Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong một tích tắc, Ngụy Niên hoài nghi nhầm.
Năm trăm lượng vàng, quả thực là từng thấy!
Thái t.ử lặp nữa: "Năm trăm lượng vàng, ngươi đền Cô kiểu gì?"
Ngụy Niên khiếp sợ nửa ngày, quả quyết lắc đầu: "Thần nữ đền nổi."
Lúc nàng nên nhiều thêm một câu , đạn tín hiệu cái gì chứ, đây là mạng của nàng mà!
Chử Yến ôm c.h.ặ.t eo nàng, áp sát n.g.ự.c , thấp giọng : "Cô một cách."
Ngụy Niên .
Nàng .
Cho dù nàng bới tất cả t.h.i t.h.ể của thích khách từng ám sát Thái t.ử những năm qua chôn, cũng vẫn thiếu nhiều!
Thái t.ử mặc kệ nàng , nắm cằm nàng kề sát , đưa một ý kiến: "Dùng ngươi để đền."
Ngụy Niên: "..."
Mặc dù đúng lúc, nhưng nàng vẫn nhịn : "Thần nữ đáng tiền ghê."
Chử Yến: "Cô là đống núi vàng đấy, ngươi thể càng đáng tiền."
Ngụy Niên ngoài nhưng trong : "Thần nữ nhận nổi."
Năm trăm lượng vàng thôi mà nàng mất ‘’ , còn càng nhiều, ngay cả đến vụn xương khi nàng cũng chẳng còn.
Chử Yến .
Hắn phát hiện, ở mặt nữ t.ử càng lúc càng to gan.
Đã cãi lời .
Hắn cúi đầu nàng một lát, đột nhiên khom lưng bế nàng lên.
Ngụy Niên hoảng sợ hô lên, trong khoảnh khắc thể bay lên nàng vô thức bám lấy bả vai Chử Yến.
"Điện... Điện hạ."
Nhận thấy Chử Yến đang về phía giường, Ngụy Niên mới thật sự hoảng sợ.
Mặc dù lúc ở biệt viện nàng từng chuẩn tâm lý như , nhưng nếu vì chuyện mà thất , thật là lời.
Chử Yến bước mấy bước đến giường, cũng buông , mà là để Ngụy Niên đùi .
Hai từng mấy mật, nhưng tư thế gắn bó mật giống như yêu thế thì vẫn là đầu tiên.
Bàn tay Ngụy Niên đang khoác vai , rút cũng , thả cũng xong, lưng là chiếc giường mềm mại, tim Ngụy Niên sắp nhảy tới cổ họng đến nơi .
Lúc ở biệt viện nàng nghĩ tới việc phản kháng, là bởi vì tiếng tăm của Thái t.ử quá mức doạ , chỉ cần , cho phép nàng từ chối, nhưng bây giờ...
Nàng thử một .
"Điện hạ... thần nữ..."
Môi Chử Yến chỉ cách nàng một nắm tay, dừng , giọng khàn khàn: "Ừm?"
Ngụy Niên nín thở tập trung, lấy dũng khí: "Có thể… đổi cái khác ?"
Trong mắt Chử Yến thoáng qua một tia u ám.
Nàng cho rằng, hiện tại gì?
Qua một lúc lâu, Chử Yến mập mờ : "Ngươi đổi cái gì?"
Vì quá căng thẳng mà đôi mi dài của Ngụy Niên ngừng run rẩy, mùi long tiên hương yên lặng mà bao vây lấy nàng, kín một kẽ hở, ép nàng đến mức thở rối loạn, nhưng nàng vẫn cố khe khẽ: "Ngoại trừ... cái , đều ."
Chử Yến thể cảm giác nữ t.ử trong n.g.ự.c đang run rẩy, tiếp tục lấn tới, đè ép nàng, : " ngoại trừ cái , ngươi gì đủ để bồi thường."
Trong lòng Ngụy Niên chợt lạnh, quả nhiên là vẫn từ chối .
Nàng vô thức mím c.h.ặ.t cánh môi, cố gắng giãy giụa thêm chút nữa, Chử Yến : "Cho Cô lấy chút lãi ."
Nàng ngẩn , còn kịp phản ứng, môi lấp kín.
Mà kỳ lạ là trong nháy mắt đó, điều nàng nghĩ là, đây là đầu tiên chủ động hôn nàng, đây đều đợi nàng chạm .
Không bao lâu chút suy nghĩ của nàng nhấn chìm.
Bởi vì cạy môi nàng .
Đây là hành động giờ từng .
Vào khoảnh khắc môi lưỡi đụng chạm, Ngụy Niên mềm nhũn trong n.g.ự.c , kèm theo đó là một tiếng rên rỉ cực kỳ nhỏ, cũng là tiếng ngâm khẽ khiến tình huống đó trở nên mất khống chế.
Hắn như thể thể nuốt cả nàng bụng.
Ngụy Niên nào chịu giày vò kiểu , chỉ thể dựa n.g.ự.c mặc gì thì .
Vân Mộng Hạ Vũ
dù Thái t.ử động tình, vẫn kiềm chế.
Chí ít, từ đầu đến cuối tay của đều đặt eo nàng.
Có vài , cái tay di chuyển lên , nhưng cuối cùng kiềm chế, chỉ càng dùng sức bóp c.h.ặ.t eo nàng.
Ngược thì khoảnh khắc khi hai cánh môi tách rời, cơ thể Ngụy Niên còn run, thở hỗn loạn, thậm chí còn vô thức phát một tiếng ngâm khẽ.
Chử Yến chằm chằm nàng một hồi, đó nhẹ nhàng ấn nàng n.g.ự.c .
Từ trong mấy hôn môi phát hiện , thể nàng mẫn cảm, quả nhiên là chịu chút trêu chọc nào.
Thái t.ử nhắm mắt nhẹ nhàng hít một sâu.
Người đời đều điên cuồng thành tính, việc theo lẽ thường, cho dù tối nay thật sự nàng thì thế nào, chút phong thái quân t.ử còn sót , cần nữa thì thế nào.
Huống hồ ban đêm xông khuê phòng cô nương gia, trong n.g.ự.c còn ôm ôn hương nhuyễn ngọc, còn gì là quân t.ử để nhắc tới nữa.
Không thì, cứ thế nàng thôi.
cuối cùng, Chử Yến vẫn tiếp tục nữa, ngược còn đặt bàn tay xuống tấm lưng mảnh mai , nhẹ nhàng vỗ về, im lặng trấn an nàng.
Sớm muộn gì cũng là của , cần gì vội vã trong phút chốc.
Vào cung nghiệm , nếu ... sẽ khó mà dung trong xã hội hiện nay.
Nữ t.ử , cho nàng thể diện.
Dưới sự trấn an của , Ngụy Niên nhanh ch.óng tỉnh táo , cảm nhận bàn tay cứng rắn lưng, mặt thoáng chốc đỏ bừng, nhưng nàng dám nhúc nhích chút nào, cũng dám ngẩng đầu.
Nhớ tới phản ứng của , thực sự hổ vô cùng, nàng dứt khoát vùi đầu trong n.g.ự.c giả chim cút.
Không qua bao lâu, đỉnh đầu mới truyền đến giọng bình tĩnh của Thái t.ử: "Miễn cưỡng thể trừ một trăm lượng vàng."
Ngụy Niên thầm giật , chậm rãi ngẩng đầu .
Như ... là thể trừ một trăm lượng vàng?!
Ánh mắt của nàng tự chủ môi , nếu là như ... nàng thể trả nổi!
Chử Yến cúi đầu thì lập tức thấy đôi mắt ướt át trong veo của thiếu nữ lóe sáng chằm chằm môi .
Chử Yến: "..."
Nàng thật sự... cách voi đòi tiên!
"Ngăn suy nghĩ hoang đường của ngươi ."
Thái t.ử lành lạnh : "Nếu như Cô đồng ý mà ngươi dám hôn Cô..."
Tiếng bỗng dưng đôi môi mềm mại của nữ t.ử chặn .
Chử Yến mở to mắt dám tin.
Lá gan của nàng, thật là càng lúc càng lớn!
Là vì chắc chắn sẽ thật sự gì nàng ?
Ngụy Niên là một học sinh giỏi, khi Thái t.ử tự dạy học mấy , nàng còn lúng túng như lúc đầu, dịu dàng quấn quýt cánh môi .
Thế là, Chử Yến chậm rãi nhắm mắt hưởng thụ.
Qua một hồi lâu, Ngụy Niên mới chậm rãi rời khỏi môi của , khi tiền trảm hậu tấu thì thấp thỏm hỏi: "Trừ một trăm nữa?"
Đối diện với ánh mắt cẩn thận của nữ t.ử, Chử Yến như : “Chỉ như thôi?”
Lúc Ngụy Niên lập tức dự cảm , nhưng còn kịp cầu xin tha thứ cảm nhận một trận trời đất cuồng quen thuộc, đặt ở giường.
"Điện hạ..." Nàng hoảng sợ lập tức đẩy , hai tay nắm lấy kéo lên đỉnh đầu.
Sau đó chính là quá trình xâm lược tàn bạo.
Lần , là Thái t.ử mất khống chế là cố ý hù dọa nàng,bộ váy màu hồng nhạt cởi từ lúc , vạt áo tuột đến đầu vai, lộ xương quai xanh trắng nõn mê , và còn cả dây yếm cùng màu vắt lỏng lẻo cổ.
Lúc đôi môi ấm áp rơi xuống nơi đó, Ngụy Niên ép mắt đỏ hoe, nhịn khẽ nấc cầu xin tha thứ: "Điện hạ..."
Chử Yến cũng ngừng ngay, khẽ c.ắ.n xương quai xanh của nàng, để một dấu răng mập mờ ch.ói mắt, mới ngẩng đầu về phía nữ t.ử đang rưng rưng nước mắt, giọng khàn khàn: "Còn ba trăm lượng vàng, Cô tiếp tục?"
Ngụy Niên cuống quýt lắc đầu, giọng nghẹn ngào: "Không ạ."
Thái t.ử cố ý dạy cho nàng một bài học, lực tay vẫn hề buông lỏng: "Chính ngươi trêu chọc Cô, bảo nữa? Là vì ngươi cảm thấy Cô sẽ thật sự chiếm lấy ngươi ?"
"Điện hạ, sai ."
Ngụy Niên chút suy nghĩ của thấu, ngoan ngoãn tỏ yếu thế.
Trên hàng lông mi nữ t.ử còn vương nước mắt, thấy mà thương.
tình cảnh , dáng vẻ như càng dễ khơi dậy d.ụ.c vọng chinh phục của nam nhân. Một tay Thái t.ử đè hai tay của nàng , một tay khác nắm c.h.ặ.t eo nàng, cúi : "Cầu xin Cô ."
Ngụy Niên nhận trong giọng ý buông tha, trong lòng hy vọng thoát một kiếp , giọng càng thêm nhẹ nhàng: "Điện hạ, thần nữ sai , ngài tha cho thần nữ , xin ngài đó."
Nữ t.ử nũng nịu cầu xin khiến ai xong cũng mềm lòng, nhưng Thái t.ử vô tình : "Vẫn đủ."
Ngụy Niên mím môi trông vô cùng đáng thương.
Chử Yến dáng vẻ của nàng, đột nhiên tựa như nhớ tới cái gì, trong mắt hiện lên một tia sáng lạ, thấp giọng : "Gọi một tiếng ca ca xem nào."
Mặt Ngụy Niên thoáng chốc đỏ bừng.
Mặc dù nàng trải qua chuyện tình ái, cũng tình cảnh , tiếng ca ca ý tứ gì.
Nói đơn giản thì chính là tình ca ca, tình lang.
Bảo nàng gọi thế nào đây!
Không Thái t.ử từng chạm nữ t.ử , rành chuyện thế!
"Không gọi?"
Chử Yến nhíu mày, cúi : “Thế Cô tiếp tục."
Ngụy Niên hoảng sợ biến sắc, đến nước , tiếp tục ý gì thì cần cũng !
Dưới tình thế cấp bách, nàng hé mở môi đào: "Ca ca."
Môi Chử Yến dừng xương quai xanh của nàng.
Ánh mắt càng thêm tối.
Hóa những chuyện trong thoại bản giả.
Nghe tiếng gọi ‘ca ca’ của nữ t.ử, thật sự sẽ khơi dậy d.ụ.c vọng mãnh liệt, ăn sạch đó!
Chẳng trách mỗi khi thoại bản nhắc tới chuyện giường, nam nhân đều sẽ ép nữ t.ử gọi như .
"Gọi một tiếng."
Ngụy Niên ép gọi một ngượng ngùng khó nhịn, chỉ ước thể mau ch.óng thoát khỏi tình cảnh , nhưng vẫn chịu buông tha nàng.
Nàng c.ắ.n môi, trong mắt hiện ánh nước.
Thôi, cũng gọi , gọi một cũng sẽ thiếu miếng thịt nào, dù cũng đỡ hơn việc thật sự ...
Sau khi ép nghĩ thông suốt, Ngụy Niên nữa mở miệng: "Ca ca."
Cũng may Thái t.ử hài lòng .
Hắn chậm rãi buông tay nàng , khi buông còn kéo xiêm y giúp nàng, xoay nhẹ nhàng chạm lên môi nàng: "Lần thể dùng cách nữa.”
Ngụy Niên gật đầu như giã tỏi.
Nàng cũng dám nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-43.html.]
Suy cho cùng tên điên vẫn là tên điên, thể trêu .
Không Thái t.ử giam cầm, Ngụy Niên nhanh ch.óng dậy sửa sang vạt áo, lập tức rời khỏi: "Thần nữ cáo lui."
Như thể sợ ở giường đổi ý.
Chử Yến thong dong nàng, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Chỉ thấy bóng hồng mềm mại bồng bềnh rời như chạy trốn, qua bao lâu, từ từ chuyển về.
Thái t.ử nhịn đợi nàng mở miệng.
Sau một hồi, Ngụy Niên khẽ: "Điện hạ, đây là phòng của thần nữ."
Thái t.ử rốt cục nhịn , thành tiếng.
Ngụy Niên vốn đang hổ mặt đỏ tới mang tai, , cảm giác đều sắp bốc khói, nhưng nàng dám càn nữa, ngay cả dũng khí ngẩng đầu cũng .
"Cô còn tưởng rằng, ngươi Cô ngủ ."
Ngụy Niên: "..."
Nàng điên cũng sẽ bảo ngủ ...
Chử Yến thấy nàng cúi đầu mãi vẫn nhúc nhích, dậy tới: "Còn ba trăm lượng vàng nữa, trả thế nào?"
Tâm lý phản nghịch của Ngụy Niên đè xuống trong quá trình , giờ phút nàng vô cùng ngoan ngoãn : "Nghe điện hạ."
"Vậy thì..." Chử Yến mặt nàng, cúi đầu : "Cô về cung, sói ở biệt viện ai cho ăn, chi bằng, ngươi cho chúng ăn giúp Cô? Cũng cần hằng ngày, ba ngày một là ."
Nghe tâm lý phản nghịch Ngụy Niên đè xuống bất ngờ nổi lên, nàng bỗng nhiên ngẩng đẩu trợn to mắt chằm chằm Thái t.ử: "Chờ thần nữ , bọn chúng sẽ c.h.ế.t đói."
Chử Yến: "Thế thì ngày nào ngươi cũng ."
Đôi môi đào của Ngụy Niên run rẩy mấy cái, đó nàng nhanh ch.óng cúi đầu.
Một lúc , nàng bất đắc dĩ thấp giọng : "Vẫn là ba ngày ."
"Phải cho ăn bao lâu?"
Chử Yến: "Xem tâm trạng của Cô ."
Ngụy Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Còn báo thù gì nữa, còn cố chấp gậy ông đập lưng ông gì nữa, nàng dứt khoát g.i.ế.c Thái t.ử ! Kéo Ngụy gia c.h.ế.t chung là !
"Như trừ một trăm lượng vàng."
Thái t.ử tiếp tục : "Còn hai trăm lượng vàng , cứ nợ ."
Ngụy Niên đè suy nghĩ g.i.ế.c Thái t.ử xuống, ngước mắt: "Nợ, thần nữ sợ hãi, điện hạ cứ xong trong một ."
Nợ một khoản to như , nàng sợ ngủ cũng ngủ yên.
Thái t.ử ngẫm nghĩ: "Cũng ."
"Đồng ý hai yêu cầu của Cô là ."
Ngụy Niên thầm lạnh.
Lại còn 'là '?
Yêu cầu của Thái t.ử thể đơn giản chắc?
"Xin điện hạ ạ."
Chử Yến tới cạnh cửa sổ: "Thứ nhất, ngoài Cô , cho phép tiếp xúc với nam t.ử khác."
Ngụy Niên thì ngạc nhiên: "...?"
Lại là chiêu gì đây?
"Thứ hai, Cô thể đến đây tìm ngươi bất cứ lúc nào."
Mặt Ngụy Niên vô cảm: "..."
Làm như nếu đưa yêu cầu , thì sẽ thể đến .
Bắc Lãng rộng lớn như , nơi nào Chử Yến mà hỏi ý kiến của khác ?
Chử Yến thấy nàng im lặng hồi lâu, dừng bước : "Ý của Cô khi đến tìm ngươi, hiểu ?"
Đối diện với ánh mắt đầy ám chỉ của Chử Yến, mặt Ngụy Niên cứng đờ.
Vừa hiểu, hiện tại hiểu!
Nàng nắm c.h.ặ.t hai tay.
Cảm giác như một luồng khí nghẹn ở n.g.ự.c, cũng !
"Yên tâm, chỉ cần ngươi quyến rũ Cô, Cô chừng mực."
Ngụy Niên: "..."
Sao nàng quyến rũ !
Ngụy Niên bất lực nhắm mắt .
Thôi, chỉ cần triệt để thất là !
Sau khi báo thù xong, nàng lập tức cắt đứt quan hệ với !
Nàng từng bóng gió hỏi Phong Thập Bát, mặc dù Thái t.ử việc quy tắc, cũng quen theo ý , nhưng khá kính trọng Lãng Vương. Đến lúc đó cùng lắm thì nàng trốn đến phủ Lãng Vương, nể mặt Lãng Vương, đương nhiên sẽ tiếp tục gì nàng!
"Kỳ hạn hai chuyện thì ?"
Chử Yến khẽ giật , dường như nghĩ tới vấn đề , nhưng thấy nữ t.ử uể oải cúi đầu, nhất thời mềm lòng: "Một năm."
Một năm , nàng cũng Đông cung.
Hai mắt Ngụy Niên sáng lên: "Được, thần nữ đồng ý."
Một năm, hẳn là nàng báo thù xong!
Chử Yến về phía bàn sách, Ngụy Niên chằm chằm bóng lưng , nghiến răng nghiến lợi.
Một năm , bọn họ ai đường nấy, gặp !
Ngay khi Ngụy Niên đang thầm hạ quyết tâm trong lòng, thì Thái t.ử : "Ngươi đang luyện chữ của Cô."
Ngụy Niên: "..."
Ngụy Niên cảm thấy sắp nổi điên: "?!"
Sao nàng quên mất chuyện !
Thật sự là chuyện xong chuyện tới!
Chử Yến cầm tờ giấy đầy những nét chữ nguệch ngoạc lên: "Giải thích cho Cô?"
Ngụy Niên mím môi, chậm rãi bước tới gần.
Nàng dối thế nào đây?
"Bắt chước nét chữ của Thái t.ử, nặng thì tính mạng cũng khó giữ." Chử Yến lành lạnh : "Nếu ngươi dám dối, Cô lập tức dẫn ngươi xem hầm ngục của Ngự Sử đài, hoặc viện Xu Mật.
Toàn Ngụy Niên chấn động, bước nhanh hơn.
Ngục Phụng Kinh nàng chịu nổi, hai nơi đó nàng còn chẳng dám nghĩ tới!
"Thân phận của thần nữ, đủ để Ngự Sử đài, viện Xu Mật chứ." Ngụy Niên khẽ khàng nhận lấy trang giấy tay Chử Yến, lời lẽ khẩn thiết : "Chỉ là thần nữ thích chữ của điện hạ, mới luyện một chút, ý gì khác."
Chử Yến nữ t.ử mắt đổi sắc mặt như ảo thuật, xì một tiếng.
"Thật ?"
Ngụy Niên nghiêm túc gật đầu: "Đương nhiên."
"Chữ của thần nữ quá thanh tú, thần nữ thích lắm, hôm đó thấy b.út tích của điện hạ một , trong lòng thích, mới cả gan luyện tập."
Chử Yến chằm chằm nàng một lát, hừ một tiếng đầy ẩn ý.
Hắn đầu lật tìm bàn, tìm chữ cũ của Ngụy Niên, đó khẽ nhướng mày.
Chữ nàng cũng , nét chữ vài phần tuấn tú phiêu dật, một loại khí khái đặc biệt.
"Sao thích?"
Ánh mắt Ngụy Niên khẽ lóe lên, một lát mới : "Chữ của thần nữ là trưởng nắm tay dạy dỗ, khó tránh khỏi vài phần phong cách của trưởng, thần nữ thích lắm."
Ánh mắt Chử Yến trầm xuống, về phía tờ giấy .
Thanh tú, quá mức thanh tú!
Quả thực khó coi!
"Thích chữ của Cô?"
Ngụy Niên mím môi: "Vâng."
Chử Yến tùy ý vo trang giấy trong tay thành một cục, ném lên mặt bàn: "Ngày mai Cô sẽ sai mang thêm giấy nét chữ của Cô đến cho ngươi, Cô cho phép ngươi luyện!"
Ngụy Niên sửng sốt: "Dạ?"
Cho phép nàng luyện, tính sổ với nàng?
Vì ?
"Dạ cái gì? Trả lời."
Mặc kệ là vì , Ngụy Niên hài lòng với kết quả , vội vàng gật đầu: "Cảm ơn điện hạ."
Sắc mặt Chử Yến dịu xuống, hài lòng sửa sang ống tay áo: "Cô đây."
" ..."
Ngụy Niên: "Cung tiễn điện hạ."
Hai âm thanh vang lên cùng lúc, khí nháy mắt yên tĩnh.
Ánh mắt Chử Yến u ám: "..."
Ngóng trông như ?
Ngụy Niên nhắm mắt : "Điện hạ còn gì căn dặn?"
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, nhảy cửa sổ rời .
Tự leo núi !
Cấm đường riêng của biệt viện!
Song cửa sổ Thái t.ử đập lắc lư mấy , phát tiếng kẽo kẹt ch.ói tai.
Ngụy Niên đắc tội .
Sau khi căn phòng về yên tĩnh một lúc lâu, Ngụy Niên mới yên lặng tiến lên đóng cửa sổ.
Vừa gì?
Còn nữa... Có cửa , nhảy cửa sổ?
Xoay , Ngụy Niên giường chiếu bừa bộn, hiểu mặt nóng lên.
Đêm nay, nàng trằn trọc giường.
Nhắm mắt trong đầu hiện lên hình ảnh ngượng ngùng c.h.ế.t , mãi đến khi trời sắp sáng nàng mới ngủ say.
ở trong mơ Thái t.ử vẫn như âm hồn tan, khiến nàng mơ mơ giấc mơ đáng hổ đó suốt cả một đêm!
Khi tỉnh dậy, mặt Ngụy Niên đỏ bừng.
Đông Tẫn giật kêu lên: "Cô nương sốt ạ?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng lời nào kéo chăn trùm kín đầu.
----------
Tác giả lời :
Thái t.ử: Một năm hẳn là chúng thành hôn.
Niên Niên: "Một năm chúng cả đời qua với !