong lòng nàng cảm thấy sung sướng, nhịn ở lâu thêm một chốc một lát, mãi đến khi Kiều thị mở miệng đuổi nàng mới rời .
Hôm nay Kiều thị mặt, chỉ nha của Ngụy Ngưng canh chừng bên giường, trong lòng nàng rõ cô nương nhà gặp nhị cô nương, tìm cơ hội khéo léo nhắc nhở Ngụy Niên rằng Ngụy Ngưng cần ngủ trưa.
Ngụy Niên lạnh nhạt liếc nàng một cái, dịu dàng với Ngụy Ngưng: "Vậy tam nghỉ ngơi thêm , ngày mai đến thăm ."
Ngay khi nàng dậy rời di, Ngụy Ngưng đột nhiên : "Đêm qua, Thái t.ử điện hạ tới ?"
Ngụy Niên đầu thẳng mắt Ngụy Ngưng, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, thất thanh : "Sao tam ?"
Ban đầu Ngụy Ngưng tin lắm, Ngụy Niên chính miệng thừa nhận thì lòng nàng trầm xuống.
Thái t.ử phận cỡ nào, vì Ngụy Niên mà chuyện xông khuê phòng lúc ban đêm, trái lễ pháp như !
Ngụy Ngưng trả lời câu hỏi của Ngụy Niên, mà là Ngụy Niên bằng biểu cảm phức tạp, hỏi ngược : "Nhị tỷ tỷ, tỷ với Thái t.ử điện hạ là?"
Nàng rõ, Ngụy Niên hiểu, bèn cuống quýt lắc đầu, đỏ mặt phủ nhận: "Điện hạ chỉ tiện đường nên tới thôi, uống chén nhỏ rời ."
Thời gian uống một chén nhỏ tất nhiên là gì.
Nếu chính là đang nhục nhã Thái t.ử.
Suy cho cùng Ngụy Ngưng cũng là cô nương xuất các, khi ngộ ẩn ý trong đó thì khuôn mặt tái nhợt cũng nổi lên rặng mây đỏ, nghiêng đầu đổi chủ đề:
"Tiện đường?"
Ngụy Niên cúi đầu, vô cùng thẹn thùng: "Điện hạ , xong công vụ ở Trình gia bên cạnh, nên mới tiện đường tới uống chén nhỏ."
Ngụy Ngưng cụp mắt, trong mắt tối tăm một mảnh.
Trình gia xét nhà từ buổi chiều, nửa đêm nửa hôm tiện đường cái gì?
Vả của Ngụy Niên quý giá đến ư, khiến Thái t.ử cố ý tới một chuyến? Đơn giản là Thái t.ử còn đang hứng thú, cố ý tới giải nỗi tương tư thôi.
Lúc Ngụy Niên đột nhiên nghĩ đến gì đó, bỗng ngẩng đầu sang nha bên cạnh, sắc mặt sợ hãi, hạ thấp giọng : "Tam , việc còn khác ? Nếu như điện hạ hành tung đêm qua của ngài khác thấy, tránh khỏi hiềm nghi trộm hành tung của Thái t.ử, với tính tình bên ngoài của điện hạ, sợ là sẽ xảy chuyện lớn."
Ngụy Ngưng giật .
Tính tình bên ngoài?
Ý Ngụy Niên là, ở mặt nàng tính tình Thái t.ử ?
"Còn nữa, truyền ngoài thanh danh cũng , thì , dù gì cũng sẽ gả Đông... khụ, nếu ảnh hưởng tới hôn sự của , thì là của ."
Ngụy Ngưng siết c.h.ặ.t chăn, miễn cưỡng an ủi : "Nhị tỷ tỷ yên tâm, việc chỉ chủ t.ử trong phủ , về phần Tình Văn..."
Ngụy Ngưng thản nhiên nha bên giường, vội vàng quỳ xuống tỏ thái độ: "Nô tỳ gì cả."
Ngụy Ngưng thu tầm mắt , về phía Ngụy Niên: "Tình Văn là gia sinh t.ử(*), tin , chỉ là... ý của nhị tỷ tỷ, chăng Thái t.ử điện hạ hứa hẹn gì ?"
(*) Gia sinh t.ử là con do đầy tớ/nô lệ trong nhà sinh .
Bao nhiêu danh môn khuê tú trong kinh thành, còn lọt mắt Đông Cung, mà cuối cùng một nữ t.ử nhát gan, vô tri cướp lấy?
Cũng nên vị chủ nhân Đông cung mắt mù, là nàng xem thường Ngụy Niên !
Ngụy Niên thì ánh mắt tránh né, gương mặt phiếm hồng: "Tam lầm."
"Tam nghỉ ngơi , về ."
Dứt lời, cũng đợi Ngụy Ngưng trả lời, bước cửa như đang chạy trốn.
Ngụy Ngưng chằm chằm bóng lưng hốt hoảng của Ngụy Niên, c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Ngụy Niên thật sự bản lĩnh dỗ Thái t.ử chính thức đón nàng Đông cung?
Nếu nàng thật sự Đông cung, kế hoạch mười mấy năm qua của bọn họ sẽ đổ sông đổ bể!
Trong mắt Ngụy Ngưng thoáng qua một tia tàn nhẫn.
Xem thể chờ thêm nữa.
Sau khi Ngụy Niên cửa, vẻ thẹn thùng mặt sớm còn tồn tại, đó là một vẻ lạnh lẽo.
Chẳng qua nàng cúi thấp đầu, ai thể thấy rõ.
Lúc , của tiền viện tới.
Ngụy Văn Hồng gặp nàng.
Khi Ngụy Niên ngẩng đầu, về dáng vẻ đoan trang dịu dàng như thường ngày.
Đến cửa thư phòng, Ngụy Niên khỏi dừng .
Mười sáu năm, nơi , cũng như phòng ngủ của Kiều thị, nàng đặt chân thể đếm đầu ngón tay.
Hôm nay ngờ là Ngụy Văn Hồng gặp nàng ở thư phòng.
Ngụy Niên thu hồi những suy nghĩ, thấy Kiều thị cũng mặt, nàng uốn gối: "Phụ , mẫu ."
Kiều thị thấy nàng tiến , đầu tiên là ngẩn , đó mới : "Niên Niên tới ."
Cùng lúc đó, Ngụy Văn Hồng về phía Ngụy Niên bằng ánh mắt phức tạp.
Ngụy Niên giả vờ , trong mắt chứa chút vui mừng : "Không phụ mẫu gọi con đến, là chuyện gì?"
Ngụy Văn Hồng cũng vòng vo, thẳng: "Đêm qua Thái t.ử điện hạ tới?"
Lúc mới tin tức , ông vô cùng khiếp sợ và kinh ngạc.
Thái t.ử là nào? Mấy năm qua gần nữ sắc, loại chuyện xông khuê phòng lúc ban đêm ?
nghĩ , xưa nay Thái t.ử việc ngông cuồng, từng để lễ tiết quy củ mắt, việc cũng giống chuyện thể .
Ngụy Niên lập tức đỏ bừng mặt.
Cũng là kỹ thuật diễn của nàng cỡ nào, mà là mỗi khi đến loại thời điểm , nàng chỉ cần nghĩ quá trình mật vượt quá khuôn phép với Thái t.ử, mặt thể ngay lập tức nóng bừng.
"Phụ ạ." Nàng thẹn thùng, .
Ngụy Văn Hồng thấy thì trong lòng bỗng thấy bất an, đầu Kiều thị một cái, đó im lặng xoay qua.
Kiều thị nhận tín hiệu, tiến lên một bước kéo lấy Ngụy Niên, nhẹ giọng hỏi: "Đêm qua, Thái t.ử điện hạ chạm con ?"
Ngụy Niên vội vàng lắc đầu: "Không ."
Dường như sợ bọn họ tin, nàng còn vội vàng tăng thêm một câu: "Điện hạ chính thức đón con Đông cung, còn đó sẽ đụng con."
Ngụy Niên càng giọng càng nhỏ, hổ hận thể tìm cái lỗ vùi trong đó: "Đêm qua… đêm qua điện hạ chỉ đến uống chén nhỏ ngay, quy củ lễ nghĩa."
Ánh mắt Kiều thị đổi, về phía Ngụy Văn Hồng.
Ông cũng xoay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-44.html.]
Nếu Thái t.ử chỉ là hứng thú nhất thời, kết cục sớm rõ ràng.
nếu Thái t.ử coi trọng như , sợ là thật sự để tâm, thì kế hoạch của bọn họ sẽ càng khó thực hiện.
Hai phu thê liếc , đều hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.
Kiều thị gượng, dịu dàng hỏi: "Điện hạ thật sự như ?"
Ngụy Niên ngượng ngùng gật đầu: "Vâng."
"Xưa nay Thái t.ử vui giận... tính tình , từng khó con ?" Kiều thị lo lắng hỏi.
Ngụy Niên thẹn thùng, trả lời: "Không , từ đến nay điện hạ đối xử với con dịu dàng."
Dứt lời, nàng ngước mắt về phía Kiều thị, nửa giận nửa nũng: "Lời đồn đáng tin, điện hạ thật sự ."
Chỉ mong hôm nay trời quang mây tạnh, đừng sấm sét kẻo đ.á.n.h trúng nàng.
Khóe môi Kiều thị khẽ giật.
Thái t.ử dịu dàng, thật sự là chuyện lớn nhất năm.
bà dằn nỗi bực bội xuống, về phía Ngụy Văn Hồng: "Nhìn một cái, đúng là nữ nhi lớn giữ mà, đây là còn qua cửa mà che chở ."
Không đợi Ngụy Văn Hồng mở miệng, Ngụy Niên lập tức trở tay nắm lấy tay Kiều thị, chân thành : "Không , mặc kệ con ở , đều sẽ nhớ trong nhà, phụ mẫu yên tâm, cho dù Đông cung, lòng con vẫn hướng về gia đình."
Kiều thị sững sờ, lập tức : "Ừ, Niên Niên nhà chúng hiếu thảo nhất."
Trong mắt Ngụy Văn Hồng hiện lên một tia sáng lạ, chằm chằm Ngụy Niên, : "Điện hạ từng khi nào đến hạ sính?"
Ngụy Niên hổ mím môi: "Điện hạ hứa hẹn, trong vòng một năm."
"Có điều..."
Kiều thị: "Có điều cái gì?"
Ngụy Niên : "Điện hạ sự dĩ mật thành, ngôn dĩ tiết bại(*), khi hôn sự xác định, cho phép con ngoài, đợi thời cơ đến tự sẽ tuyên phụ yết kiến, hạ ý chỉ."
(*) Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ tiết bại: Làm việc trong bí mật thì thành công, ắt thất bại.
Nụ mặt Kiều thị gần như sắp giữ nổi nữa.
Thái t.ử cẩn thận như , đủ để thấy thái độ coi trọng Ngụy Niên đến mức nào.
Ngụy Văn Hồng khẽ ho một tiếng, : "Điện hạ lý, việc cứ theo ý điện hạ mà ."
Kiều thị giật hồn, nở nụ .
Thái độ của Ngụy Văn Hồng cũng hiền hòa hơn: "Trong lúc con và điện hạ ở cạnh , điện hạ nhắc tới chuyện gì khác ?"
Ngụy Niên nhất thời hiểu rõ: "Ý phụ là?"
Ngụy Văn Hồng hỏi lời hối hận.
Cho dù coi trọng, Thái t.ử cũng sẽ nhắc tới chuyện triều chính mặt nữ t.ử.
ông định bỏ qua, Ngụy Niên : "Con nhớ là đêm qua điện hạ nhắc qua về chuyện ban ngày."
Ngụy Văn Hồng thầm giật , bỗng nhiên về phía Ngụy Niên: "Còn nhớ Thái t.ử gì ?"
Ngụy Niên hề suy nghĩ trả lời: "Ngày hôm qua nhiều quan trong triều xảy chuyện, nghĩ đến phụ cũng ở trong triều, con chút sợ hãi, lúc điện hạ tới con bèn cả gan hỏi một câu."
"Điện hạ như thế nào?" Ngụy Văn Hồng vội la lên.
Ngụy Niên nhíu mày lắc đầu: "Điện hạ trả lời con, nhưng hỏi tình huống của trong nhà, hỏi xong, chỉ bảo con cần lo lắng, con hiểu ý điện hạ lắm, nhưng cũng dám truy hỏi thêm."
Trên mặt Ngụy Văn Hồng lộ vẻ kích động.
"Tốt lắm, cực kỳ !"
Điện hạ hỏi như , là ý dìu dắt!
Kiều thị cũng phản ứng , hớn hở mặt, vội hỏi: "Niên Niên với điện hạ thế nào?"
"Mẫu yên tâm, tất nhiên là con dùng lời ý để khen ngợi trưởng ." Ngụy Niên xong, về phía Ngụy Văn Hồng: "Điện hạ còn hỏi các khác, nữ nhi bèn năm nay ngũ cũng tham gia khoa cử."
"À đúng , lúc điện hạ còn thuận miệng cái gì mà... bù chỗ trống gì đó, nữ nhi hiểu, cũng nhớ rõ lắm."
Phong Thập Bát , Thái t.ử nhịn những lâu như là tổ tiên bọn họ tích đức, thật .
Chỉ là Thái t.ử đang chờ thời cơ.
Mà kỳ thi Hương năm nay, là một thời cơ tuyệt vời!
Tất cả quan xảy chuyện hôm qua đều là quan văn, vả chức vị đều thấp, mà lưng những cũng đều mạng lưới thế lực rắc rối phức tạp, một kẻ thất thế, sẽ thể kéo một chuỗi bên . Cho nên nếu như tùy tiện tay, triều đình sẽ một lỗ hổng cực lớn, nếu kịp thời bổ khuyết , chắc chắn sẽ rối loạn một trận. Bây giờ hiệp ước đồng minh giữa các quốc gia còn chính thức ký kết, một khi nội loạn, chắc chắn sẽ họa lớn.
Cho nên Thái t.ử mới chờ để tay thời điểm .
Dựa theo quy củ , cuối tháng nên yết bảng, nhưng nếu nàng đoán sai, e là giữa tháng kết quả kỳ thi Hương.
Bởi vì triều đình đợi .
Cử nhân tư cách tham gia tuyển chọn quan , chọn đảm nhận vài chức vị thấp , những chức vị cao thì nâng dần lên, là thể bổ sung chỗ trống .
Sau khi kết hợp những chuyện xảy mấy ngày nay và thông tin từ chỗ Phong Thập Bát, ngẫm nghĩ tới tận trưa, đây là kết luận nàng đưa .
Vân Mộng Hạ Vũ
Có lẽ sai sót, nhưng bây giờ triều đình đang thiếu nhân tài là sự thật thể chối cãi, cũng là thời cơ để con cháu trẻ tuổi thế hệ ngoi lên.
Huống hồ Ngụy Hằng đang ở Hàn Lâm viện.
Về phần tại nàng hiểu những thứ .
Vậy thì quy công cho Ngụy Hằng.
Kỹ năng cầm kỳ thư họa của nàng đều là tự tay dạy, nên nàng nhiều cơ hội thư phòng của . Ngụy Hằng xuất đồng tiến sĩ ba năm , nàng thường xuyên thư phòng của , tự nhiên là cũng hiểu một chút.
về nàng trong nhà thích nàng nổi bật, thế nên khi những thứ nàng đều tránh né bọn họ, cho dù đôi khi Ngụy Hằng nhịn nhắc tới hai câu mặt nàng, nàng cũng vẻ ngây thơ lừa gạt .
Chẳng qua những chuyện cơ mật quan trọng Ngụy Hằng vẫn sẽ tránh nàng, vì thế nàng cũng chỉ hiểu sơ thôi.
mắt đủ để lấy ứng phó Ngụy Văn Hồng .
Quả nhiên, Ngụy Văn Hồng ánh mắt kích động đến mức sáng lên: "Niên Niên vô cùng !"
Lục bộ triều đình thế lực suy yếu, quyền hành lượt rơi tay Trung Thư tỉnh, viện Xu Mật, viện Tuyên Huy, Ngụy gia trở nên nổi bật cũng dễ dàng, nhưng nếu lọt mắt xanh của Đông cung, thì là chuyện khác!
Ngụy Văn Hồng xoay vài vòng tại chỗ, đó ánh mắt Ngụy Niên càng thêm hiền từ.
Ngụy Niên giật , đó trong mắt nổi lên nước.
"Sao thế?" Ngụy Văn Hồng vội hỏi.
Ngụy Niên vội cúi đầu, buồn bã: "Phụ từng khen con như ."
Ngụy Văn Hồng và Kiều thị đồng thời sững sờ, liếc , đang gì, thấy Ngụy Niên ngước mắt, dường như quyết tâm gì đó, chân thành : "Con hiểu ý của phụ ."
"Phụ yên tâm, bây giờ ở mặt điện hạ con cũng chút tiếng , ngày con nhất định sẽ dốc hết lực giúp đỡ gia đình."
Dứt lời nàng về phía Kiều thị, nắm lấy tay của bà , : "Chuyện của trưởng, con cũng sẽ để trong lòng."
"Chẳng qua chuyện hôm nay, ngoài, nếu như chọc điện hạ vui..."
Trong lòng Ngụy Văn Hồng và Kiều thị đều mừng rỡ, tất nhiên là nhận lời.
Ngày hôm đó, đầu tiên bọn họ giữ Ngụy Niên cùng ăn cơm trưa.
Lúc bước khỏi tiền viện, mặt trời vẫn đang nóng rực.
Ngụy Niên giơ tay đặt lên trán, ngẩng đầu về phía mặt trời sáng ngời ch.ói chang , khẽ nhếch môi.
Dù cũng chỉ là lợi dụng nàng để leo lên, đổi một cách thức khác gì ?
Bọn họ nàng và Quận chúa nương nương cũng giống hệt , vả thế gian rộng lớn, ngoại hình tương tự ít, huống chi chỉ giống hai ba phần, đủ để khiến hoài nghi, cho nên chỉ cần bọn họ che giấu phận của nàng, nàng sẽ mãi là đích trưởng nữ của Ngụy gia.
Trước đây kiểm soát nàng, một là vì đề phòng bất trắc, hai là để cho nàng ảnh hưởng danh tiếng của Ngụy Ngưng, nhưng bây giờ cám dỗ lớn như thế mặt, còn giơ tay là thể chạm tới, tin bọn họ động lòng.
Đương nhiên, nàng cũng trông cậy Ngụy Văn Hồng sẽ từ bỏ kế hoạch chuẩn hơn mười năm, nhưng chỉ cần bọn họ d.a.o động, thì con cá c.ắ.n câu.
Bởi vì đối với Ngụy gia mà chuyện thể bám Đông cung là niềm vui ngoài ý , nhưng đối với một khác thì .
Cho nên, tiếp theo đây… hẳn sẽ một màn kịch đáng xem.
Về phần chuyện nàng nhận lời...
Hừ, ai mà tin thì đúng là kẻ ngốc.
Nàng nào bản lĩnh can thiệp chuyện triều chính của vị chủ nhân của Đông cung chứ!
Trở viện Hạnh Hòa, Ngụy Niên gặp Phong Thập Bát.
"Ta nhờ Thập Bát giúp chằm chằm Ngụy Ngưng, giá tiền Thập Bát quyết định."
Phong Thập Bát ăn cơm no, đang ngang xà nhà định ngủ, lời , thò đầu xuống hỏi: "Muốn theo dõi bao lâu?"
Ngụy Niên: "Gần đây thể nàng sẽ gặp một , đối phương là ai."
Phong Thập Bát hiểu rõ: "Được, thì mười lượng bạc, năm bộ..."
"Ngừng!"
Ngụy Niên ngẩng đầu về phía nàng : "Đổi khác."
Hiện tại nàng vẫn mấy con , bóng ma nuôi sói chôn thây còn tan .
"Được thôi, thì mỗi thứ tám nhé?"
Ngụy Niên đồng ý: "Được."
Sau khi xác định chuyện , Ngụy Niên khó tránh khỏi nhớ tới lời hứa ba ngày, nàng nặng nề thở dài.
Bắt đầu từ đầu tiên nàng gặp Thái t.ử, hình như nàng kết thù với sói…